[@Thụ Thụ phải lớn lên thật tốt trả lời @Vợ của A Từ: Đừng nói năng vô lý như vậy, không phải cậu ấy muốn đi đâu. Ai cũng biết là công ty làm vậy để quảng bá nhóm. Hơn nữa show này vốn dĩ là kiểu giải trí, hài hước, bạn thoát fan luôn đi cũng được, Thụ Thụ không cần fan như bạn.]
[@Vợ của A Từ trả lời @Thụ Thụ phải lớn lên thật tốt: Ừ, tốt nhất là để mọi người cùng xem trò hề của nhóm đi. Idol nam trong nước mà hát như thế này thì còn gì để nói.]
[@Tình Khói Mưa Núi Xanh – Ôn Từ Thuật: Thôi đừng cãi nhau nữa, dù sao chúng ta cũng không thay đổi được quyết định của công ty, các Tiểu Hồ Điệp đừng nội chiến nữa nhé.]
Mỗi ngày, tài khoản chính thức của công ty đều nhận cả đống khiếu nại nhưng chính sách của họ chỉ gói gọn trong hai chữ: giả mù
Ai cũng biết, việc Ôn Từ Thuật lên show âm nhạc chắc chắn sẽ bị mỉa mai, nhưng đồng thời nó cũng có thể mang lại một cơn sóng truyền thông bùng nổ.
Công ty có thể phất lên hay không, chính là nhờ nắm bắt được cơ hội này.
Mười mấy phút sau, Chung Khả Hân dẫn Ôn Từ Thuật xuống lầu.
Cả hai đều có vẻ không mấy vui, rõ ràng không ai chịu nhượng bộ.
Cô thở dài: “Họp ngắn chút đi.”
Mọi người uể oải ngồi xuống sofa.
Ôn Từ Thuật cũng bước đến, lần này Cố Minh Hách cố tình nhường chỗ bên cạnh Trang Trạch Dã nhưng cậu lại chọn ngồi cạnh Hướng Vãn.
Cố Minh Hách ngạc nhiên liếc nhìn, còn Trang Trạch Dã thì không buồn ngẩng đầu, tỏ vẻ chẳng để tâm.
Chung Khả Hân gõ nhẹ lên bàn trà, thu hút sự chú ý: “Hôm nay gọi mọi người tới là để nói về album mới. Tình hình là bên chương trình “Âm Thanh Giữa Biển Người” đã gửi phương án mới, họ có thể cho nhóm lên sân khấu biểu diễn, nhưng điều kiện là phải trình diễn một ca khúc mới trong album thứ hai.”
Vừa dứt lời, cả phòng lập tức xôn xao.
“Không phải trước đó nói là hát bài cũ sao?”
“Giờ còn chưa có bản demo nữa, sao mà làm kịp?”
“Cho dù có thành phẩm cũng gấp quá, vũ đạo còn chưa kịp luyện!”
Chung Khả Hân ra hiệu: “Bình tĩnh đã, nghe tôi nói hết. Chương trình này phát sóng hai tập mỗi tuần, và đã xác nhận lên đài truyền hình. Thời gian ghi hình có thể lùi lại một chút, chương trình cũng chưa yêu cầu tôi gửi danh sách ngay.”
“Lên đài truyền hình à? Nghĩa là được chiếu trên TV?” Hướng Vãn ngạc nhiên.
Từ khi debut đến nay, đây là lần đầu họ được lên chương trình phát sóng quốc gia.
“Đương nhiên rồi, độ phủ sóng rất lớn. Theo tin nội bộ, cấp trên cũng rất coi trọng show này, nên các cậu nhất định phải nắm chắc cơ hội lần này.”
Trang Trạch Dã liếc nhìn sang Ôn Từ Thuật, hỏi: “Cậu ấy ký mấy kỳ?”
Chung Khả Hân mím môi: “Hiện tại mới ký một nửa, tức là sáu kỳ, nhưng sẽ gộp lại quay ba lần. Sau đó thì chúng ta không thể tự quyết định nữa.”
Cố Minh Hách gật đầu: “Thế thì kịp, chỉ cần mọi người chịu khó tăng ca.”
Chung Khả Hân nói: “Tôi sẽ thúc giục giáo viên gửi demo sớm nhất có thể, ca khúc sáng tác của các cậu cũng phải đẩy nhanh tiến độ, Tiểu Trang, Tiểu Cố chủ yếu vẫn phải dựa vào hai cậu. Còn bây giờ sang nội dung thứ hai của buổi họp...”
Cuộc họp kết thúc, Ôn Từ Thuật gọi Chung Khả Hân ra ngoài ban công.
Từ đầu đến cuối, cậu không nói gì trong buổi họp.
Ra khỏi phòng, gương mặt cậu lạnh lùng: “Ngươi làm vậy là không đúng. Không nói rõ sự thật với họ... Ta đã nói rồi, ta không muốn làm ca.. à không, không muốn làm idol nữa.”
Lúc nãy trên lầu, Chung Khả Hân đã nói với cậu một tràng dài về các điều khoản vi phạm hợp đồng, phải bồi thường bao nhiêu, phải gánh hậu quả ra sao.
Thế nhưng cô nhanh chóng nhận ra rằng Ôn Từ Thuật hoàn toàn không để tâm.
Bất lực, cô đành đổi chiến thuật, bắt đầu “đánh vào tình cảm”: “Coi như giúp chị một lần đi mà. Chị đâu có bắt em phải làm ngay đâu, ít nhất cứ đến phòng tập làm quen lại với môi trường trước đã. Biết đâu vài ngày nữa em lại nhớ ra hết thì sao?”
Cô nói với giọng tha thiết, mềm xèo: “Chuyện này liên quan trực tiếp đến công việc của chị đấy. Nếu em cố tình vi phạm hợp đồng, chị sẽ bị sa thải mất. Em nỡ lòng nào để chị thất nghiệp à? Bây giờ tìm việc khó lắm, áp lực lớn lắm em biết không!”
Ôn Từ Thuật hơi ngạc nhiên: “Chuyện này ảnh hưởng đến công việc của ngươi thật sao?”