Chương 8

Hướng Vãn hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn cậu đầy cảnh giác.

Ôn Từ Thuật nâng đôi tay trắng như ngọc, chỉ sang người ngồi bên cạnh: “Hắn ở lại.”

Ba người như bị sét đánh, ánh mắt cùng lúc đổ dồn về phía Trang Trạch Dã.

Trang Trạch Dã không hiểu mình đã đắc tội cậu ở chỗ nào mà hết bị bắt ngồi cạnh, lại bị sai bóc cam, giờ còn bị chỉ định ở lại “chăm bệnh”, đúng là vớ vẩn.

Sự kiên nhẫn của anh đối với “bệnh nhân mất trí nhớ” này đã cạn sạch. Anh lạnh mặt ném vỏ cam vào thùng rác: “Đừng mơ.”

...

Tối hôm đó, những người khác đều rời đi, chỉ còn Trang Trạch Dã ở lại.

Anh cau có đến mức thái dương giật giật, vừa cùng y tá đẩy giường phụ vào vừa lặp lại trong đầu lời Chung Khả Hân nói trước khi đi: “Làm ơn đi, chỉ cần cậu chịu trông cậu ấy một đêm, tôi sẽ nói với Khuất tổng hủy cặp đôi "Dã Thuật". Xin cậu đấy, tôi lạy cậu luôn.”

Nghĩ đến việc từ ngày mai trở đi có thể đường hoàng đứng cách xa Ôn Từ Thuật trong mọi hoạt động, anh mới miễn cưỡng chấp nhận.

Đau khổ một đêm, hạnh phúc cả đời coi như đáng.

Màn đêm dần buông xuống, tiếng ồn trong bệnh viện cũng lắng xuống.

Đợi đồ ăn giao đến, Trang Trạch Dã tranh thủ lướt mạng, thấy hotsearch thứ năm là #Diễn viên đoàn phim《Đại Tĩnh Vãng Sự》bị thương#, vừa bấm vào đã thấy tên Ôn Từ Thuật.

Khác với nhóm fan yếu ớt của Flora, fan phim đông đảo hơn nhiều. Chưa kịp thương tiếc cậu được vài câu thì fandom phim đã ào ạt lao vào mắng người nói cậu tự ngã, người thì bảo nhóm nhạc flop bày chiêu trò mua hotsearch để tạo scandal, có người còn mỉa mai: “Lo mà học cho xong cấp ba đi đã.”

Trong Flora, có năm thành viên: Hát chính là Hướng Vãn, hai rapper là Trang Trạch Dã và Cố Minh Hách, hai vũ công là Ôn Từ Thuật và Lâm Nam Chi.

Hướng Vãn bỏ dở việc học đại học, Cố Minh Hách học dang dở, Trang Trạch Dã mới năm nhất, còn Ôn Từ Thuật và Lâm Nam Chi thì vừa vào lớp mười hai.

Bảo sao trong nhóm thường xuyên không tập hợp đủ người.

Sự flop của Flora một phần vì công ty không đầu tư, phần khác vì chính họ chẳng có gì nổi bật. Ra mắt đến giờ chưa có bài nào đủ để tạo danh tiếng, album đầu phản hồi lạnh nhạt, album thứ hai nghe đâu đang “chuẩn bị” mà đến bản demo cũng chưa thấy bóng dáng.

Trang Trạch Dã dựa vào bệ cửa sổ, vừa nhắn tin với nhà sản xuất vừa liếc sang Ôn Từ Thuật vẫn ngồi im, ánh mắt chăm chú dõi theo anh.

Ánh nhìn ấy khiến anh rùng mình. Anh cau mày hỏi: “Cậu còn chưa gỡ bộ tóc giả đó ra à?”

Dù không ưa gì cậu, nhưng thấy cậu bị thương thế này, anh cũng không nỡ nặng lời.

Ôn Từ Thuật vẫn khoác bộ triều phục bẩn thỉu, lạc lõng giữa căn phòng bệnh trắng sáng. Nghe anh nói, cậu không đáp, chỉ nhìn quanh rồi khẽ hỏi lại: “Nơi này không tiện nói chuyện sao?”

Nếu không thì tại sao vẫn chưa bàn bạc chuyện làm thế nào để trở về Đại Tĩnh.

Trang Trạch Dã đầu óc mơ hồ, không hiểu cậu đang giở trò gì, liền sa sầm mặt, im lặng không nói gì.

Khi bữa tối đến, hai người ăn trong im lặng. Ăn xong, Trang Trạch Dã đi tắm trước. Sau một ngày rã rời, anh chỉ muốn ngủ sớm cho xong.

Trước khi vào phòng tắm, anh dặn dò: “Phòng tắm nhỏ, cẩn thận trơn đấy.” Nếu trượt ngã lại phải gọi bác sĩ thì phiền lắm.

Ôn Từ Thuật nghe hiểu loáng thoáng, chậm rãi bước đến cửa, đứng trước gương ngắm nghía hồi lâu.

Cậu soi gương, nghiêng đầu, chạm vào vòi nước, ánh mắt nghi hoặc rõ ràng đang nghiên cứu thứ “cơ quan” kỳ lạ này.

Năm phút sau, Trang Trạch Dã lau đầu bước ra, liền thấy cậu vẫn đứng nguyên đó.

Anh nhíu mày: “Cậu đứng đó làm gì thế?”

Một giây sau, mắt anh mở to: “...Đừng nói với tôi là cậu ngay cả đánh răng rửa mặt cũng quên luôn rồi nhé.”

Ôn Từ Thuật nhìn anh, giơ cây bàn chải lên: “Chiếc lược này nhỏ thật.”

Trang Trạch Dã: “...”

Kiếp trước tôi rốt cuộc đã tạo nghiệt gì mà phải hầu một người như thế này vậy!

Anh buông tiếng thở dài, xé một cái bàn chải mới, bóp cả đống kem lên rồi đưa sang: “Đây là bàn chải đánh răng, không phải lược! Đánh răng, hiểu chưa? Có cần tôi làm mẫu cho cậu luôn không hả?”

Ôn Từ Thuật không biểu cảm đáp: “Như vậy thì tốt.”

Trang Trạch Dã nghe mà nghẹn họng, tốt cái gì, gan thận tôi tốt lắm hả!

Nói rồi cũng không rút lại được nữa, anh đành phải làm mẫu thật, cúi đầu đánh răng lần nữa trước mặt cậu. Vì lực quá mạnh, suýt chút nữa làm chảy cả máu nướu.

Trong lúc Ôn Từ Thuật đang xúc miệng, anh còn cằn nhằn thêm: “Nước phải nhổ ra, đừng có nuốt... tôi chịu thua cậu rồi đấy.”