- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Không
- Bản Vương Không Phải Ca Sĩ
- Chương 4
Bản Vương Không Phải Ca Sĩ
Chương 4
Hơn mười phút sau, cửa phòng xuất hiện hai bóng người. Lúc này nét mặt cậu cuối cùng cũng có chút thay đổi.Trang Trạch Dã vốn đang tập nhảy trong phòng vũ đạo thì bị Cố Minh Hách lôi đến. Anh vẫn mặc chiếc áo phông đen đồng phục công ty, thân hình cao lớn gần chạm khung cửa, bờ vai rộng rãi kéo căng lớp vải, cổ áo loang một mảng mồ hôi. Một bộ quần áo bình thường thôi nhưng mặc lên người anh lại thành kiểu dáng riêng, trông vừa lạnh lùng vừa cuốn hút.
Anh cau mày, trên mặt toàn vẻ mất kiên nhẫn, ánh mắt sắc lạnh lơ đãng đảo qua Ôn Từ Thuật.
Mái tóc lòa xòa trước trán bị anh hất ngược ra sau một cách cộc cằn, đôi lông mày rậm hơi nhíu lại, mí mắt sâu tối đè ánh nhìn xuống thấp, đôi mắt đen sẫm như mực sâu không thấy đáy. Môi mím thành một đường thẳng, cả người toát ra khí thế “chớ có lại gần”.
Trên chân mày trái của anh còn đeo một chiếc khuyên bạc lấp lánh, ánh sáng phản chiếu khiến người đối diện càng thấy khó nắm bắt.
Nhưng chính cái dáng vẻ ngang ngược và lạnh nhạt ấy lại khiến Ôn Từ Thuật thả lỏng một cách thần kỳ.
Đây mới đúng là Trang Trạch Dã trong trí nhớ của cậu, một kẻ không hề có cảm xúc, chỉ biết hành động.
Chỉ là so với trước kia, ánh mắt của anh dường như tự do hơn, có phần bất kham.
Ôn Từ Thuật vô thức nhìn anh, trao đổi bằng ánh mắt.
Ôn Từ Thuật: Ngươi đấy à, còn hòa nhập được với bọn họ cơ à.
Trang Trạch Dã: ?
Ôn Từ Thuật: Làm tốt lắm.
Trang Trạch Dã: ??
Cố Minh Hách đứng cạnh nhìn hai người “liếc mắt đưa tình”, sợ họ lại cãi nhau, bèn nhanh chân chen vào: “Ôn Từ Thuật, đầu cậu sao rồi?”
Ôn Từ Thuật nhìn anh ta, ánh mắt hơi trầm xuống. Thật đáng thương, tuổi còn trẻ mà tóc đã bạc thế này.
Cố Minh Hách vô thức sờ mái tóc bạch kim ngầu lòi của mình, ngơ ngác quay sang hỏi Chung Khả Hân: “Cậu ấy không sao chứ? Trông như bị đập cho lú luôn rồi ấy.”
Chung Khả Hân kéo hai người qua một bên, bất lực hạ giọng: “Nói cho hai cậu một tin xấu nhé. Cậu ấy vừa được bác sĩ chẩn đoán là mất trí nhớ kèm ảo tưởng. Bác sĩ bảo phải tránh để bị kí©h thí©ɧ, giảm áp lực môi trường xung quanh. Dù không bị thương ngoài da, nhưng tình hình tệ nhất là có thể không hồi phục trí nhớ. Bác sĩ dặn tối nay phải ở lại theo dõi.”
“Ôi trời ơi, ghê vậy luôn hả?” Cố Minh Hách há hốc mồm. “Tôi tưởng mấy bệnh như mất trí nhớ chỉ có trong phim truyền hình thôi chứ!”
Chung Khả Hân nghiến răng: “...Ghê cái đầu cậu! Cậu không lo xem sau này làm sân khấu kiểu gì à? Còn chương trình âm nhạc nữa, giờ cậu ấy chẳng nhớ gì hết!”
Cố Minh Hách vỗ trán: “Chết rồi, thế còn show âm nhạc thì sao?”
Hướng Vãn cũng sực nhớ ra: “Đúng đó, vậy sân khấu của cậu ấy tính sao?”
Chung Khả Hân: “...”
Các cậu xịt là có lý do cả đấy.
...
Theo lịch trình ban đầu, tháng này Ôn Từ Thuật sẽ tham gia chương trình âm nhạc 《Âm thanh giữa biển người》, với tư cách thành viên của “đội âm dương điệu” - nhóm những người hát dở, được chọn để cải tạo bởi các giảng viên. Ban đầu, cùng cậu tham gia còn có Cố Minh Hách, nhưng người này vì cãi nhau với giáo viên hướng dẫn nên bị loại ngay vòng đầu.
Trong nhóm, Ôn Từ Thuật là vũ công chính, mà xét về giọng hát thì quả là “tự chuốc nhục vào thân”. Fan cực lực phản đối việc cậu tham gia chương trình này, vì ai cũng nhìn ra công ty đang muốn lợi dụng cậu để kéo danh tiếng cho cả nhóm.
Thế nhưng phía công ty Tinh Diệu lại chẳng nghĩ vậy.
Flora vốn là nhóm nam được họ tung ra để thăm dò thị trường, chuẩn bị cho những dự án lớn sau này. Bốn thành viên ban đầu đều được đào tạo chuyên nghiệp suốt hai năm, mỗi người đều mang theo giấc mơ idol.
Dĩ nhiên ngoại trừ Ôn Từ Thuật.
Cậu là thành viên “trên trời rơi xuống”, chỉ được thông báo thêm vào nhóm đúng một tháng trước ngày debut.
Sau đó, công ty còn ký hợp đồng với chương trình, yêu cầu Flora tham gia đầy đủ.
Fan đoán không sai công ty thật sự định dùng Ôn Từ Thuật để “gánh” cả nhóm.
Nói ngắn gọn.
Trong mắt đồng đội, Ôn Từ Thuật là bình hoa đi cửa sau.
Trong mắt fan, Ôn Từ Thuật là anh trai tội nghiệp bị đem ra làm pháo hôi.
Còn trong mắt chính Ôn Từ Thuật: Ta là ai, ta đang ở đâu thế này?
...
Chung Khả Hân bất lực liếc cả đám một vòng: “Hợp đồng ký rồi, dù bị thương cũng phải đi. Yên tâm đi, lúc này tôi còn lo chẳng kém gì các cậu đâu. Tuyệt đối không được để xảy ra bất kỳ sơ suất nào.”
Hướng Vãn nói: “Vẫn nên để cậu ấy nghỉ vài hôm đã.”
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Không
- Bản Vương Không Phải Ca Sĩ
- Chương 4