Ngoài dự đoán của anh, Ôn Từ Thuật bỗng nổi giận đùng đùng.
Cậu hất mạnh tay anh ra, giọng vang như sấm: “Vô lễ! Một tên thái giám như ngươi cũng dám chạm vào bản vương sao?!”
Trang Trạch Dã sững người, nghiến răng, khó tin hỏi lại: “Cậu nói ai là thái giám?!”
Từ nhỏ đến lớn, Trang Trạch Dã luôn quen được nuông chiều, mấy ngày nay tự thấy mình đã nhẫn nhịn hết mức, thế mà vẫn bị xem là thái giám, anh luôn có cảm giác “thái giám” mà Ôn Từ Thuật nói tới không phải anh, mà là một kẻ khác. Cơn giận bốc lên, lý trí cũng theo đó mà tan biến.
Anh trở tay nắm lấy bàn tay Ôn Từ Thuật kéo xuống, giọng điệu ngang ngược: “Nào đến đây, sờ thử xem tôi có phải thái giám không.”
Da đầu Ôn Từ Thuật lập tức tê rần, cậu ra sức vùng vẫy, nhưng sức lực của Trang Trạch Dã mạnh hơn hẳn, bàn tay anh nóng rực như sắt nung, giam chặt cổ tay cậu không cách nào thoát ra.
Có lẽ là do những ngày qua cảm xúc bị dồn nén quá lâu, lại thêm việc biết mình chẳng thể quay về khiến trong lòng cậu càng thêm tuyệt vọng, tất cả nỗi bức bối đó dâng trào, tìm được nơi để bùng phát.
Ôn Từ Thuật tức đến đỏ bừng mặt, không tiếc tung ra câu chửi mới học được: “Đồ ngu xuẩn!”
Trang Trạch Dã sững người: “Cậu nói gì cơ?”
Ôn Từ Thuật lạnh mặt, giọng đanh thép: “Mẹ nó, đồ ngu xuẩn, mau buông tay bản vương ra!”
Trang Trạch Dã: “...”
Phát âm tiếng Anh của Ôn Từ Thuật không được chuẩn lắm, âm được nhấn quá mạnh khiến cho giọng điệu nghe khác hẳn khi nói tiếng Trung.
Giống như... một đứa trẻ mới học nói, tức giận đến mức phát ra những âm thanh đầy phẫn nộ.
Đổi lại là người khác mà dám mắng Trang Trạch Dã như thế thì e rằng đã bị anh đấm một phát dính luôn lên tường, có cạy cũng không ra.
Thế mà câu tiếng Anh vụng về kia của Ôn Từ Thuật lại như một gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu anh, khiến cơn giận đang bốc hừng hực bỗng nguội ngắt.
Thậm chí... còn hơi buồn cười.
Ôn Từ Thuật nhân cơ hội hất tay anh ra, vẻ mặt lạnh như băng, giật mạnh cửa rời đi.
Khung cửa va “rầm” một tiếng vào tường, phát ra âm thanh cực lớn.
Trang Trạch Dã dần bình tĩnh lại, khẽ “chậc” một tiếng.
Tính khí đúng là không nhỏ.
Anh lắc đầu, quay ánh mắt về phía màn hình máy tính, cơ thể bỗng khựng lại.
Tối hôm đó, Trang Trạch Dã mang tâm sự nặng nề đến phòng luyện tập.
Flora có một phòng tập riêng trong công ty Tinh Diệu. Diện tích không lớn, tường sơn màu xanh lam kỳ lạ, trên đó loang lổ vài vệt sơn đen, vừa khéo trùng với màu sắc cổ vũ của nhóm.
Mỗi lần kéo giãn cơ, Trang Trạch Dã và Cố Minh Hách đều như sắp mất nửa cái mạng, hai người vốn là cao thủ trốn học, chỉ chờ giáo viên không có mặt là lập tức ngồi tám chuyện.
Trang Trạch Dã nói: “Cậu có cảm thấy Ôn Từ Thuật bây giờ và trước kia giống như hai người khác nhau không?”
Hai người ngồi ở góc tường, Hướng Vãn và Lâm Nam Chi đang đối diện gương tập nhảy.
Lâm Nam Chi có khuôn mặt sáng sủa, tươi cười, kiểu thiếu niên ấm áp, phần tóc mái còn buộc một chỏm nhỏ, thở hổn hển nhảy nhót liên hồi, hoàn toàn không chú ý đến góc phòng.
Cố Minh Hách bật cười: “Bây giờ cậu mới nhận ra à? Tôi tưởng cậu biết lâu rồi chứ.”
Trang Trạch Dã lập tức căng thẳng, hạ giọng hỏi: “Cậu biết gì cơ?”
Cố Minh Hách tỏ ra đương nhiên: “Thì sau khi mất trí nhớ, tính cách thay đổi là bình thường mà. Tôi mười tuổi với mười lăm tuổi còn chẳng giống nhau, bác sĩ cũng bảo đó là nguyên nhân tâm lý thôi.”
Trang Trạch Dã suýt trợn trắng mắt: “Tôi không có ý đó. Ý tôi là... cậu không thấy có lúc cậu ấy thật sự giống người cổ đại à?”
Cố Minh Hách bật cười: “Cậu cũng bị lây bệnh của cậu ta luôn rồi à? Cái gì mà người cổ đại với hiện đại... Đợi đã, cậu nói xem đây là số mấy.”
Anh ta giơ một ngón tay lên lắc trước mặt Trang Trạch Dã, bị anh khó chịu hất ra.
“Tránh ra.” Trang Trạch Dã vẫn cau mày bực bội: “Tôi thấy chuyện này có gì đó kỳ lạ lắm. Tôi nói cho cậu nghe, cái mái tóc giả của cậu ta từ đầu đến giờ chưa từng tháo xuống. Tôi nghi đấy là tóc thật của cậu ta. Nếu là thật... thì có khi Ôn Từ Thuật bị đánh tráo rồi thì sao?”
Cố Minh Hách cười to hơn nữa: “Trời ơi, tóc thật bị đánh tráo? Cậu đang quay phim à! Người ta chẳng qua là chìm trong tưởng tượng, không muốn tháo ra thôi. Cậu không thể trực tiếp tháo ra cho cậu ta à? A Dã, dạo này cậu sao thế, đừng làm tôi cười chết.”