Bên ngoài, ngoài những bóng người mặc áo trắng thỉnh thoảng đi ngang, chẳng còn ai khác.
Giờ không đi thì còn đợi đến khi nào?
Ôn Từ Thuật dứt khoát đẩy cửa phòng ra, vừa định tránh người áo trắng rời đi thì lại suýt đυ.ng ngay vào Hướng Vãn.
Hướng Vãn cao hơn cậu vài phân, trên tay xách một cái túi, cả hai đều ngẩn ra.
...
Anh ta nói: "Cậu định đi đâu, sao không nghỉ ngơi thêm chút? Tôi mua nước cho cậu rồi, hai người kia đang trên đường, Nam Chi có lớp nhảy nên không tới được."
Anh ta vừa lải nhải vừa bước vào, Ôn Từ Thuật không vui nghĩ thầm một nghìn năm sau thật đúng là chẳng biết tôn ti, ai cũng gọi thẳng tên cậu, chẳng hề phân biệt tôn ti.
Cậu không để lộ cảm xúc, tiện tay đóng cửa, nắm tay rồi mở ra, bắt đầu xoay khớp chuẩn bị hành động.
Anh ta quay lưng về phía cậu, đặt chai nước lên tủ, còn đang nói: "Chị Khả Hân bảo cậu không nhận ra chị ấy, rốt cuộc là chuyện..."
...
Chữ “gì” còn chưa kịp ra khỏi miệng, Ôn Từ Thuật đã dồn lực, bàn tay tạo hình như lưỡi dao, vận hết khí lực toàn thân xuống đan điền, một chưởng bổ vào vị trí hai tấc dưới gáy anh ta.
Thầy dạy cả văn lẫn võ từng dạy cậu, dùng bảy phần khí lực đánh vào chỗ này sẽ khiến người ta bất tỉnh trong chớp mắt.
“Chát!”
Tiếng va chạm làm bàn tay cậu ê ẩm.
Ôn Từ Thuật giữ khuôn mặt lạnh băng, kiên nhẫn chờ anh ta ngã xuống.
...
Một giây, hai giây, ba giây.
Ngã.
Hướng Vãn chậm rãi xoay nửa người lại, nhăn mặt nhìn cậu: "Úi... Cậu đánh tôi làm gì?"
Ôn Từ Thuật sững lại, hít sâu một hơi, lại giơ tay bổ thêm một chưởng.
Hướng Vãn bị đánh hai lần liên tiếp cuối cùng cũng nổi nóng, cố gắng cản lại: "Từ Thuật, đừng đánh nữa! Sao tự nhiên lại ra tay với tôi... Cậu bình tĩnh một chút!"
...
Ôn Từ Thuật tuyệt vọng nghĩ, thì ra thầy dạy cậu cũng chỉ là hạng chỉ biết nói suông! Chẳng có chút tác dụng nào!
Nhân lúc Hướng Vãn giơ tay đỡ, cậu quay người mở cửa chạy thẳng ra ngoài.
Hướng Vãn hoảng hốt, vội hét lên: "Đừng chạy! Báo cáo còn chưa có đâu, cậu định đi đâu thế!"
Ôn Từ Thuật cắm đầu chạy, giữa đường còn làm đổ vài chiếc xe đẩy. Y tá hoảng sợ la lên, gọi cậu dừng lại.
Hướng Vãn đuổi sát phía sau, vài y tá cũng chạy theo, hành lang lập tức gà bay chó sủa, bệnh nhân đi ngang đều rút điện thoại ra quay video.
Ôn Từ Thuật chạy đến khúc cua, tạm thời thoát khỏi sự truy đuổi, vừa ngẩng đầu thì không may đυ.ng phải Chung Khả Hân.
...
Cô đang xách hộp cháo nói chuyện điện thoại: "Trời ơi mệt chết tôi, không hiểu sao thang máy lại đông thế. Tiểu Cố, cậu với Tiểu Trang không cần đến... Gì cơ, các cậu đến rồi... Trời ơi, cậu ấy lên hotsearch rồi? Không không, tôi xuống đón hai người, gặp phóng viên nhớ đi đường vòng..."
Cô còn chưa nói hết, đã ngơ ngác nhìn Ôn Từ Thuật đang thở hổn hển.
Sau lưng vang lên tiếng hô, Ôn Từ Thuật mắt tối lại, nghiêng người lao thẳng vào cầu thang bộ.
Chung Khả Hân lập tức hét to: "Từ Thuật, sao em không ở trong phòng nghỉ mà lại chạy lung tung! Bên ngoài có phóng viên đấy! Xong rồi xong rồi, cậu ấy chạy mất rồi! Alo, hai người mau kéo Trang Trạch Dã lên đây! Một mình tôi không cản nổi!"
...
Bước chân Ôn Từ Thuật khựng lại, trong khoảnh khắc lóe lên do dự. Cậu siết chặt nắm tay, nghiến răng quay đầu chạy ngược lại.
Chung Khả Hân đã đá văng giày cao gót chuẩn bị đuổi theo, lại trơ mắt nhìn cậu lùi về, mặt không cảm xúc đứng trước mặt mình.
Cô lắp bắp nói: "...Cậu ấy, cậu ấy, cậu ấy... Lại quay lại rồi."
Trước khi Hướng Vãn kịp đuổi tới, Ôn Từ Thuật đã nhanh chóng phản ứng lại, nắm lấy Chung Khả Hân kéo thẳng cô vào trong cầu thang bộ.
Chung Khả Hân hoàn toàn ngơ ngác, không biết cậu rốt cuộc muốn làm gì.
Ôn Từ Thuật chắc chắn xung quanh không có ai mới hạ giọng hỏi: "Trang Trạch Dã đâu?"
Ngay sau đó cậu lại hỏi thêm một câu: "Là hắn phái ngươi đến tiếp ứng bản vương sao?"
Chung Khả Hân sững người hai giây, đầu dây bên kia truyền đến một trận cười sặc sụa.
Bong bóng may mắn trong lòng cô vỡ tan thật rồi, đầu óc của vũ công nhà cô có vẻ đúng là hỏng hẳn rồi.
Ôn Từ Thuật cuối cùng không nhận được “viện binh”, ngược lại còn bị Chung Khả Hân và Hướng Vãn dìu thẳng về phòng bệnh.
Tuy nhiên, cậu chắc chắn rằng Trang Trạch Dã đã xuyên không cùng mình.
Chính suy nghĩ này khiến cậu không hề phản kháng trên đường quay về, để mặc hai người kia dìu đi. Hướng Vãn vừa đi vừa nhìn cậu chằm chằm, trong lòng càng lúc càng khẳng định cú va đập kia chắc chắn không nhẹ chút nào.
Về đến nơi, Ôn Từ Thuật liền im bặt, dù hai người hỏi thế nào cũng không chịu trả lời.