Câu này chẳng khác nào nói thẳng: “Cô nên đọc thêm sách đi.”
Thấy lửa giận trong mắt Phan Tuệ sắp bốc khói, Hướng Vãn vội ho khan mấy tiếng đánh lạc hướng: “Cô Phan, chúng ta bắt đầu học thôi ạ.”
Phan Tuệ mạnh tay nhấn xuống phím Đô trung âm, giọng lạnh tanh: “Tôi hát một câu, cậu hát một câu.”
Bà bắt đầu đi từ nốt Đô trung đi lên từng quãng. Ôn Từ Thuật mô phỏng theo, giọng ổn định đến tận quãng cao của nhóm ba mới hơi khó khăn chút ít.
Phan Tuệ thoáng ngạc nhiên: “Âm chuẩn của cậu tiến bộ hơn trước rất nhiều. Tiết đầu tiên tôi đã nói rồi, chất giọng của cậu rất đẹp, chỉ là sai tông quá nhiều. Thật không ngờ, bị đυ.ng đầu một cái mà âm vực lại mở rộng ra. Giờ thử tập nguyên âm mở đi.”
Các nguyên âm mở tức là ba âm a, o, e, là những âm dễ mở miệng nhất. Ai ngờ Ôn Từ Thuật lại hát đến tận quãng ba mà vẫn vững vàng, không hề gượng gạo.
Không chỉ Phan Tuệ, mà ngay cả những người khác cũng kinh ngạc. Trước đây, Ôn Từ Thuật luôn bị chỉ điểm vì “hát kẹp cổ họng”, nốt cao một chút là không biết lấy hơi thế nào, đừng nói đến quãng ba, ngay cả quãng hai còn không nổi.
Phan Tuệ nhìn cậu bằng ánh mắt như gặp người xa lạ, tiếp tục bấm phím: “Giờ đi ngược lại xuống thấp xem nào. Kỳ lạ thật, trước giờ chưa từng thấy cậu hát thế này.”
Đúng như bà dự đoán, khi xuống quãng thấp, Ôn Từ Thuật bắt đầu không ổn. Đến đoạn trầm sâu, dây thanh quản rung không đều, tiếng phát ra run nhẹ.
Âm vực trầm vốn cần kỹ thuật và luyện tập, mà cậu thì hoàn toàn hát bằng trực giác, không biết lấy hơi, tất cả đều dựa vào thiên phú.
Phan Tuệ buông tay: “Cậu vẫn phải luyện tập thêm. Tuy bây giờ lên được nốt cao nhưng chưa chắc khi hát sẽ không vỡ tiếng. Hơi thở chưa vững, giọng còn run.”
Ôn Từ Thuật nghiêm túc hỏi: “Vậy phải làm sao để giữ hơi thở ổn định?”
Phan Tuệ vốn là người dạy lâu năm, tất nhiên chẳng còn nhiều kiên nhẫn: “Tôi nhấn mạnh chuyện này từ tiết đầu rồi. Cậu chẳng thèm xem lại bài à? Phải dùng cơ hoành để lấy hơi, không hiểu thì hỏi đồng đội đi.”
Ôn Từ Thuật nhướng mày, có vẻ hoang mang. Hướng Vãn mỉm cười, chủ động đứng dậy làm mẫu: “Cơ hoành nằm ở đây này, chỗ này phải dùng sức.”
Anh ta giơ tay chỉ nhẹ xuống phần bụng dưới của Ôn Từ Thuật, rất giữ khoảng cách, không hề chạm vào.
Ôn Từ Thuật lễ phép gật đầu: “Ồ, cảm ơn.”
Trang Trạch Dã liếc nhìn bàn tay của Hướng Vãn, khoé môi nhếch nhẹ, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.
Sau đó, Phan Tuệ dạy họ luyện hơi, luyện cao độ suốt một tiếng, rồi chuyển sang bài tập khép miệng, bắt đầu bằng một ca khúc nhạc pop có độ khó trung bình.
Vừa cầm tờ lời bài hát, Ôn Từ Thuật lại cau mày. Cậu đọc kỹ từ đầu đến cuối rồi nghiêm túc nhận xét: “Bài hát này, nhạc phủ viết chẳng ra nhạc phủ, thể Bách Lương cũng chẳng giống Bách Lương, thật sự là tệ hại vô cùng.”
Khổ nỗi tác giả của lời bài hát này lại chính là học trò của Phan Tuệ. Người này vốn nổi tiếng viết ca từ bình dân, dễ nghe, dễ thuộc, nói văn vẻ là “bài hit”, nói thẳng ra là “nhạc chợ”.
Phan Tuệ chọn bài này chỉ vì phần phát âm phù hợp luyện kỹ thuật khép miệng.
Lông mày bà dựng đứng: “Cậu vừa nói gì?”
Mọi người đồng loạt hít sâu một hơi, linh cảm sắp có bão. Hướng Vãn vội chen vào: “Cậu ấy không nói gì cả, chắc là cô nghe nhầm rồi!”
Ôn Từ Thuật thản nhiên đặt tờ giấy xuống: “Tôi nói là bài hát này viết không hay.”
Hướng Vãn: “...”
Anh ta chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, bao nhiêu công dỗ ngọt vừa rồi, coi như đổ sông đổ biển.
Phan Tuệ tức đến mức mặt đỏ bừng, “bốp!” một tiếng, đập tay xuống bàn: “Cậu có tư cách gì mà phán xét tiền bối của mình?!”
Ngay lúc đó, bên cạnh vang lên một tiếng cười khẽ. Bà tưởng mình nghe lầm, lập tức quay đầu trừng mắt nhìn sang phía bên phải của Ôn Từ Thuật.
Trang Trạch Dã thu tờ lời bài hát lại, hắng giọng nói: “Có vẻ không chỉ mình em thấy thế đâu cô. Hay là đổi bài khác đi, đừng chọn mấy ca khúc tầm thường kiểu này nữa.”
Ôn Từ Thuật nghiêng đầu nhìn anh, đối phương thì bình thản nhướng mày.
Không khí trong phòng thanh nhạc đột ngột đông cứng lại. Vài giây sau, tiếng Phan Tuệ bùng nổ đến mức ngoài hành lang cũng nghe rõ: “Các cậu không muốn học nữa à?! Ra ngoài hết cho tôi! Lên lớp mà còn bày đặt chọn bài hát, cho các cậu hát nhạc cấp chín, các cậu có hát nổi không mà kén chọn!”