Chương 2

Mặt Tiểu Trần co giật: "Tôi... Trên đường nhịn tiểu, lại còn bị thầy Ôn chọc cười, đau bụng quá... Không ổn rồi, tôi phải đi vệ sinh cái đã."

Cậu ấy nói xong thì ôm bụng loạng choạng chạy đi.

Hướng Vãn còn chưa kịp ngạc nhiên thì nghe ghế sau vọng ra tiếng người.

Ôn Từ Thuật: "Cô nương đừng như vậy, nam nữ thụ thụ bất thân."

Chung Khả Hân: "Thụ thụ cái đầu em ấy! Em thật sự mất trí nhớ rồi à? Chị là chị họ của em đây này!"

Hướng Vãn mở cửa nhìn vào trong: "Chị Khả Hân, Từ Thuật."

Cả hai cùng nhìn về phía anh ta. Khuôn mặt Chung Khả Hân như đang viết bốn chữ “mau gϊếŧ tôi đi”.

Ôn Từ Thuật liếc nhìn mái tóc đỏ của anh ta, thầm nghĩ lại là một người dị tộc, tóc còn đỏ như quái thú phun lửa.

Chung Khả Hân nói: "Hướng Vãn, cứu tôi với, cậu ấy không cho tôi tháo dây an toàn. Lúc lên xe còn là Tiểu Trần cài giúp. Hu hu, cả đời tôi chưa từng bị từ chối vì cái lý do "nam nữ thụ thụ bất thân" bao giờ!"

Ôn Từ Thuật liếc nhìn quái thú phun lửa rồi dời tay khỏi thắt lưng, dùng ánh mắt ra hiệu anh ta lại gần.

Lần đầu Hướng Vãn thấy cậu mang theo ánh nhìn ra lệnh như thế, anh ta ngẩn người ra chỉ vào mũi mình: "Tôi à?"

Chung Khả Hân ở sau lưng anh ta gật đầu lia lịa: "Cậu mở giúp đi, cậu ấy chỉ cho đàn ông chạm vào thôi."

Hướng Vãn mù tịt chẳng hiểu đầu đuôi câu chuyện, đành cúi xuống bấm nút.

Ôn Từ Thuật thoát khỏi dây đai, ung dung bước xuống xe, rồi đảo mắt quan sát bốn phía. Cậu ngẩng đầu ưỡn ngực, mắt không liếc ngang, hai tay tự nhiên chắp sau lưng, dáng dấp và khí chất đều đạt điểm tối đa.

Hướng Vãn ngạc nhiên hỏi: "Cậu ấy đang làm gì vậy?"

Chung Khả Hân sắp khóc đến nơi: "Cậu ấy bị đập đầu, bây giờ chẳng nhớ ai cả. Không biết có phải nhập vai quá sâu không mà tự nhận mình là Tam vương gia trong phim... Cậu biết buồn cười đến mức nào không? Vừa nãy ngồi trong xe, cậu ấy hỏi tôi sau Đại Tĩnh còn trải qua những triều đại nào, còn hỏi tại sao xe ngựa không có ngựa mà lại biết hát!"

"Cậu ấy gọi cái này là xe ngựa!"

Hướng Vãn phì cười: "Có mấy cảnh thôi mà nhập vai đến mức đó ư? Chị chắc là cậu ấy không trêu chị đấy chứ?"

"Đừng cười, tôi sắp phát điên rồi! Từ bao giờ cậu thấy Ôn Từ Thuật biết đùa? Chuyện hoang đường thế mà lại rơi trúng đầu chúng ta!" Chung Khả Hân cuống quá đạp chân thình thịch.

Hướng Vãn đành nín cười: "Thôi thế này, chị đưa cậu ấy vào khám trước đã, nghe bác sĩ nói sao. Em đi báo cho mọi người."

Anh ta vẫn giữ nét mặt nửa tin nửa ngờ, cảm thấy người chị họ này có phần nói quá.

Hướng Vãn là đội trưởng kiêm hát chính của nhóm nhạc nam Flora. Chung Khả Hân là quản lý của nhóm. Nhóm có năm người, mới debut tròn ba tháng, hiện tại trong nội địa chẳng có mấy tiếng tăm.

Gần đây các thành viên đều có lịch riêng, Chung Khả Hân không thể theo sát từng người. Vì thế ngay khi xảy ra chuyện, cô lập tức gọi đội trưởng đến.

Ôn Từ Thuật được đưa đi kiểm tra. Kết quả CT phải chờ một tiếng. Dù sao cậu cũng là minh tinh nhỏ, nếu bị nhìn thấy sẽ không hay nên Chung Khả Hân nhờ người sắp được một phòng bệnh để cậu nghỉ.

Cô nói sẽ đi mua chút đồ ăn. Trước khi đi, cô để lại cho cậu một “viên gạch” kỳ lạ.

Ôn Từ Thuật cầm món đồ hình chữ nhật ngắm nghía kỹ. Màn hình bỗng sáng bừng, cậu giật mình ném vội nó đi.

Chiếc điện thoại lăn hai vòng trên sàn, màn hình nứt một đường rồi tịt luôn.

Ôn Từ Thuật chậm rãi thở ra một hơi. Nơi này quả thực quá kỳ quặc.

Cậu mặc kệ “viên gạch phát sáng”, đứng dậy đi dạo quanh phòng bệnh để xem xét tình hình.

...

Từ lúc bị hãm hại rồi giam vào đại lao, cậu từng nhận được tin của thái giám thân cận kiêm thống lĩnh thị vệ là Trang Trạch Dã bảo rằng ngày mai sẽ dẫn người tới cướp ngục. Thế nhưng kẻ muốn gϊếŧ cậu lại ra tay sớm hơn. Bây giờ cậu lại còn bị ném tới chốn quái lạ này, kế hoạch cướp ngục rốt cuộc phải làm sao đây.

Dựa vào những mẩu thông tin ít ỏi từ Chung Khả Hân, Ôn Từ Thuật đại khái biết được đây là thế giới một nghìn năm sau. Nhưng cậu vốn là người học sử kém nhất lớp, lời nói mơ hồ, hoàn toàn không biết thời Đại Tĩnh đã xảy ra những biến cố gì.

Càng nghĩ cậu càng lo lắng cho hành động ngày mai. Trong tay cậu đang giữ chứng cứ việc Ôn Từ Kính hãm hại Thái tử, sửa đổi di chiếu. Nếu cậu không thoát ra ngoài để tìm hoàng thúc, cáo giác trước thiên hạ thì Ôn Từ Kính sẽ tiếp tục ngồi vững trên ngai vàng, lần lượt gϊếŧ hết những huynh đệ có thể uy hϊếp hắn.

Cậu nhất định phải nghĩ cách quay về.