Chương 29

Hai người bị mắng xối xả một trận, cuối cùng bị đuổi ra khỏi lớp như hai học sinh phạm lỗi.

Cố Minh Hách vừa đẩy cửa bước vào, lập tức đυ.ng phải Trang Trạch Dã mặt mày đầy bất mãn.

Anh lầu bầu: “Không ngờ tốt nghiệp cấp ba rồi còn bị phạt đứng. Cô Phan đúng là nóng tính thật.”

Cố Minh Hách rụt cổ lại, cẩn thận hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Bên trong ngay lập tức vọng ra tiếng quát giận dữ: “Cậu còn biết quay lại hả? Đóng cửa lại cho tôi!”

Anh ta luống cuống đóng sập cửa lại.

Hành lang trải thảm, yên tĩnh đến mức chỉ nghe được tiếng điều hòa.

Trang Trạch Dã nghiêng đầu nhìn Ôn Từ Thuật, thấy khóe môi cậu khẽ cong lên mà cố nén lại, anh biết ngay người này đang cười thầm.

Anh cố làm ra vẻ nghiêm trọng: “Lỗi của cậu đấy, phải mời tôi chai nước ngọt, không thì đừng trách tôi xử cậu.”

Nghe câu nói tưởng oai mà chẳng có tí uy hϊếp nào, Ôn Từ Thuật lập tức nén cười: “Liên quan gì đến tôi, rõ ràng là cậu chọc giận cô ấy.”

“Hừ, cậu còn biết cô ấy bị chọc giận cơ à? Tôi tưởng trong đầu cậu chỉ toàn câu hỏi, ngoài ra chẳng để ý gì hết chứ.” Trang Trạch Dã nghiêng đầu, giọng nửa trêu đùa nửa nói thật: “Mà nói mới nhớ, trước kia cậu học thanh nhạc kém lắm mà, sao hôm nay lại nghiêm túc thế.”

Ôn Từ Thuật không đáp. Cậu vốn thích âm nhạc, hồi nhỏ vì mẫu phi phản đối nên chỉ dám lén học. Giờ gặp cách dạy khác lạ, đương nhiên cậu cũng thấy tò mò.

Trang Trạch Dã khẽ hừ một tiếng, đút tay vào túi đi về phía thang máy.

Ôn Từ Thuật gọi lại: “Cô ấy bảo chúng ta phải đứng phạt ngoài cửa.”

Trang Trạch Dã quay đầu, nở nụ cười nửa ngạo nghễ nửa ranh mãnh: “Cậu tưởng là thật à? Cô ấy cũng đâu phải là giáo viên chủ nhiệm cấp ba của cậu. À đúng rồi, tôi quên mất, cậu vẫn là học sinh ngoan lớp 12 nhỉ.”

Ôn Từ Thuật nghe ra ý châm chọc, cau mày nói: “Như vậy là không hợp quy củ.”

Trang Trạch Dã khẽ “hừ” một tiếng: “Tôi thấy cậu quả thật rất giống người thời xưa, không đúng, phải nói là người xưa cũng không giữ quy củ như cậu đâu.”

Ôn Từ Thuật cụp mắt, một câu nói vô tâm lại vạch trần một sự thật nào đó.

Cậu xuất thân từ hoàng cung quý tộc, đương nhiên là cậu phải tuân thủ nhiều quy củ hơn người bình thường. Từ nhỏ, mẫu phi đã dạy cậu: ăn cơm không được phát ra tiếng, đi cùng phụ hoàng phải đi chậm hơn vài bước để thể hiện tôn ti, phải dậy sớm mỗi sáng, đi qua từng cánh cửa để quỳ lạy thỉnh an. Không được ham chơi, đắm chìm trong ca múa, vì đó là cám dỗ làm hỏng chính đạo.

Mẫu phi của cậu thân phận thấp hèn, giữa chốn hậu cung sóng ngầm, nếu không giữ quy củ thì hậu quả sẽ vô cùng thảm thiết. Vì thế bà dạy cậu cẩn trọng đến cực đoan.

Thế mà dù giữ mình suốt mười mấy năm, cuối cùng bà vẫn bị nghi ngờ, bị giam lỏng rồi qua đời...

Những “quy củ” ấy, nhìn lại thật đáng buồn cười.

Trang Trạch Dã không biết cậu đang nghĩ gì, khoanh tay dựa vào tường: “Này, Ôn Từ Thuật, giữ quy củ hay là mời tôi chai nước ngọt, cậu chọn đi?”

Khi anh gọi tên cậu, giọng nói trầm thấp như mang theo một thứ ma lực dịu dàng mà nguy hiểm, giống hệt con rắn sa ngã trong vườn địa đàng, đang dụ dỗ một linh hồn ngây thơ bước qua ranh giới cấm.

Ôn Từ Thuật quả thật đã bị dụ dỗ.

Đó là một trải nghiệm mà từ nhỏ đến giờ cậu chưa bao giờ chạm tới, một thứ cảm giác nằm ngoài ranh giới của quy tắc và khuôn phép, vừa khiến người ta phấn khích vừa mang theo chút run rẩy đầy tội lỗi.

Giống như theo chân ngư phủ ra khơi săn cá voi, con thuyền càng chao đảo, sóng gió càng lớn thì trong lòng lại càng dâng lên cảm giác chờ mong, vì sóng gió nghĩa là cá voi sắp xuất hiện.

Giữa mặt biển xám đen nặng trĩu mây giông, cậu nhìn thấy lưng cá voi rẽ nước trồi lên, hất tung những cơn sóng bạc đầu, lao thẳng về phía mình, không chút kiêng dè.

Ôn Từ Thuật bước lên một bước, và tất nhiên, cậu thấy Trang Trạch Dã đang nở một nụ cười đầy thỏa mãn.

Khuôn mặt anh mang vẻ đẹp sắc bén, nụ cười ấy lại càng có sức xâm lấn, như thể niềm vui của kẻ vừa trêu đùa thành công một người ngoan hiền.

Hai người lén tránh camera, âm thầm chui vào thang máy. Trang Trạch Dã trong chuyện này đúng là người lão luyện, còn chỉ cho cậu cách đi sát tường để không bị quay trúng, đợi đến khi chơi chán quay về cũng chẳng ai biết.

Dưới tầng một của công ty có một cửa hàng tiện lợi mở 24 giờ. Trang Trạch Dã mua hai lon nước ngọt, đến lúc thanh toán mới sực nhớ ra Ôn Từ Thuật không biết dùng Alipay, thế là anh đành phải trả tiền.