Ôn Từ Thuật thầm than trong lòng: cái thân phận mới này thật rắc rối, vừa phải làm ca kỹ vừa phải làm bài tập.
Chung Khả Hân thăm dò nói: “Thế cứ quyết định vậy nhé? Em theo chị đến phòng tập một chuyến đi, cuối tháng là phải ghi hình rồi, dù có vào nhóm âm điếc thì cũng không thể lên sân khấu tay trắng được.”
Ôn Từ Thuật đành gật đầu.
Dù sao cậu cũng là Tam Vương Gia, vị hiền vương từng lấy dân làm gốc, nếu số phận của mấy người này đều trông chờ vào mình, vậy thì tạm thời ở lại, giúp họ một tay vậy.
[*Vì Ôn Từ Thuật đã chấp nhận việc ở lại thế giới này nên từ đoạn này sẽ thay đổi xưng hô của Ôn Từ Thuật cho phù hợp với thời hiện đại.]
Buổi chiều, Chung Khả Hân vui mừng khôn xiết, đích thân đưa Ôn Từ Thuật tới công ty.
Trụ sở Tinh Diệu nằm ở khu trung tâm sầm uất, xung quanh là những tòa cao ốc lộng lẫy, xe cộ tấp nập.
Trước cửa có mấy fan đang chờ chụp hình thần tượng đi làm, tan làm.
Khi Trang Trạch Dã bước xuống xe, đám fan lập tức hô vang khẩu hiệu: “Do dự là thất bại, yêu anh Dã chẳng hề hối hận!”
“Hỏi người có mấy nỗi sầu, ví như anh Dã chẳng quay đầu!”
“Nhân gian chính đạo là tang thương, chỉ có anh Dã là kiêu ngạo nhất trần gian!”
Cố Minh Hách cười đến nỗi như cái loa phát thanh, còn Trang Trạch Dã suýt nữa cũng không nhịn được bật cười.
Một fan nữ đưa thư cho anh: “Anh Dã cố lên nhé, mong được thấy anh trong show rap lần tới! Cũng mong chờ album mới của nhóm nữa!”
Trang Trạch Dã nhận lấy lá thư, không nói gì thêm, chỉ khẽ chụm hai ngón tay phải đặt ngang chân mày, làm một động tác salute đáp lễ fan.
Bước vào trong công ty, Cố Minh Hách cười phá lên: “Đúng là vua nổi tiếng có khác! Cửa công ty còn có fan tặng thư cơ đấy! Sao bọn tôi không được đối xử thế nhỉ, cậu nói xem, Từ Thuật?”
Anh ta cố tình huých nhẹ vào người Ôn Từ Thuật.
Trang Trạch Dã lập tức liếc nhìn sang một cái, ánh mắt cảnh cáo rõ ràng: Đừng chọc nữa.
Ôn Từ Thuật nghiêm túc bình luận: “Bọn họ làm thơ gì mà câu trước chẳng ăn nhập với câu sau vậy?”
Không khí im lặng đúng hai giây rồi tất cả bật cười ầm lên.
Cố Minh Hách ôm bụng cười: “Tôi biết mà, cậu không làm tôi thất vọng! Đó gọi là thơ con cóc, đừng để tâm quá!”
Lâm Nam Chi cười híp mắt: “Anh Từ Thuật sau khi mất trí nhớ đáng yêu thật, muốn véo một cái quá.”
“Cậu là đứa nhỏ nhất mà dám véo người khác à?” Cố Minh Hách lập tức vươn tay véo lại khiến cậu ấy kêu ầm lên.
Trang Trạch Dã liếc nhìn Ôn Từ Thuật đang tò mò quan sát cửa thang máy, khóe môi anh bất giác nhếch lên. Anh dần nhận ra có lẽ phiên bản Ôn Từ Thuật bây giờ, thú vị hơn trước kia rất nhiều.
Đến tầng năm, mọi người tách nhau ra đi tập.
Trang Trạch Dã và Cố Minh Hách phụ trách viết nhạc, chiếm một phòng riêng.
Lâm Nam Chi luyện vũ đạo ở phòng tập chung, Hướng Vãn thì sang phòng thanh nhạc.
Còn Chung Khả Hân dẫn Ôn Từ Thuật tới phòng nhảy ngay sát bên cạnh.
“Đây là Luke, giáo viên dạy nhảy của các em.” Cô giới thiệu.
Luke nhuộm tóc vàng, ăn mặc thời thượng, gương mặt điển trai, cười rạng rỡ suốt khi nói chuyện.
“Wow, Từ Thuật nhuộm tóc luôn rồi à? Quả là màn lột xác ngoạn mục!” Anh ấy nhìn cậu từ đầu đến chân, tán thưởng không ngớt.
Trước khi họ đến, Chung Khả Hân đã nói sơ qua tình hình cho anh ấy nghe.
Ôn Từ Thuật thấy anh ấy thân thiện thì cũng bớt cảnh giác phần nào. Nhưng cậu không ngờ rằng nửa tiếng sau sẽ là thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời mình.
Trang Trạch Dã đang chỉnh nhịp trống thì đột nhiên nghe thấy bên phòng cạnh vang lên tiếng hét thảm thiết chẳng khác gì ma kêu quỷ khóc, suýt nữa ném cả dùi trống vào đầu Cố Minh Hách.
Anh tháo tai nghe, ngó quanh: “Tiếng động gì thế?”
Cố Minh Hách cũng sững người: “Cái gì vậy trời?”
Vài phút sau, Ôn Từ Thuật ôm lấy hông, bước đi loạng choạng từ phòng nhảy ra. Hai chân run rẩy, đi một bước là khụy một bước, phải dựa hẳn vào tường mới giữ được dáng vẻ “cao quý”.
Ở phía đối diện, trong phòng kính trong suốt, Chung Khả Hân đang ăn bánh.
Thấy cảnh ấy, mắt cô sáng rực, vội đẩy cửa chạy ra: “Thế nào rồi? Cảm giác có tốt không? Có thấy mạch máu nghệ thuật đang sôi sục trong người không?”
Ôn Từ Thuật mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi đọng đầy trán, giọng khàn khàn đau khổ: “Hay là... cô cứ để tôi giải nghệ đi.”
Tên Luke đó đúng là cáo đội lốt cừu, ngoài mặt thì cười nói thân thiện, mà vừa bắt đầu huấn luyện đã lập tức lật mặt không nhận người, xuống tay chẳng chút nương tình.
Vừa vào buổi đầu tiên, anh ấy đã cho Ôn Từ Thuật một “trải nghiệm đặc biệt”, mở vai, kéo eo, ép chân, toàn là kiểu tra tấn địa ngục. Không một động tác nào nhẹ tay.
Chỉ trong nửa tiếng ngắn ngủi, Ôn Từ Thuật cảm giác như vừa nếm qua mười đại khổ hình trong lịch sử nhân loại, đau đến mức nằm sấp suốt mười phút mới gượng dậy nổi.
Vừa nghe cậu thều thào bảo muốn bỏ cuộc, Chung Khả Hân vội can ngăn: “Không được bỏ cuộc giữa chừng đâu! Mười phút trên sân khấu là mười năm khổ luyện dưới sàn đó. Lâu rồi em không luyện, tất nhiên sẽ đau, chịu khó một chút. Chiều tan làm chị xoa bóp cho nhé.”