Chương 9

Sau hơn mười phút vật lộn, cuối cùng anh cũng dạy được cậu rửa mặt, đánh răng và tắm qua loa, rồi chỉ cho cậu cách mở vòi hoa sen. Khi chắc chắn cậu không làm ngập cả phòng, anh mới mặt mũi mệt mỏi lê ra ngoài.

Vừa ra đến nơi, điện thoại anh rung lên, là tin nhắn từ Cố Minh Hách.

[Cố Đại Nhi: Cảm giác trực đêm thế nào hả? Hahahaha, Tiểu Nam Chi nhờ tôi hỏi, cậu có thể nhân cơ hội này làm lành với anh Từ Thuật của cậu ấy không?]

Trang Trạch Dã nhếch môi, gõ lại một chữ duy nhất.

[SAV: Cút.]

[Cố Đại Nhi: Này, cậu ấy không xấu đâu, chỉ là không giống tưởng tượng của cậu thôi. Đừng bắt nạt người ta nữa, rảnh thì nói chuyện chút cho bớt ngại.]

Anh liếc qua, chẳng buồn trả lời.

Sau khi tắm rửa, anh nằm lên giường phụ, mở laptop gõ vài dòng bài tập địa chất phải nộp thứ hai. Viết chưa được bao lâu, mí mắt đã bắt đầu díu lại.

Ngay lúc sắp chìm vào giấc ngủ, anh bỗng nhiên cảm giác có ai đó đang đứng cạnh giường.

Không biết từ khi nào, đèn trong phòng đã tắt. Một bóng người lặng lẽ đứng bên giường, thân ảnh cao gầy phủ trong ánh sáng bạc ngoài cửa sổ.

Trang Trạch Dã nhìn thấy mái tóc dài buông xuống tận thắt lưng, tim anh như bị siết chặt, hàng loạt câu chuyện ma bệnh viện từng nghe ùa lên trong đầu.

Bên ngoài truyền đến tiếng giày của y tá đi kiểm tra buổi đêm.

Anh vừa định ngồi dậy thì người đó bỗng cúi xuống, nhanh như chớp bịt miệng anh lại.

Làn tóc ướt lạnh lẽo lướt qua mu bàn tay, khiến da gà nổi khắp người. Ngón tay kia dài và rắn chắc, mùi sữa tắm rẻ tiền lẫn với hơi ấm từ lòng bàn tay khiến anh không thể cử động.

Giọng Ôn Từ Thuật khẽ vang lên bên tai, thấp và rõ ràng: “Suỵt, là ta. Bao giờ chúng ta quay về Đại Tĩnh?”

Trang Trạch Dã: “...”

Bệnh hoang tưởng này không phải phát theo chu kỳ à?

Bác sĩ đâu có nói là loại 24/7 toàn thời gian thế này chứ!

Trăng đen gió lặng, ve hè kêu râm ran.

Hai người ngồi đối diện nhau trên hai chiếc giường bệnh, mượn ánh sáng từ một chiếc đèn bàn nhỏ, hễ nghe tiếng bước chân y tá đi ngang là lập tức tắt đèn, sợ ánh sáng lọt ra khỏi khe cửa bị phát hiện.

Đợi đến khi tiếng giày xa dần, Ôn Từ Thuật lại tò mò vặn nút.

Thật thần kỳ, vừa xoay một cái là sáng.

Ánh đèn hắt từ dưới lên khiến gương mặt cậu trắng bệch, tóc đen buông dài phủ vai, trông chẳng khác nào xác cổ từ mộ chui ra.

Trang Trạch Dã rùng mình, sống lưng lạnh toát: “Cậu đổi góc đèn khác đi cho tôi nhờ!”

Ôn Từ Thuật ngoan ngoãn cầm đèn, đặt thẳng ngay dưới cằm.

Trang Trạch Dã: “...”

Anh hít một hơi thật sâu, giật lấy cái đèn đặt lại cho đúng chỗ, nghiến răng nói: “Vậy theo như cậu nói, chúng ta đều xuyên đến đây từ nghìn năm trước?”

Ban đầu anh định mỉa mai, nhưng nhớ lời Chung Khả Hân dặn “đừng kí©h thí©ɧ bệnh nhân”, nên chỉ nhếch môi cười nhạt.

“Nếu theo như lời cậu nói, cậu là vương gia, thế tôi là quan chức gì?”

Ôn Từ Thuật nhìn anh một lát, trịnh trọng nói: “Ngươi không nhớ được thân phận của mình sao? Ngươi có phải là bị mất trí nhớ không vậy?”

Trang Trạch Dã nghẹn lời, người mất trí nhớ là cậu chứ ai.

Ôn Từ Thuật điềm nhiên tiếp lời: “Ngươi là thống lĩnh thị vệ của bản vương, trước kia giữ chức chưởng ấn Thập Nhị Giám, sau lại kiêm nhiệm hành quân Tư Mã.”

Trang Trạch Dã vốn là dân khối tự nhiên, lịch sử luôn chỉ qua điểm liệt, nghe cậu thao thao kể chức danh mà thấy hùng tráng ra phết, trong lòng thầm nghĩ hóa ra trong tưởng tượng của Ôn Từ Thuật, mình cũng có tí quyền lực ghê gớm đấy chứ.

Anh giả vờ hỏi dửng dưng: “Cái Thập Nhị Giám đó là chỗ nào, nghe oai thế?”

Ôn Từ Thuật thản nhiên: “Thập Nhị Giám là cơ quan hoạn quan trong cung. Trước kia ngươi là tổng quản thái giám hầu bên cạnh phụ hoàng ta.”

“...”

Trang Trạch Dã suýt không nhịn được, muốn đập luôn cái đèn xuống đất.

Mẹ kiếp, lại là thái giám!

Anh phải cố hết sức kìm cơn giận, hít thở sâu, thầm tự nhủ không thể chấp nhặt với người bệnh, không thể chấp nhặt với người bệnh, mới miễn cưỡng ép được ngọn lửa trong lòng hạ xuống.

“Thế giờ cậu muốn như thế nào, còn muốn xuyên về à?” Giọng anh nghèn nghẹn vì nhẫn nhịn: “Tưởng chơi trò gia đình chắc, muốn đi là đi, muốn về là về hả?”

Ôn Từ Thuật nhìn anh như nhìn kẻ ngốc: “Đương nhiên là phải trở về, bản vương sẽ nghĩ ra cách.”

Trang Trạch Dã chống tay lên trán, tự hỏi mình làm gì để phải chịu đựng một người điên tự phong là “vương gia”.