Vừa nhắc đến chuyện đó, sắc mặt Trang Trạch Dã lập tức trầm xuống.
Anh lạnh giọng nói: “Ăn xong chưa? Sandwich cũng chặn không nổi cái miệng cậu à?”
Anh giật lấy tờ giấy gói sandwich trong tay đối phương, vo lại ném thẳng vào thùng rác.
Cố Minh Hách vẫn cười: “Được rồi được rồi, không nói nữa. Quay lại chuyện chính, nhà sản xuất bảo chúng ta tự viết phần lời rap riêng, cậu viết đến đâu rồi?”
Trang Trạch Dã lười nhác đứng dậy: “Chuyện nhỏ.”
Hai người cao ráo sáng sủa, vừa bước ra khỏi cửa tiệm đã thu hút vô số ánh nhìn.
Cố Minh Hách ghen tị: “Ghê thật, cậu lại làm màu nữa rồi đấy, giúp tôi viết một đoạn đi?”
Tên tuổi của Trang Trạch Dã vốn đã vang dội từ thời còn ở “Xoay Chuyển Càn Khôn”. Từ khi vào nhóm nhạc, anh lại ít có cơ hội thể hiện tài sáng tác vì album đầu đều do ekip công ty phụ trách họ chẳng dám mạo hiểm dùng bài của chính thành viên.
Trang Trạch Dã vừa chờ thang máy vừa đáp: “Lần trước không phải cậu bảo lời của tôi gắt quá, chỉ nhìn là biết tôi viết à?”
Lời của anh luôn có phong cách riêng, gai góc mà mạnh mẽ, nghe một lần liền nhận ra ngay “à, đây chắc chắn là bài do SAV sáng tác.”
Cố Minh Hách cười xuề xoà: “Tôi nói đùa thôi mà, cậu mà viết giúp tôi, tôi còn sợ giáo viên mắng tôi đạo nhạc ấy chứ.”
Hai người vừa nói vừa trở lại phòng bệnh, thấy cửa mở toang.
Giọng Chung Khả Hân đầy lo lắng: “Cẩn thận chút đi, đầu còn chưa lành, lại bị phỏng tay rồi.”
Trang Trạch Dã khựng bước chân. Trên giường, Ôn Từ Thuật vẫn ngồi yên như cũ, bàn tay trái quấn băng trắng tinh.
Chung Khả Hân nhỏ giọng càu nhàu: “Em cứ vụng về thế này, lại còn không cho thuê hộ lý, bảo chị làm sao yên tâm được.”
Ôn Từ Thuật mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, hai tay ôm gối ngồi lặng lẽ. Cậu không mang tất, mu bàn chân trắng nõn, khớp xương mảnh dẻ, mười móng chân trong suốt, xếp ngay ngắn như hàng học sinh ngoan.
Cố Minh Hách hỏi: “Sao lại thế này?”
Chung Khả Hân thở dài: “Cậu ấy muốn tự rót nước uống, ai ngờ lại bị nước sôi bắn vào tay.”
Cố Minh Hách vội lại gần xem: “Đau không? Có bị bong tróc da không?”
Chung Khả Hân: “Chưa bong, tôi đã lấy nước lạnh xối cho cậu ấy lâu lắm rồi, vừa hay có miếng băng nên quấn lại.”
Trang Trạch Dã đứng cuối giường, cách họ một đoạn, im lặng quan sát rồi nói: “Nếu chưa bong da thì đừng băng kín như thế.”
Chung Khả Hân hơi lúng túng: “Ồ, vậy sao? Tôi không biết.” Cô tiến tới muốn tháo băng thì bị Ôn Từ Thuật nhẹ nhàng né tránh.
Trang Trạch Dã nói với Cố Minh Hách: “Cậu đi hỏi bác sĩ xin thuốc bôi bỏng.”
Cố Minh Hách: “Ừ, được.” Rồi chạy vụt ra hành lang.
Chung Khả Hân bất lực hết cách, miễn cưỡng nói: “Trước tiên ăn chút gì đi, các cậu có mang gì lên không?”
Cô mở túi ra: “Ối, quên nói với cậu, Từ Thuật không ăn trứng, cái này cậu ấy không ăn được đâu, tôi đi mua thêm phần khác.”
Mọi người lần lượt ra ngoài, phòng bệnh lại yên tĩnh hoàn toàn.
Trang Trạch Dã liếc mắt nhìn vào bàn tay quấn băng của cậu: “Tháo ra đi, bọc kín sẽ không thông khí, lâu lành lắm.”
Ôn Từ Thuật im lặng một lúc rồi giọng khàn khàn hỏi: “Ta muốn hỏi ngươi một chuyện.”
Trang Trạch Dã chống tay vào thành giường nhìn xuống, nét mặt đã bớt lạnh lùng: “Hỏi đi.”
Ôn Từ Thuật: “Đại Tĩnh thật sự đã không còn nữa sao?”
Trang Trạch Dã định đáp “đúng vậy” nhưng chần chừ một lát rồi thay đổi câu trả lời: “Nó từng tồn tại. Đó là một thời thái bình, ngay cả người như tôi học sử không giỏi cũng nghe người ta nhắc tới.”
Ôn Từ Thuật nhìn anh: “Vậy là ngươi cũng không còn ở đó nữa?”
Câu hỏi nghe hơi kỳ cục.
Trang Trạch Dã lúng túng đáp: “Về mặt lý thuyết thì tôi vẫn còn sống, thế giới này không có ma quỷ đâu, cho dù có thì cậu cũng không nhìn thấy được.”
Ánh mắt Ôn Từ Thuật thoáng buồn, cậu ngồi co người lại nhỏ bé, trông thật tội nghiệp.
Trang Trạch Dã đứng một lúc rồi tiến tới, chìa tay ra. Ôn Từ Thuật lùi về phía sau hơi né, anh nói: “Đừng cử động, để tôi tháo băng cho.”
Anh không chạm vào mà khoanh tay nắm một góc băng, nhẹ nhàng kéo ra. Từng lớp vải trắng rơi xuống, lộ ra mu bàn tay đỏ ửng và sưng tấy, da trông mỏng như đậu non, cứ chạm nhẹ là như muốn rách.
Trang Trạch Dã vốn quen giao tiếp rộng, tính tình cởi mở thích xen vào chuyện người khác, đứng im vài giây rồi nói: “Cậu có thể chuyển đến nhà tôi ở vài hôm.”