Chương 27

Thầy Luke từ sau lưng bước ra, cười tươi như hoa vỗ nhẹ vai cậu: “Không tệ nha, mềm dẻo hơn tôi tưởng đấy, dễ bẻ hơn mấy thằng nhóc kia nhiều. Ngày mai tiếp tục nha.”

Một người từng đi giữa đao kiếm mà mặt không đổi sắc, từng thấy đồng đội chiến tử mà vẫn trấn định, ấy thế mà Ôn Từ Thuật lại rùng mình bởi nụ cười của tên này.

Thầy Luke vừa huýt sáo vừa rời đi. Chung Khả Hân nhanh nhảu cổ vũ: “Em nghĩ xem, vì giấc mơ của mấy đứa nhỏ kia! Nghĩ xem, em còn gánh vác trọng trách cứu lấy thế giới nữa mà!”

Ôn Từ Thuật: “...”

Thế giới này có thể cho tôi miễn trách nhiệm này được không?

Học xong vũ đạo, cậu lại bị lôi ngay sang phòng thanh nhạc, lần này may mắn là không còn kiểu “một kèm một”. Trang Trạch Dã, Hướng Vãn và Lâm Nam Chi cũng ở đó.

Chung Khả Hân giới thiệu: “Đây là cô Phan Tuệ, giáo viên thanh nhạc chuyên ngành hát hiện đại của Học viện Yến Truyền, cũng là giảng viên tiến sĩ ở đó.”

Phan Tuệ là người phụ nữ trung niên ngoài bốn mươi, đeo kính gọng vàng, dáng vẻ nghiêm khắc, hiếm khi cười. Bà là giảng viên mà tổng giám đốc Khuất Hoài Dân vất vả mời về từ học viện, nổi tiếng chuẩn mực, khó tính, tiêu chuẩn cao. Hễ đến tiết của bà là cả nhóm như sắp ra chiến trường và người duy nhất được bà khen bao giờ cũng là Hướng Vãn, hát chính của nhóm.

Phan Tuệ đẩy gọng kính, phàn nàn với quản lý: “Tiểu Cố lại xin nghỉ vì bị đau bụng, đây đã là lần thứ ba trong tuần rồi. Theo tôi thì nên mua sẵn thuốc tiêu hóa cho cậu ta.”

Chung Khả Hân ngượng ngùng cười: “Xin lỗi cô, để em đi lôi cậu ấy về.”

Phan Tuệ nhìn sang Ôn Từ Thuật, ánh mắt đánh giá từ đầu đến chân: “Chúng ta bắt đầu học. Từng người một thử giọng, bắt đầu từ cậu.”

Mọi khi người bị gọi đầu tiên đều là Cố Minh Hách hoặc Trang Trạch Dã, hai “vật tế thần” quen thuộc. Hôm nay Cố Minh Hách trốn mất, Trang Trạch Dã thì đang lo không biết có bị lên thớt không, ai ngờ đột nhiên có người thế mạng xuất hiện, khiến anh suýt cười thành tiếng.

Anh cố giữ khoé miệng, đứng cạnh Lâm Nam Chi, im lặng chờ xem kịch vui.

Phan Tuệ ngồi xuống trước cây đàn piano: “Tôi sẽ đánh từ nốt Đô thấp đến Đô cao, cậu hát theo từng nốt nhé.”

Ôn Từ Thuật liếc nhìn cây đàn piano trước mặt, là kiểu mà mấy ông thầy ngoại quốc của cậu từng dùng, rồi hỏi câu đầu tiên kể từ lúc bước vào phòng: “Phải hát thế nào?”

Phan Tuệ nhìn cậu, biết tình trạng hiện tại của cậu nên cũng không gây khó dễ: “Do Re Mi Fa Sol La Si, còn nhớ không? Cứ hát như thế là được.”

Ôn Từ Thuật trầm ngâm: “Ý cô là Cung, Thương, Giác, Mưu, Chủy, Vũ, Hòa phải không?”

Phan Tuệ nhướn mày: “Đó là cách xướng âm rất cổ xưa, cậu cứ hát theo tôi là được.”

Ôn Từ Thuật gật đầu tỏ ý đã hiểu, rồi bình thản hỏi tiếp câu thứ hai: “Vì sao lại dùng nhạc cụ phương Tây mà không dùng cổ cầm hoặc chuông nhạc?”

Trang Trạch Dã bị sặc một cái, may mà kịp khôi phục vẻ mặt lạnh tanh trước khi bị Phan Tuệ trừng mắt.

Phan Tuệ cuối cùng cũng mất kiên nhẫn: “Cậu đang gây sự phải không? Nói cứ như mình giỏi mấy thứ đó lắm vậy. Piano là nhạc cụ cơ bản nhất, dễ học nhất!”

Ôn Từ Thuật nghiêm túc đáp: “Tôi không có ý gây sự, chỉ là ngoài hai loại đó ra, tôi còn biết chơi Khổng cầm nữa.”

Lần này không chỉ Trang Trạch Dã, mà ngay cả Hướng Vãn cũng không nhịn nổi, bật cười khúc khích.

Phan Tuệ sa sầm mặt: “Đừng nói bừa ở đây, sao tôi không biết cậu còn biết mấy thứ đó?”

Ôn Từ Thuật bình tĩnh giải thích: “Tôi không nói bừa. Chỉ là tôi không quen nhạc cụ phương Tây, nên nếu cô bảo tôi hát theo, có lẽ tôi không thể hát chuẩn được. Cô đừng tức giận, trong mắt tôi, nhạc cụ là hình thái thuần túy nhất của nghệ thuật, là cách thể hiện âm nhạc hoàn mỹ nhất. Giữa nhạc cụ và giọng hát vốn không có cao thấp quý tiện, nhạc cụ còn mang sức lay động lớn hơn con người.”

Đó cũng là lý do cậu từng có thể đệm đàn cho ca kỹ, nhưng lại không bao giờ muốn trở thành ca kỹ.

Biểu cảm của Phan Tuệ thoáng biến đổi: “Những gì cậu nói lại trùng với tư tưởng Hanslick mà tôi giảng tiết trước. Không lẽ cậu âm thầm học thêm nhạc lý?”

Ôn Từ Thuật lắc đầu: “Không, quan điểm của tôi xuất phát từ《Đại âm hi thanh》của Lão Tử. Tôi khuyên cô lúc rảnh nên đọc thử, rất có lợi cho nhận thức âm nhạc.”