Chung Khả Hân bất lực liếc cả đám một vòng: “Hợp đồng ký rồi, dù bị thương cũng phải đi. Yên tâm đi, lúc này tôi còn lo chẳng kém gì các cậu đâu. Tuyệt đối không được để xảy ra bất kỳ sơ suất nào.”
Hướng Vãn nói: “Vẫn nên để cậu ấy nghỉ vài hôm đã.”
Chung Khả Hân lắc đầu: “Cuối tháng này cậu ấy phải ghi hình rồi, sợ không kịp tập luyện mất.”
Cố Minh Hách quay người lại, vừa cười vừa nói: “Không sao đâu Từ Thuật, cậu đâu phải hát chính, hát dở là chuyện bình thường. Hay là để đội trưởng Hướng mở cho cậu lớp huấn luyện riêng đi, luyện gấp đến cuối tháng luôn.”
Ôn Từ Thuật không đáp, cậu nghe chẳng hiểu bọn họ đang nói gì, mà cũng chẳng dám để lộ sơ hở.
Ngẩng đầu lên, cậu chạm ngay ánh mắt dò xét của Trang Trạch Dã.
Từ khi bước vào phòng, anh vẫn luôn quan sát cậu. Đôi mắt đen thẫm ánh lên vẻ trầm tư. Lúc Ôn Từ Thuật nhìn lại, anh mới thản nhiên dời ánh mắt đi nơi khác.
Ôn Từ Thuật nghĩ, chắc anh đang ám chỉ ở đây đông người, không tiện nói chuyện, nên rất hiểu ý mà không mở miệng thêm câu nào.
Chung Khả Hân thở dài: “Các cậu ngồi tạm đi, tôi đi lấy thuốc cho cậu ấy. Lát còn phải về công ty xử lý vụ hotsearch nữa, không biết cái đứa chụp lén nào lắm mồm như vậy, tức chết tôi rồi!”
Mọi người ngồi xuống ghế sofa. Cố Minh Hách vừa thả lỏng đã tiện miệng nói: “Không phải do người chụp lén đâu, nghe bảo là người trong ê-kíp chương trình tung ra đấy. Chắc thấy Từ Thuật được push tài nguyên nên không vui. Dưới bài đăng đang cãi nhau ầm trời, bảo nhóm chúng ta vừa flop vừa nhiều drama...”
Anh ta nói được nửa câu thì bỗng khựng lại.
Chung Khả Hân nghi hoặc ngẩng đầu, động tác cũng ngừng theo.
Trang Trạch Dã đã chọn một chỗ ngồi xuống, mà Ôn Từ Thuật thì sau vài giây do dự cũng rất tự nhiên chọn chỗ ngay cạnh anh.
Trang Trạch Dã nghiêng đầu, im lặng nhìn cậu.
Ba người còn lại đồng loạt há hốc miệng, không khí trong phòng bỗng chốc đông cứng lại.
Tíc tắc, tíc tắc...
Âm thanh đồng hồ treo tường vang lên rõ mồn một, từng nhịp như nhấn mạnh sự im lặng kéo dài.
Ôn Từ Thuật bình thản ngồi thẳng, lưng thẳng tắp, nét mặt nghiêm trang, dáng ngồi chuẩn mực đến mức khiến người ta khó lòng thốt lời.
Cố Minh Hách là người đầu tiên phá tan bầu không khí: “Khụ... khụ, ờm, nói đến đâu rồi ấy nhỉ?”
Toàn bộ công ty Tinh Diệu đều biết, Trang Trạch Dã xưa nay chẳng ưa gì Ôn Từ Thuật - kẻ từ “trên trời rơi xuống”.
Ngay ngày đầu tiên cậu gia nhập nhóm, anh đã dọn khỏi ký túc xá tập thể, chuyện này khi đó còn khiến fan hai nhà lao vào cãi nhau ầm ĩ.
Trong mắt fan riêng của Ôn Từ Thuật, Trang Trạch Dã là kẻ ỷ thế hϊếp người nhà giàu, có ông anh họ là đỉnh lưu, lại còn có gia thế khống chế nửa nền kinh tế Yến Trung. Mà Ôn Từ Thuật khi đứng trước anh lúc nào cũng mang dáng vẻ nhút nhát đáng thương.
Thế nhưng chỉ những người trong nhóm mới biết, giữa hai người họ không đến mức “cạch mặt”, chỉ là “không hợp”.
Ai cũng vì ước mơ debut mà nhẫn nhịn, ba thành viên còn lại thường làm trung gian hòa giải. Tiếc là Ôn Từ Thuật tính tình hướng nội, lại nhạy cảm, giao tiếp với người khác luôn có khoảng cách mờ hồ.
Cậu là người tránh xa Trang Trạch Dã nhất nhưng hôm nay lại chủ động ngồi cạnh anh, chuyện này đúng là lần đầu tiên trong lịch sử.
Trang Trạch Dã cau mày, chẳng nói lời nào, chỉ im lặng nhìn cậu.
Ôn Từ Thuật ngồi thẳng, ung dung nhìn lại, dáng vẻ vẫn nghiêm cẩn lễ độ như đang diện kiến bề trên.
Bầu không khí càng thêm quái dị.
Chung Khả Hân khẽ nghiêng đầu thì thầm với Cố Minh Hách: “Cậu biết mấy tiếng vừa qua tôi đã trải qua chuyện gì không? Đầu óc cậu ấy rối tung lên, làm mấy chuyện khiến tôi sốc muốn xỉu luôn.”
Cố Minh Hách nhỏ giọng đáp: “Ờ... đúng là đáng sợ thật. Tôi tưởng tôi đã là người rối nhất nhóm, ai ngờ cậu ấy giờ khiến cả Flora nổ tung luôn.”
Chung Khả Hân trợn mắt: “Cậu đang tự bôi đen mình đấy à.”
Hướng Vãn cũng chen vào: “Tôi cảm thấy chắc cậu ấy bị kí©h thí©ɧ tâm lý thôi, phản ứng sau chấn động đầu ấy mà. À mà, chị tìm thấy cậu ấy ở đâu thế?”
“Trong một hang núi, cậu ấy ngất xỉu được nhân viên phát hiện ra.” Chung Khả Hân kể: “Hỏi gì cũng ú ớ không biết, mấy đứa nói xem sao tự dưng lại lăn xuống đó được chứ.”
Vừa dứt lời, điện thoại trong túi cô reo ầm lên. Cô giật nảy mình, vội chạy ra ngoài vừa bắt máy vừa đáp lia lịa: “Alo, Khuất tổng, là tôi, Tiểu Chung đây, ngài nói, ngài nói đi...”