Chương 22: Bảng Hạ Quý Tế 22

Lục Thảng còn chưa kịp giải thích, Minh Thư đã nhanh miệng cáo trạng: "A nương, huynh ấy hung dữ với con!"

"…" Lục Thảng thầm nghĩ, xem ra mình đúng là nhiều lời, bèn im bặt.

————

Hôm sau, mùng hai Tết, trời còn chưa sáng rõ, Lục Thảng đã lên đường đến Tùng Linh thư viện.

Huynh ấy vừa đi, tiểu lâu hai tầng bỗng chốc yên tĩnh lạ thường. Nơi vốn chẳng lớn lắm, giờ đây lại càng thêm trống trải. Minh Thư cảm thấy trong lòng bức bối, đi đến đâu cũng như thấy bóng dáng Lục Thảng.

Ngồi buồn bã một hồi, nàng mới nghe theo lời Tằng thị, dọn chăn gối đến phòng Lục Thảng.

Lục Thảng không có nhà, gian phòng này coi như thuộc về nàng.

Căn phòng nho nhỏ chỉ đủ kê một chiếc giường, hai cái rương, cùng chiếc bàn đọc sách cũ kỹ của huynh ấy, giờ đây đều trống trơn. Minh Thư ôm chăn ngồi trên giường, mùi hương cỏ cây thoang thoảng đâu đây như phảng phất quanh chóp mũi, là mùi hương trên người Lục Thảng vương lại.

Nàng nhớ huynh ấy rồi.

————

Năm cũ nhanh chóng qua đi.

Lục Thảng không có nhà, chỉ còn Minh Thư và Tằng thị sống nương tựa lẫn nhau.

Để kiếm thêm thu nhập trang trải, Tằng thị được người quen giới thiệu nhận thêu thuê tại gia. Minh Thư thấy vậy cũng muốn giúp một tay, bèn xin học theo Tằng thị. Nhưng hễ cầm kim chỉ lên là tay nàng lại cứng đờ như cầm cả khối sắt ngàn cân, đường kim mũi chỉ xiên xẹo lệch lạc, chẳng những không ra hình thù mà còn suýt nữa đâm vào tay. Tằng thị thấy vậy bất đắc dĩ, khuyên nhủ:

"Thôi con, con từ nhỏ đến lớn vốn không phải phận cầm kim thêu thùa, hay là con đi hái ít trái cây cho Chiêu Bảo ăn đi."

Chiêu Bảo chính là cái tên mà nhà bọn họ đặt cho thành viên mới - chú cún con mà Lục Thảng mang về.

Minh Thư buồn bã bỏ đi. Tằng thị thở phào, an tâm ngồi thêu bên cửa sổ. Nào ngờ bà vừa thêu được vài mũi đã nghe "Choang" một tiếng vang lên từ dưới nhà, giật mình thon thót. Vội vàng chạy xuống xem xét, bà bắt gặp Minh Thư đang đứng ngây người giữa nhà bếp, vẻ mặt vô cùng hối lỗi.

Dưới đất là mảnh vỡ của chiếc vại sành, gạo vương vãi khắp nơi, còn nồi nước trên bếp thì đã sôi sùng sục. Vừa nhìn thấy Tằng thị, Minh Thư đã lí nhí lên tiếng: "A nương, con xin lỗi."

Nàng lại làm hỏng việc rồi.

Tằng thị lập tức hiểu ra Minh Thư muốn làm gì.

Nàng muốn chia sẻ việc nhà với bà. Minh Thư biết mình không có khiếu thêu thùa, bèn muốn thử nấu nướng, như vậy Tằng thị có thể tranh thủ ban ngày thêu thùa, không phải thức khuya làm việc dưới ánh đèn hại mắt.

Chỉ tiếc là lý tưởng thì tốt đẹp, nhưng hiện thực lại phũ phàng.

Nàng dường như chẳng có chút kiến thức nào về việc nhà, không biết nhóm lửa, không biết vo gạo nấu cơm, canh nước thế nào cho vừa… Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên nàng lúng túng như vậy, cứ như thể chưa từng làm những việc này bao giờ, đến cả những bước cơ bản nhất cũng không biết.

"Tay con có bị thương không? Để nương xem nào!" Tằng thị bước qua đống mảnh vỡ đến bên Minh Thư.

Minh Thư lắc đầu.

"Con ngoan, nương biết con có lòng." Tằng thị thở phào nhẹ nhõm: "Những việc này cứ để nương làm, con đừng bận tâm. Con gái Vương thẩm nhà bên cạnh cũng trạc tuổi con, hay là con qua đó chơi với nàng ấy một lát, việc nhà cứ để nương lo."

Minh Thư nghe lời rời khỏi bếp. Nàng nhìn Tằng thị xoay người dọn dẹp, Chiêu Bảo dưới chân bỗng "Gâu gâu" sủa vang, nàng chán nản nói với nó: "Hay là ta vô dụng thật, chẳng làm được việc gì nên hồn mà còn thêm phiền phức?"

"Gâu gâu gâu." Chiêu Bảo vừa chạy quanh chân nàng vừa sủa.

Minh Thư cảm thấy đây chính là thử thách lớn nhất trong đời mình. Nàng đứng ngẩn người trong phòng một lúc, bỗng nắm chặt tay, chạy về phía nhà bếp hét lớn: "A nương, con ra ngoài một lát!"

Chưa đợi Tằng thị trả lời, nàng đã như một cơn gió chạy biến khỏi nhà.

Vừa đi Minh Thư vừa dò hỏi đường, mãi gần một canh giờ sau nàng mới tìm được đến nơi.

Nhìn tòa nhà cao cửa rộng trước mặt, Minh Thư hít sâu lấy lại bình tĩnh.

Bảng hiệu nền đỏ chữ vàng đề hai chữ rồng bay phượng múa - Ân Phủ. Đây là phủ đệ của Ân Phồn - Trung thư xá nhân đời tiên đế, cũng là phụ thân của đương kim sủng phi.

Cũng chính là nhà ngoại tổ của Đào Dĩ Khiêm.

Minh Thư đến tìm Đào Dĩ Khiêm là muốn nhờ hắn tìm giúp một công việc.

Tuy nói thời Đại An cởi mở hơn các triều đại trước, nữ tử bình dân ra ngoài mưu sinh cũng không phải chuyện lạ, nhưng phần lớn đều làm việc trong các phường thêu, phường nhuộm, hoặc làm người ở cho nhà giàu sang quyền quý, hiếm khi xuất đầu lộ diện