Bà dì tưởng cậu nghi ngờ tay nghề của mình, lập tức vỗ ngực bảo đảm: “Cậu yên tâm, xung quanh đây ông bà nào cũng do tôi cắt hết. Cậu nhìn mấy bà đang nhảy quảng trường ngoài kia kìa, ai mà chẳng là khách quen của tôi. Tôi đảm bảo cắt cho cậu vừa có tinh thần vừa bảnh bao!”
Ôn Từ Thuật chậm rãi thở ra, tâm trạng hoang mang trống rỗng như sa mạc...
Thôi vậy, chẳng phải mình đến đây là để thay đổi sao? Đã muốn hòa nhập với thời đại này mà đến chút tóc cũng không nỡ cắt thì còn hòa nhập cái gì được nữa.
Cậu hít sâu, dứt khoát bước vào tiệm: “Vị đại nương này, xin hãy cắt thật cẩn thận, làm phiền rồi.”
Bà dì thấy cách nói chuyện của cậu hơi kỳ quặc, nhưng cậu đẹp trai quá khiến bà chẳng để tâm nhiều.
Bà vui vẻ cầm kéo lên hỏi: “Cậu còn đi học phải không? Thích kiểu tóc nào, nói tôi nghe đi.”
Ôn Từ Thuật đáp một cách nghiêm túc: “Người hầu của ta nói ta là... idol. Kiểu tóc thế nào, phiền dì xem rồi quyết định giúp ta.”
“Idol á?!” Bà dì vốn là người mê lướt mạng, nghe vậy mắt sáng rực, giọng phấn khích.
“Trời ơi, tôi còn có vinh hạnh cắt tóc cho idol sao! Đã là idol thì phải làm màu thời thượng chứ! Cậu da trắng mịn thế này, nhuộm màu sáng lên thì khéo khiến người ta mê chết, tsk tsk tsk.”
Ôn Từ Thuật nghe mà chỉ hiểu lơ mơ, cuối cùng vẫn chọn tin tưởng: “Tùy dì vậy.”
Bà dì làm nghề này ở khu vực này mấy chục năm, khách quen phần lớn là mấy ông bà già, mà các bà thường thích nhuộm tóc sặc sỡ, nên trong tiệm bà đủ loại thuốc nhuộm trên đời.
Bà đầy tự hào nói: “Dạo trước con trai tôi đi Tùng Nam học nghề về, dạy tôi cách tẩy nhuộm, lần này tôi nhất định cho cậu kiểu tóc khiến ai cũng phải ngoái nhìn! Nào, vào gội đầu trước.”
Bà hăng hái xắn tay áo, cầm kéo lên chiến đấu. Dưới ánh nắng ngoài cửa sổ, lưỡi kéo sáng loáng lướt qua lướt lại.
Chỉ riêng gội, cắt, sấy thôi đã làm mất gần một tiếng.
Ôn Từ Thuật ngồi đó lim dim buồn ngủ, rồi chẳng mấy chốc ngủ gật luôn.
Mấy tiếng sau, cậu bị người ta đẩy tỉnh.
Giọng bà dì đầy tự hào vang lên: “Cậu đẹp trai, mau nhìn kiểu tóc mới của mình đi! Không phải tôi khoe chứ, màu này đảm bảo khiến cả đám con gái chết mê chết mệt!”
Ôn Từ Thuật nhìn vào gương, suýt nữa bật dậy vì bị “yêu quái” trong đó dọa sợ.
Chỉ thấy trên đầu mình là một mái tóc ngắn màu cam chói chang, gương mặt trắng bệch, đôi mắt ngây dại... trông chẳng khác nào mấy yêu vật mà Khâm Thiên Giám thường nói tới.
... Nói là “màu cam” cũng không hẳn, vì bà dì còn tinh tế pha thêm chút nâu, để đầu cậu trông bớt giống bao bì nước ngọt Fanta.
Ôn Từ Thuật nghẹn lại, ngực đau nhói, hai vai run lên vì sốc.
Bà dì càng thêm phấn khích: “Bị đẹp làm choáng rồi hả? Tôi cũng không ngờ con trai mà đẹp đến thế này!
Ngay cả tôi nhìn còn thấy xao xuyến, thật đấy! Ra ngoài khéo người ta xếp hàng xin WeChat mất thôi!”
Ôn Từ Thuật: “...”
Khen xong, bà cười tít mắt nói tiếp: “Tôi không tính giá cao đâu, tóc này có thể bán được tiền, cậu đưa tôi năm trăm là được.”
“Cái gì?” Ôn Từ Thuật ôm ngực thở gấp, rồi chợt hiểu ra: “Ý dì là bạc à? Ta không mang theo bạc, dì có thể chờ ta về lấy không?”
Dù sợ hãi thế nào thì cậu cũng không muốn ăn quỵt.
Bà dì ngẩn người: “Dùng điện thoại quét mã là xong mà, cậu không biết xài Alipay à?”
Hai người còn đang nói qua nói lại, thì Chung Khả Hân từ ngoài thở hổn hển chạy vào.
“Dì ơi! Bên ngoài mấy ông cụ bảo có một cậu trai tóc dài đến cắt tóc...”
Cô nói được nửa câu, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Ôn Từ Thuật đang ngồi trên ghế, cô lập tức trố mắt, biểu cảm như chứng kiến trời sập trước mắt.
Trên đường về, Chung Khả Hân lải nhải không ngừng: “Dạo này em tuyệt đối đừng đến công ty nghe chưa! Khuất tổng mà thấy cái đầu này chắc xỉu ngay tại chỗ mất! May mà hiện giờ các em chưa có hợp đồng quảng cáo, chứ nếu có nhà tài trợ nào thấy thì chắc nổ tung luôn! Em còn là học sinh cấp ba đấy biết không, là tấm gương thanh thiếu niên, là hình mẫu của fan đó! Sao lại nổi hứng đi nhuộm cái đầu y như cây chổi lông gà, mà còn là nhuộm ở cái sạp ven đường nữa chứ!”
Cô tức đến mức nghiến răng: “Cái bà dì kia cũng thật là, không có tay nghề thì đừng khoe! Nhuộm ra cái màu gì thế này! Về nhà thể nào ba em cũng mắng chị, từ nhỏ đến lớn em chưa bao giờ nhuộm cái màu nổi loạn như thế!”