Chương 25

Thấy có tia hy vọng, Chung Khả Hân lập tức nắm lấy: “Đương nhiên rồi! Không chỉ chị đâu, nếu em không đi, mấy người trong nhà này cũng sẽ bị mất việc theo hết.”

Ôn Từ Thuật im lặng, khẽ nhíu mày, vẻ mặt như đang đấu tranh. Cậu vốn muốn thoát khỏi môi trường này nhưng lại không nỡ khiến người khác vì mình mà mất kế sinh nhai.

Chung Khả Hân nhìn thấy biểu cảm đó thì mừng thầm trong lòng. Sớm biết cách này hiệu quả thế thì vừa rồi mình đã chẳng cần nói chuyện hợp đồng cho mệt.

Cô liền tiếp tục dịu giọng, cố gắng đẩy thêm một bước: “Em có biết bây giờ tìm việc khó thế nào không? Với họ, mất việc không chỉ là giấc mơ tan vỡ đâu, mà còn là chuyện cơm áo gạo tiền, có khi ngày mai không biết lấy gì ăn nữa.”

Cô vừa nói vừa nhìn Ôn Từ Thuật, giọng đầy chân thành, như thể chỉ cần cậu gật đầu, cả thế giới sẽ bớt đi một mối lo.

Đúng lúc Chung Khả Hân còn đang định tiếp tục thuyết phục, bên ngoài cửa kính bỗng có người đi ngang qua. Hai người bị cột đá La Mã che khuất, chỉ thấy bóng dáng mơ hồ.

Hướng Vãn đi đến mép ban công, vừa nhìn ra xa vừa nói chuyện điện thoại: “Mẹ ơi, bọn con họp xong rồi, thuận lợi lắm.”

“À đúng rồi, con báo cho mẹ tin vui, con sắp lên TV rồi đó, chính là đài Yến Trung mà mẹ hay xem. Đến lúc đó mẹ có thể cùng ông ngoại xem con trên TV. Nhóm bọn con sắp khởi sắc rồi, mẹ đừng lo nữa. À, công ty vừa phát thưởng, con mua cho mẹ máy massage rồi nha...”

Anh ta nói một lèo, gần như không để người bên kia xen vào.

Hướng Vãn thao thao bất tuyệt suốt năm phút, toàn kể về tương lai tươi sáng của nhóm Flora.

Chung Khả Hân nghe mà suýt bật cười, khả năng vẽ chuyện của anh ta e là còn giỏi hơn cả Khuất Hoài Dân.

Đợi anh ta rời đi, cô mới khẽ thở dài: “Mẹ của Hướng Vãn bị khiếm khuyết về ngôn ngữ, lại còn lãng tai. Năm mười tám tuổi, cậu ấy vừa đủ tiền để thi đại học thì nhà xảy ra chuyện, đành bỏ học. Sau đó dẫn mẹ lên phía Bắc, đến làm thực tập sinh ở Tinh Diệu, tính ra là một trong những người có thâm niên nhất công ty rồi.”

“Không ít anti chế giễu cậu ấy bỏ học, nhưng họ không biết nổi tiếng chính là con đường duy nhất để cậu ấy sống tiếp. Đứa trẻ này không dễ dàng gì, còn trẻ mà gánh nặng đã quá lớn.”

Trên mặt cô thoáng qua nét thương cảm.

Ôn Từ Thuật từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, mãi cho đến câu cuối cùng, trong đầu cậu lại hiện lên hình ảnh một người, người đó cũng từng nói với cậu những lời y như thế.

Chung Khả Hân hắng giọng, tiếp tục tấn công: “Cả nhóm họ đều mang ước mơ khi tham gia Tinh Diệu. Đừng nhìn Trang Trạch Dã như công tử nhà giàu, thật ra để gia đình không phản đối, cậu ấy phải cố gắng thi đỗ đại học 985, rồi tranh thủ thời gian đi làm thực tập sinh hai năm, giữa chừng còn cãi nhau với nhà kịch liệt lắm. Cố Minh Hách cũng vậy, để được về nước phát triển, cậu ấy phải lăn lộn với ban nhạc underground suốt mấy năm trời. Còn Lâm Nam Chi, học nhảy từ nhỏ, chấn thương bao nhiêu lần, gần như lớn lên trong mồ hôi và nước mắt.”

Cô chớp mắt nhìn cậu: “Bao gồm cả em nữa đấy. Em bắt đầu học nhảy từ năm năm tuổi, đến giờ đi được đến con đường này đâu phải dễ. Khi nhóm debut, các em từng nói sẽ cố gắng ba năm làm ra thành tích xứng đáng, khiến tất cả những kẻ xem thường phải hối hận. Giờ em nỡ buông tay sao? Nỡ để cả nhóm thua trắng sao?”

Ôn Từ Thuật im lặng hồi lâu rồi hỏi: “Thiếu ta thật sự không được sao?”

Chung Khả Hân gật đầu lia lịa: “Đúng vậy, vì hợp đồng là do chính em ký. Nếu em rút lui thì trách nhiệm vi phạm rất lớn. Còn mấy nghề em nói hôm qua thật sự không thực tế đâu. Em biết mỗi năm ở Yến Trung có bao nhiêu người thi công chức không? Phải nói là “ngàn quân tranh qua cầu độc mộc” đấy! Hơn nữa, em mới học cấp ba, muốn thi cũng phải đợi bốn năm nữa. Thôi thì bây giờ cứ đi theo nhóm đã, sau này tính tiếp.”

Ôn Từ Thuật khẽ thở dài: “Hướng Vãn cũng nói ít nhất phải tốt nghiệp đại học mới tìm được việc. Đại học là cái gì, có giống Quốc Tử Giám không?”

Chung Khả Hân ngẩn người ra, đột nhiên trong lòng trở nên lo lắng, nếu cậu mà đi thi trong trạng thái này thì chỉ có thể trực tiếp thi trượt mất.

Cô chỉ dám nhẹ giọng đáp: “Chắc... chắc là cũng gần giống thế. Mặc dù chị không biết Quốc Tử Giám là gì, nhưng mà em đừng vì luyện tập mà lơ là học hành nhé, nhớ làm bài tập nghỉ hè đó.”