Chương 7

Cánh cửa khép lại, căn phòng lại rơi vào yên tĩnh.

Cố Minh Hách vốn là người đảm nhận vai trò khuấy động không khí trong nhóm, vậy mà giờ cũng nghẹn họng, chẳng biết nói gì. Hướng Vãn thì càng chẳng thốt nổi lời nào.

Chỉ có Trang Trạch Dã móc điện thoại ra. Ôn Từ Thuật liếc nhìn cái vật dài dài giống y thứ mình từng ném hỏng, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ tò mò.

Trang Trạch Dã đang soạn tin nhắn cho nhà sản xuất, mới gõ được hai chữ thì phát hiện bên cạnh có ánh nhìn nóng rực dán vào màn hình. Ngẩng đầu lên, liền bắt gặp Ôn Từ Thuật đang nghiêng người, đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn thẳng.

Bình thường anh cực kỳ để ý chuyện riêng tư, điện thoại lại dán màn hình chống nhìn trộm, vậy mà gặp phải một kẻ “không biết giới hạn” thế này hơn nữa còn là tên đồng đội mà anh vốn chẳng ưa khiến hàng chân mày của anh lập tức cau chặt thành một cục.

“Cậu không có điện thoại à, nhìn cái của tôi làm gì?” Anh lật úp màn hình xuống, giọng mang theo chút bực bội.

Giọng nói ấy vừa trầm khàn vừa mang âm sắc như kim loại va chạm, dù có vẻ lạnh nhạt vô lễ nhưng lại khiến Ôn Từ Thuật cảm thấy an tâm lạ thường.

“Điện thoại... là gì?” Ôn Từ Thuật ngẩng đầu lên, nghiêm túc hỏi.

Tam vương gia có một ưu điểm lớn chính là gặp điều mới mẻ thì không hề giấu dốt, cực kỳ sẵn lòng học hỏi.

Câu hỏi ấy khiến ba người còn lại lập tức câm nín.

Trang Trạch Dã nhìn sâu vào mắt cậu, ánh nhìn kia chân thật đến mức khiến anh có chút chột dạ. Cái vẻ bình thản xen lẫn ngạo mạn kia như đang nói: “Hóa ra vẫn còn thứ bản vương chưa từng thấy.”

Trong đầu anh thoáng qua một suy nghĩ, chắc là “chứng ảo tưởng” lại phát tác rồi bởi lẽ với cái năng lực diễn xuất của Ôn Từ Thuật, tuyệt đối không thể diễn được kiểu ánh mắt này.

Anh hé môi, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Dù gì đối phương cũng là “bệnh nhân có vấn đề về não bộ”, có giận cũng chẳng nỡ trút lên đầu. Người bình thường ít nhất cũng không nên chấp nhặt với kẻ điên.

Cố Minh Hách há hốc miệng: “Cậu ngay cả điện thoại cũng không biết à? Trời ơi, kiểu mất trí này còn đáng sợ hơn virus nữa! Để tôi dạy cho nhé, cái này là công cụ để liên lạc, như này nè, bấm thế này, quẹt thế này...”

Anh ta thao thao bất tuyệt, vừa khoa tay vừa chỉ loạn xạ. Không biết Ôn Từ Thuật có hiểu không, chỉ thấy cậu nghiêm túc “ồ” một tiếng rồi im bặt.

Sau tiếng “ồ” ấy, căn phòng lại rơi vào im lặng. Mỗi người đều ôm một mớ suy nghĩ trong lòng nhưng không ai dám lên tiếng trước.

Cố Minh Hách chịu không nổi liền nhanh trí kiếm chuyện phá tan không khí ngột ngạt, anh ta lục trong túi Hướng Vãn lấy ra một quả cam, cười gượng gạo nói: “Từ Thuật, cậu khát không, ăn chút trái cây đi?”

Lần này Ôn Từ Thuật không hỏi nữa. Cậu nhận lấy quả cam, rồi thuận tay đưa cho Trang Trạch Dã.

Trang Trạch Dã: “?”

Ôn Từ Thuật: “Bóc vỏ.”

Hướng Vãn: “...”

Cố Minh Hách không nhịn nổi, “phụt” một tiếng bật cười.

Trang Trạch Dã lập tức liếc sang, ánh mắt lạnh như dao. Cố Minh Hách vội giơ tay đầu hàng, mặt đỏ bừng: “Đừng kí©h thí©ɧ cậu ấy, mau bóc cho cậu ấy ăn đi.”

Trang Trạch Dã cúi mắt nhìn quả cam trong tay, lại ngước lên thấy Ôn Từ Thuật vẫn giữ vẻ thản nhiên như thể chuyện này là đương nhiên, trong lòng liền trào lên cảm giác khó nói vừa khuất nhục, vừa bất lực.

Anh khựng lại vài giây, nặng nề hừ một tiếng, rồi đen mặt bắt đầu bóc vỏ.

Khi ngón tay cắm vào lớp vỏ dày, mùi hương tươi mát của cam lập tức bùng lên, như viên kẹo soda vỡ tung giữa không gian, tràn ngập cả căn phòng bệnh.

Ôn Từ Thuật khẽ cụp mi nhìn đôi tay rắn rỏi, gân guốc của Trang Trạch Dã, trong đầu bất giác nảy ra một suy nghĩ kỳ lạ: sao trên tay hắn lại không có vết chai do cầm kiếm?

Hướng Vãn thấy biểu cảm của hai người, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, liếc sang Cố Minh Hách, hai người lén cấu nhau một cái, cố gắng nín cười đến run vai.

Đúng lúc Ôn Từ Thuật vừa cắn miếng đầu tiên, Chung Khả Hân quay lại.

Cô vừa đi vừa nói qua điện thoại: “Khuất tổng bảo tôi về công ty họp gấp, tối nay chắc phải tăng ca. Mấy người ở lại đây, ai đó ở lại trông cậu ấy một đêm.”

Cả ba nhìn nhau, không ai lên tiếng chẳng ai muốn làm người trực đêm cả.

Chung Khả Hân sốt ruột, dứt khoát chỉ định: “Từ Thuật, em muốn đội trưởng Hướng ở lại với em không?”