Chương 13

Ôn Từ Thuật nhìn hai người đánh nhau một lúc, rồi chợt bừng tỉnh: “Những tài liệu đó không nhất thiết phải tới tận trường mới có, phải không?”

Cố Minh Hách cười đến đau bụng: “Đúng rồi, có thứ gọi là CNKI*.”

*Trung tâm dữ liệu học thuật.

Trang Trạch Dã cau mày: “Cậu có thể không nhắc đến những thứ chết tiệt kia được không?”

Không thể, Ôn Từ Thuật nghĩ thầm. Nếu ta không thể quay về, ngươi sẽ chết, Thái Phụ cũng sẽ chết.

Dù trong lịch sử có vẻ như các ngươi đều đã chết...

Suy nghĩ ấy làm cậu không vui, khoé miệng hơi hạ xuống, im lặng ôm đầu gối ngồi yên.

Chung Khả Hân vừa dắt khách ra khỏi cửa thì xông vào trở lại, đập mạnh cánh cửa vào phòng, nóng nảy nói: “Tôi chịu rồi, Thường Huân còn dám gọi paparazzi đứng ở bên ngoài canh. Đã bẩn mặt lại còn chẳng biết xấu hổ!”

Cố Minh Hách liếc nhìn cô rồi nhìn Ôn Từ Thuật, tỏ vẻ bất ngờ.

Cô than thở buông xuôi: “Không sao cả, Từ Thuật còn chẳng nhớ cậu ta là ai, tôi mắng vài câu cũng chả sao. Giờ ai cũng biết cậu ấy nằm ở bệnh viện này rồi, chắc chắn sẽ có người tới quấy rầy thôi.”

Cố Minh Hách nói: “Hay đưa cậu ta về ký túc xá đi? Nhưng mà bọn em đều có lớp, ai có thời gian chăm cậu ấy chứ?”

Kỳ nghỉ hè vốn là thời gian hiếm hoi Flora có thể tụ tập đầy đủ. Công ty cũng nhân cơ hội đó mà dồn cho họ hàng loạt khóa học nào là vũ đạo, thanh nhạc, hình thể, lại còn phải chuẩn bị cho album thứ hai, ai nấy đều bận tối tăm mặt mũi.

Chung Khả Hân suy nghĩ một lát rồi nói: “Thực ra đưa về cũng được, bây giờ cậu ấy không cần truyền dịch hay uống thuốc nữa, ở đây chẳng có tác dụng gì. Nhưng lớp học của Từ Thuật không thể gián đoạn quá lâu, ngoài lớp học nhảy còn phải thêm cả huấn luyện thanh nhạc nữa, nếu không...”

Cô liếc nhìn sang Tranh Trạch Dã, ánh mắt đầy ngụ ý, Cố Minh Hách cũng nhìn theo, hai người phối hợp ăn ý đến lạ.

Trang Trạch Dã bật cười khinh khỉnh: “Não hai người đều bị úng nước rồi à? Muốn cậu ta dọn đến nhà tôi? Không có cửa đâu.”

Từ sau khi dọn khỏi ký túc xá, anh đã mua một căn biệt thự ở gần công ty, vừa thuận tiện cho việc học ở Đại học Khoa học Công nghệ Yến Trung, mỗi sáng chỉ cần chạy bộ mấy phút là đến.

Ôn Từ Thuật bỗng lạnh giọng nói: “Nơi nào ta cũng không đi, không cần ai chăm sóc. Những lớp học các người nói, ta cũng không học. Ta không phải ca kỹ.”

Chung Khả Hân: “...”

Cố Minh Hách bị từ “ca kỹ” làm cho buồn cười, cố nín mà suýt bị sặc.

Sau một ngày tiếp xúc, Ôn Từ Thuật cuối cùng cũng nhận ra điểm bất thường ở Trang Trạch Dã. Người này dường như không còn trung thành với mình, thậm chí có phần xa cách. Có lẽ... anh vốn dĩ không phải người mà cậu từng quen biết.

Chung Khả Hân lại bắt đầu đau đầu, khẽ thở dài: “Hai người ra ngoài trước đi, tôi cần nói chuyện riêng với cậu ấy.”

Trang Trạch Dã liếc nhìn Ôn Từ Thuật, không hề do dự mà quay người bước đi.

Ngay trước khi cánh cửa khép lại, anh nghe thấy giọng Chung Khả Hân bất lực vang lên: “Tổ tông của chị ơi, em đừng làm loạn nữa, Đại Tĩnh diệt vong rồi!”

Rõ ràng chỉ là một câu nói đùa, một cái meme phổ biến trên mạng, thế nhưng tim Trang Trạch Dã lại đột nhiên thắt lại.

Đại Tĩnh diệt vong rồi...

Nếu, anh nghĩ thầm, chỉ là nếu thôi...

Nếu Ôn Từ Thuật thật sự xuyên thời gian đến đây, khi nghe thấy câu đó, cậu sẽ có tâm trạng như thế nào?

Cố Minh Hách nói: “Thôi kệ, đi ăn sáng đi. Tôi vừa ngủ dậy đã bị kéo tới đây, đói đến mức sắp tụt đường huyết rồi.”

Trang Trạch Dã hoàn hồn, tự giễu mình đúng là ý nghĩ vớ vẩn.

Hai người lên tầng hai mua sandwich với cà phê, tìm bàn ngồi xuống.

Cố Minh Hách vừa nhai vừa nói, giọng mơ hồ: “Hôm nay nếu không tận mắt nhìn thấy, tôi còn chẳng tin cậu ta thật sự bị ảo tưởng. Chuyện này còn ly kỳ hơn cả việc nam minh tinh mang thai sinh con.”

Trang Trạch Dã suýt bị sặc: “Vẫn là ví dụ của cậu nghe còn điên rồ hơn.”

Cố Minh Hách cười hề hề: “Tối qua hai người ở chung sao rồi? Không cãi nhau à, coi như có tiến bộ đấy. Nói thật, cậu cũng đừng giận mãi chuyện kia nữa, tính cách của Ôn Từ Thuật vốn là như vậy mà. Cao Trọng còn chẳng trách, cậu thì cứ canh cánh trong lòng làm gì. Hơn nữa, chưa chắc là cậu ta đẩy Cao Trọng ra khỏi nhóm đâu...”