Chương 12

Thường Huân gượng gạo nói: “Cậu nói gì thế, bạn ở đâu ra? Từ cấp ba chúng ta đã chơi chung rồi, cậu còn nói muốn thi vào Học viện Âm nhạc giống tôi cơ mà.”

Thường Huân hơn Ôn Từ Thuật một khóa, hai người cùng theo một thầy học múa. Sau đó hắn bỏ dở giữa chừng để chuyển sang diễn xuất, từ bỏ âm nhạc, chuyện đó luôn là nỗi tiếc nuối lớn nhất trong lòng hắn.

Ôn Từ Thuật trầm mặt, giọng bình thản: “Ta không muốn làm ca kỹ.”

Kiếp trước, cậu chỉ giả vờ múa hát để che mắt mật thám của Thái tử, kỳ thực là nghiên cứu nhạc lý và nhạc khí, hoàn toàn khác với việc múa hát mua vui.

Thường Huân nghe mà đơ người ra, Chung Khả Hân cuối cùng không chịu nổi, quay người lại cười đến mức vai run bần bật.

Người này mà còn muốn bày tỏ tình bạn với Ôn Từ Thuật hiện tại, chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.

Thường Huân vẫn không chịu bỏ cuộc: “Thôi vậy, đợi cậu khỏe hơn rồi nói sau. Tôi không làm phiền cậu nghỉ ngơi nữa. Hai tháng nữa đoàn phim 《Đại Tĩnh Vãng Sự》 đóng máy, lần trước cậu chưa được ăn bánh kem chúc mừng, đến khi đó nhớ tới nhé.”

Câu nói này vừa dứt, nụ cười trên môi Chung Khả Hân cũng tắt ngấm.

Phân cảnh của Ôn Từ Thuật trong phim sớm đã quay xong, mà theo thường lệ, diễn viên nào có đất diễn kha khá mới được tặng hoa và bánh kem chúc mừng đóng máy. Còn Ôn Từ Thuật rõ ràng không nằm trong danh sách đó. Hai chữ “Đóng máy”, nghe như cố ý châm chọc, vừa cướp vai của người ta, vừa giả nhân giả nghĩa.

Chung Khả Hân biết rõ chuyện trong đó hồi học nhảy, Ôn Từ Thuật thiên phú cực cao, được thầy ưu ái hơn, khiến Thường Huân luôn nghẹn trong lòng. Giờ hắn nổi tiếng rồi, vừa muốn dẫm người khác xuống, vừa ỷ mình thông minh, chỉ tiếc lần này lại đυ.ng nhầm người.

Cô bĩu môi, cố nhịn cơn tức, dù sao tương lai có thể còn phải hợp tác.

Đúng lúc Thường Huân xoay người định rời đi, cánh cửa phòng lại bị đẩy ra.

Trang Trạch Dã sải bước đi vào, dáng vẻ ung dung như chốn không người.

Thường Huân dù sao cũng là người lịch sự, còn biết gõ cửa gặp phải kẻ chẳng buồn gõ cửa mà thẳng thừng bước vào, hắn không khỏi liếc mắt nhìn một cái.

Trang Trạch Dã chẳng thèm liếc lại, chỉ lạnh nhạt mở miệng: “E là cậu ấy không thể tham gia tiệc đóng máy đâu, lúc đó cậu ấy phải dự thi âm nhạc rồi.”

Nói xong câu đó, ánh mắt anh rơi lên khuôn mặt thoáng tái đi của Thường Huân.

Trang Trạch Dã nhếch miệng cười nham hiểm: “Ồ, chính là chương trình tuyển chọn mà cậu với Cố Minh Hách cùng vào vòng loại, rồi bị loại đó hả. Người ta còn khuyên cậu nên chuyên tâm làm diễn viên, đừng lúc nào cũng nhìn cái chảo mà quên cả cái bát.”

Cố Minh Hách cười lớn: “Xin chào, lại gặp mặt rồi, đồng đội tạm bợ.”

Thường Huân lập tức tái mặt, Chung Khả Hân mỉm cười ra hiệu cho hai người đừng quá đáng.

Khi họ sắp đưa Thường Huân ra cửa thì Ôn Từ Thuật chợt quay sang nhìn Trang Trạch Dã.

Cậu nói: “Ta không đi.”

Bầu không khí thay đổi ngay tức thì, sắc mặt mọi người đủ kiểu, còn khuôn mặt Thường Huân thì vừa mừng vừa tủi, gần như biến sắc sau trong nháy mắt.

Trang Trạch Dã ánh mắt lạnh lùng. Hồi nãy anh bốc đồng lao vào, nào ngờ người ta không cảm kích, xem ra anh hiểu lầm rằng sau khi mất trí nhớ cậu đổi tính, nên mới nói giúp cậu.

Giây tiếp theo, Ôn Từ Thuật dõng dạc công bố kế hoạch của mình: “Ta sẽ đến Học viện Công nghệ Liên bang Zurich.”

Chung Khả Hân há hốc miệng, rõ ràng chẳng hiểu cậu đang nói gì, Cố Minh Hách méo miệng hỏi: “...Đó là chỗ nào, cậu đi làm gì ở đó?”

Ôn Từ Thuật nghiêm mặt nói: “Đó là nơi Einstein theo học.”

Lần này không chỉ Thường Huân, mà tất cả mọi người đều biến sắc, phòng bệnh im lặng gần một phút. Chung Khả Hân vội tìm cớ dìu Thường Huân ra ngoài, Cố Minh Hách nghĩ đủ thứ buồn vui trên đời vẫn không nhịn được bật cười bẽn lẽn.

Ôn Từ Thuật giải thích hết sức nghiêm túc: “Ta biết ông ấy đã mất, ta chỉ muốn đến trường cũ của ông ấy xem liệu có di thư hay tài liệu gì sót lại không.”

Trang Trạch Dã cúi đầu, nắm chặt giữa hai hàng mày cố giữ bình tĩnh.

Cố Minh Hách hí hửng chen vào, trêu chọc: “Vậy cậu tìm đúng người rồi, tìm tài liệu thì hỏi ngay anh chàng duy nhất học khoa học công nghệ 985 trong nhóm chúng ta đi chứ, A Dã.”

Trang Trạch Dã lập tức đấm nhẹ anh ta một cái: “Đừng châm thêm dầu vào lửa.”