Chương 17

Tiểu Trần vừa cười vừa lái xe đưa Ôn Từ Thuật đến tận cổng biệt thự. Chung Khả Hân dặn Trang Trạch Dã: “Có chuyện gì thì gọi cho tôi ngay.”

Đám trợ lý đi rồi, Trang Trạch Dã bước xuống từ chiếc xe phía sau, kéo vali mà Chung Khả Hân giao lại, rồi mở cửa nhà.

Đây là căn biệt thự anh mới mua, tạm bợ, không đầu tư nhiều cho trang trí. Ba tầng, đơn giản và tiện.

Ôn Từ Thuật đứng ở cửa, đảo mắt nhìn quanh, nghiêm túc đánh giá: “Ngôi nhà này... nhỏ thật.”

Gân xanh trên trán Trang Trạch Dã giật giật, cố nhịn mãi rồi cũng không nhịn nổi, mỉa mai: “Xin lỗi nhé, tam vương gia tôn quý của tôi.”

Đúng là có chút thiệt thòi, trong sân không có hành lang, ngoài nhà chẳng có hồ đá trúc xanh, đã lâu lắm rồi cậu chưa phải chịu khổ như thế này, lần cuối cùng là năm mười lăm tuổi vi hành trải nghiệm dân tình.

Tuy vậy, Ôn Từ Thuật vốn là người rộng lượng, phẩy tay áo ra vẻ bao dung: “Thôi bỏ đi, mau truyền dọn bữa tối lên.”

Trang Trạch Dã nhìn trời, buông vali xuống rồi đi về phía bếp: “Dì giúp việc hôm nay xin nghỉ, để tôi xem trong tủ lạnh có gì ăn được không, nấu tạm vậy.”

May mà dì giúp việc có mua sẵn ít đồ, anh làm món cải cuộn thịt, hâm thêm phần thịt viên xốt chua ngọt đóng sẵn, rồi chuẩn bị thêm một món nguội với chút mì trộn, coi như tạm xong bữa.

Cả nhà Trang Trạch Dã đều là người phương Bắc, mà Đại Tĩnh lại định đô ở trung nguyên Lạc Thành, vị trí cũng nghiêng về phía Bắc, nên khẩu vị hai người gần như chẳng khác biệt là mấy. So với đồ ăn ngoài hôm qua, Ôn Từ Thuật rốt cuộc cũng tạm thấy hài lòng hơn đôi chút.

Nhưng khi Trang Trạch Dã mang bát đũa ra, cậu bỗng ngừng tay hỏi: “Không có đũa bạc sao?”

Trang Trạch Dã đã sớm miễn dịch, bình tĩnh đáp: “Không có. Cũng chẳng có độc, sao lúc ở bệnh viện cậu không kén ăn vậy đi.”

Dụng cụ nhà bếp đều là dì giúp việc mua, chỉ là loại đũa nhựa tiệt trùng bình thường.

“Y quán là ngoại lệ.”

Ôn Từ Thuật nghĩ bụng, thì ra nhà anh chẳng khá giả gì, căn nhà bé thế này, bát đũa cũng kém chất lượng, sau này nhất định phải trả lại khoản chi phí này cho anh mới được.

Trang Trạch Dã gắp mì lên ăn một miếng: “Tôi nói này, cậu có thể gỡ cái mũ tóc giả đó ra không, nhìn cứ rợn cả người.”

Giống như thật vậy.

Ôn Từ Thuật chẳng hiểu anh nói gì, chỉ nâng bát, nghiêm trang đáp: “Ăn không nói, ngủ không trò chuyện.”

“...”

Trang Trạch Dã không nhịn nổi tò mò, nhân lúc múc canh len lén liếc qua cái mũ tóc của cậu, muốn xem rốt cuộc loại tóc giả nào mà chắc thế, gội xong vẫn không bung.

Ai ngờ vừa nhìn liền suýt làm rơi cả bát canh.

Gần sát mang tai, hoàn toàn chẳng thấy dấu dính của tóc giả, từng sợi tóc trông như mọc ra từ da đầu thật. Hơn nữa, trên trán cậu còn có một nhánh tóc mai tinh tế, ngay ngắn hoàn hảo, chẳng lệch tí nào.

Một linh cảm xấu chợt ùa đến trong lòng Trang Trạch Dã chẳng lẽ, người này không phải Ôn Từ Thuật trước kia?

Anh không nhắc lại chuyện về tóc nữa. Ăn xong, Ôn Từ Thuật bảo muốn uống trà.

Trang Trạch Dã pha một ấm long tĩnh, trong lúc chờ nước sôi liền rút điện thoại ra tra mạng.

Xuyên không thật sự có thể xảy ra không?

Người cổ đại xuyên đến hiện đại có chết vì tuổi tác không?

Có trường hợp xuyên không thật không?

Càng tìm anh càng mê man, càng đọc càng thấy loạn óc. Trong đầu dần hiện ra viễn cảnh: nếu Ôn Từ Thuật này đúng thật là người xuyên không... thì có nên báo cảnh sát không?

Đang mải xem điện thoại, sau lưng bỗng vang lên giọng nói lạnh nhạt: “Trà sắp cạn rồi.” Ôn Từ Thuật thản nhiên nói.

Trang Trạch Dã giật bắn mình, suýt nữa đánh rơi điện thoại vào chén trà. Anh vội lật ngược màn hình, cúi người nhấc ấm nước lên, chẳng ngờ lại bị bỏng, hét lên một tiếng.

Ôn Từ Thuật khẽ hừ một tiếng rồi nói: “Ngươi cũng chẳng hơn ta là bao.”

Không hiểu sao Trang Trạch Dã bật thốt lên: “Tất nhiên là hơn rồi, cậu là người cổ đại thì biết cái gì.”

Lời vừa dứt, ánh mắt Ôn Từ Thuật liền thay đổi.

Trang Trạch Dã thấy tim mình siết lại, chính anh cũng chẳng biết vì sao lại buột miệng thử thăm dò, chỉ vô thức nói ra, giờ lại thấp thỏm nhìn phản ứng của đối phương, muốn xem cậu có bối rối hay không.

Ôn Từ Thuật chỉ nhàn nhạt liếc anh một cái, nói: “Trà này không phải cống phẩm, ta không muốn uống nữa.”

Nói xong, cậu quay người bỏ đi, không ngoái đầu lại.

Trang Trạch Dã chậm rãi thả lỏng, cảm thấy chính mình thật nực cười chẳng lẽ nghi ngờ quá mức rồi sao?

Sau khi trở về phòng khách, Ôn Từ Thuật làm theo cách Chung Khả Hân dạy, mở chiếc máy tính trên bàn ra, trong lòng lại một lần nữa than thầm: Thế giới nghìn năm sau này, thật sự phát triển đến mức khiến người ta kinh hãi.

Cậu mở phần tư liệu lịch sử Đại Tĩnh, lần đầu tiên nghiêm túc đọc trọn vẹn về sự hưng suy của vương triều đó.

Năm 937, Đại Tĩnh lập quốc, định đô tại Lạc Thành.