Năm 940, Tĩnh Vũ Đế Ôn Tắc Chỉ đăng cơ, tiến hành cải cách sâu rộng, trong mười năm tiếp theo, kinh tế và quân sự của Đại Tĩnh đạt bước nhảy vọt, trở thành cường quốc duy nhất ở Trung Nguyên.
Năm 952, Vũ Đế truyền ngôi cho An Đế Ôn Bình Giang, đổi niên hiệu thành Kiến Tông.
Ôn Bình Giang chính là phụ hoàng của Ôn Từ Thuật, người cả đời cần mẫn, mở cảng thông thương, khuyến khích thương nhân khai chợ, thời kỳ hưng thịnh, trên phố hoàng thành nơi đâu cũng thấy sứ thần ngoại quốc, quả thực văn trị võ công, danh lưu sử sách.
Vị đế vương ấy đã cống hiến cả đời cho Đại Tĩnh, trị vì suốt hai mươi sáu năm, cuối cùng qua đời trong chuyến thị sát vùng Giang Nam gặp nạn lũ lụt.
Năm 978, Tĩnh Văn Đế Ôn Từ Kính kế vị, đổi niên hiệu thành Lưu Thụ.
Vài dòng chữ ngắn ngủi, ghi lại nửa bộ Đại Tĩnh Sử, cũng khéo léo lướt qua bi kịch chân tướng cái chết của phụ hoàng cậu.
Ôn Từ Thuật nắm chặt con chuột, bàn tay khẽ run, hơi thở bắt đầu dồn dập.
Quả nhiên, đến cuối cùng cậu vẫn chẳng thể thay đổi được gì. Ôn Từ Kính vẫn an nhàn làm hoàng đế, còn những oan hồn chết dưới tay hắn thì mãi mãi không thể kêu oan, tất cả đều bị chôn vùi sâu trong lịch sử.
Vậy còn cậu thì sao? Cậu bị vùi lấp ở trang nào trong sử sách?
Cậu không cam lòng, gõ thử ba chữ “Ôn Từ Thuật”, kết quả hiện ra lại là “Thành viên nhóm nhạc nam Flora”.
Ôn Từ Thuật, nam.
18 tuổi, đang theo học tại Trường Trung học Ngoại ngữ Yến Trung.
Chiều cao: 1m80
Sinh nhật: 24/6 (Cung Cự Giải)
Biệt danh: Tiểu Trư, Tiểu Hoa, Thụ Thụ, A Từ
Nhóm máu: AB
Sở trường: Nhảy, đàn Piano
Tên fandom: Tiểu Hồ Điệp
Màu đại diện: Thanh Sơn (xanh nhạt)
...
Cậu cảm thấy hơi hoang mang. Nếu tất cả những điều này đều là thật, vậy “Ôn Từ Thuật” ban đầu đã đi đâu rồi? Lúc rơi xuống vách núi cậu ta đã chết rồi ư? Nhưng mọi người xung quanh đều xem cậu là Ôn Từ Thuật này, nghĩa là hai người họ phải giống nhau đến mức không khác lấy một nét...
Cậu kéo chuột đến tận cuối trang, cuối cùng nhìn thấy phần ít ỏi về sự nghiệp diễn xuất của “mình”: “Đảm nhận vai Tam vương gia Ôn Như Ngọc trong bộ phim cổ trang sắp chiếu《Đại Tĩnh Vãng Sự》.”
Ôn Từ Thuật chống đầu suy nghĩ: Ôn Như Ngọc cái con khỉ nhà ngươi.
Cậu bấm vào đường dẫn màu xanh, mở phần giới thiệu về “Ôn Như Ngọc” trong trang Bách khoa: Con trai thứ ba của Ôn gia, tên thật không rõ. Theo《Đại Tĩnh Thư》bản ghi chép lại, Văn Đế gọi cậu là “Như Ngọc”. Dung mạo tuấn mỹ, từng bị dân chúng vây xem, được khen là “rất giống Phan An”, giỏi đàn sáo, giỏi thư pháp, thích bố thí, hiểu dân tình, công trạng hiển hách.
...
Phía dưới liệt kê vài bài văn cậu từng viết thuở thiếu niên, ngoài ra không còn gì khác.
Bách khoa cũng không viết cậu chết thế nào, chỉ có ghi năm mất 978, đúng vào năm cậu xuyên đến.
Nói cách khác, ở triều đại đó, cậu đã là người chết rồi. Dù có quay về, e rằng cũng bị coi là yêu quái. Giờ con đường duy nhất là ở lại nơi này.
Ôn Từ Thuật trong lòng trăm mối ngổn ngang, mắt dán chặt vào màn hình, không nhúc nhích một lúc lâu. Thời gian trong phòng như đông cứng lại, cậu ngồi đó trong khoảng không tĩnh lặng, cảm giác mình đang chìm nổi giữa vũng bùn đặc quánh.
Cốc cốc cốc, tiếng gõ cửa vang lên.
Trang Trạch Dã đẩy cửa bước vào, trên tay cầm một chiếc cốc.
Ôn Từ Thuật cau mày nhìn anh.
Trang Trạch Dã đặt cốc lên bàn, hừ một tiếng: “Không phải cậu muốn uống cống trà sao.”
Vừa hay, ông nội anh lần trước có cho anh một ít Thái Bình Hầu Khôi, nghe nói hái từ cây trà trăm năm tuổi, đấu giá năm đó đến cả triệu tệ một cân coi như anh nể mặt cho tiểu tổ tông này rồi.
Ôn Từ Thuật chỉ cần ngửi qua là biết đây là loại trà thượng hạng, chỉ là lúc này cậu chẳng còn tâm trạng mà thưởng thức.
“Cứ để đó đi.” Cậu lạnh nhạt nói, đứng dậy định ra cửa sổ hít thở.
Trang Trạch Dã tự thấy mình chưa bao giờ nhẫn nại với ai như thế, nhìn bộ dạng dửng dưng của cậu liền thấy bực bội, lúc Ôn Từ Thuật lướt qua, anh giơ tay nắm lấy cổ tay cậu.
Người này vốn đã khá gầy do học vũ đạo, lại vừa ra viện, ăn uống chẳng được bao nhiêu, khi Trang Trạch Dã nắm vào thì xương cổ tay cậu cứng như chạm vào gọng sắt.
Anh trầm giọng nói: “Ôn Từ Thuật, ăn thì phải dùng đũa bạc, uống chỉ uống cống trà, cậu rốt cuộc là ngốc thật hay giả ngốc đấy?”
Câu hỏi đó như mang theo sự khát khao được xác nhận điều gì, chỉ thiếu nước nói thẳng: “Cậu thật sự là người xuyên không à?”