Chương 16

Rồi cậu ngẩng đầu, sải bước tự tin lướt qua anh, hoàn toàn không thấy có gì sai.

Trang Trạch Dã đột nhiên có linh cảm chuỗi ngày khổ nạn của mình mới chỉ bắt đầu.

Hai người vừa rời bệnh viện liền gặp vài cô gái cầm máy ảnh chụp lia lịa, chẳng bao lâu, ảnh cả hai người cùng nhau về biệt thự đã tràn lan khắp mạng.

Diễn đàn siêu thoại “Dã Thuật” với hơn năm vạn fan lập tức nổ tung.

[@Phu Nhân Tinh Diệu: A a a a a a, Tiểu Trư và Dã Tử cùng nhau về nhà rồi! Còn là về nhà Dã Tử nữa chứ! Tối nay không high tới trời sập thì uổng quá!]

[@Tôi Là Cún Con Của Dã Thuật: Làm tới đi! Cho bọn anti tức chết! Tôi biết mà, bọn họ không chia tay đâu! Hu hu hu, Dã Tử ơi tôi khóc chết mất, anh mang cậu ấy về nhà thật sao, không nỡ để Tiểu Trư ở viện một ngày nào à?]

[@Trà Sữa Nhài Xanh trả lời @Phu Nhân Tinh Diệu: Huhu em mới vào hố mà gặp thuốc thượng hạng thế này! Cho em hỏi sao lại gọi Thụ Thụ là Tiểu Trư vậy ạ?]

[@Báo Cáo Thực Tập Đại Học Gà Rừng trả lời @Trà Sữa Nhài Xanh: Chào mừng em nha! Vì mẹ của Thụ Thụ là nhà sinh vật học, lúc sinh cậu ấy đang nghiên cứu ở Philippines, mà cậu ấy sinh đúng ngày 24/6 lễ quay heo sữa ở đó, nên nickname là Tiểu Trư đó, hehe.]

[@Trà Sữa Nhài Xanh trả lời @Báo Cáo Thực Tập Đại Học Gà Rừng: Trời đất ơi đáng yêu quá! Dã Tử dắt Tiểu Trư về nhà rồi mà còn chưa lên hotsearch, fandom nhỏ đúng là khổ, phải rủ chị em vào cày thôi!]

[@Xem Thử Bạn Có Bị Lừa Không: Có gì hay mà ship thứ đường hóa học công nghiệp đó vậy? #Ôn Từ Thuật Bán CP# #Ôn Từ Thuật Lười Biếng#, Trang Trạch Dã thật đáng thương, chỉ là công cụ bán CP thôi, còn chẳng ngồi chung xe, đúng là dựng chuyện vớ vẩn.]

[@Phu Nhân Tinh Diệu trả lời @Xem Thử Bạn Có Bị Lừa Không: Không ship thì biến.]

[@Điệp Tử Lam Sơn trả lời @Xem Thử Bạn Có Bị Lừa Không: Cút mẹ đi, đừng vào siêu thoại nhà tôi xả rác.]

[@Đàn Ông Khốn Nạn trả lời @Xem Thử Bạn Có Bị Lừa Không: CP nhà cậu sập rồi à, sang đây làm gì?]

Chung Khả Hân ngồi ở ghế phụ, móng tay dài hai phân liên tục chọc mạnh vào màn hình điện thoại nhưng cô không phải đang xem siêu thoại mà là đang đọc hotsearch mới lên sau khi Thường Huân đến thăm bệnh. Dưới bài đăng, bình luận loạn xạ đủ kiểu, nói năng lung tung chẳng ra gì.

Cô nghiến răng chửi: “Mẹ nó! Đám người ngu ngốc kia lại bắt đầu chửi người rồi, còn nói Từ Thuật giả bị thương cơ đấy, ha! Chúng ta cần phải dựa hơi miếng "thịt xông khói" đó chắc?”

Tiểu Trần vừa lái xe vừa nghi hoặc: “Thịt xông khói?”

“Biệt danh anti của Thường Huân, đến cái này mà cũng không biết à?”

Ngồi ghế sau, Ôn Từ Thuật nghe vậy liếc nhìn lên, giọng mang vẻ hiếu kỳ: “Ngu ngốc nghĩa là gì?”

Tiểu Trần bật cười khúc khích, Chung Khả Hân bực bội đáp: “Là câu chửi người ta đấy, sau này nếu thấy ai chướng mắt thì em có thể dùng để mắng.”

“Chị Khả Hân, đừng dạy hư cậu ấy, cậu ấy bây giờ cái gì cũng chưa hiểu mà.” Tiểu Trần nói.

Chung Khả Hân đành bổ sung: “Mắng sau lưng thì không sao, nhưng trước mặt thì tuyệt đối đừng mắng, nhớ chưa? Em là idol, không được nói bậy, đừng học theo chị.”

“Idol là gì?”

“... Idol chính là em, là A Dã, là Tiểu Cố, mấy người đều là idol cả.”

“Ồ, ca kỹ.” Ôn Từ Thuật thản nhiên quay đầu đi, vẻ mặt rõ ràng chẳng hứng thú với cái danh phận này.

Tiểu Trần cười sặc sụa: “Tôi phát hiện cậu ấy sau khi mất trí nhớ lại thú vị ghê! Nếu bây giờ mà đi quay show thì chắc cười vỡ bụng mất, đạo diễn thế nào cũng mê tít cho xem.”

“Đừng nói bậy, chuyện này mà để nhiều người biết là phiền đấy.” Chung Khả Hân lắc đầu: “Với lại giờ cậu ấy cực kỳ phản cảm với việc hát múa, chị nói gãy cả lưỡi mà vẫn không chịu đi học.”

Ôn Từ Thuật vẫn chỉ nói câu nói cũ: “Ta không phải ca kỹ.”

Tiểu Trần cười càng to hơn, Chung Khả Hân trợn mắt: “Chị đã nói bao nhiêu lần rồi, idol không phải ca kỹ! Các em là người theo đuổi ước mơ, hiểu ước mơ là gì không?”

Ôn Từ Thuật khẽ thở dài. Ước mơ của cậu từng là phò tá thái tử giữ yên thịnh thế, nhưng giờ có lẽ mãi mãi không thể thực hiện nữa.

Tiểu Trần cười đến không thở nổi: “Chị à, chị nói kiểu đó cậu ấy không hiểu đâu. Từ Thuật, nghe tôi nói nè, trong phòng tập có rất nhiều thầy cô dễ thương, cậu có thể nhảy cùng mấy ông anh tóc màu kỳ lạ, nhảy xong còn được ăn bánh ngọt và kẹo que nữa cơ.”

Chung Khả Hân thật sự muốn vả cho cậu ấy một cái: “Im miệng! Lo mà lái xe đi, cậu ấy là mất trí nhớ chứ đâu có giảm IQ!”

“Ha ha ha ha ha, em sai rồi, chỉ là thấy cậu ấy buồn cười quá thôi.”