Cả hai đang đấu khẩu, thì từ xa xuất hiện một chàng trai tuấn tú, đội mũ lưỡi trai màu lam, khí chất sạch sẽ nổi bật giữa hành lang bệnh viện.
Trang Trạch Dã lập tức im bặt, nhìn người kia đi đến trước cửa phòng và gõ nhẹ.
Cố Minh Hách cũng quay đầu lại, ánh mắt đầy ngạc nhiên: “Khoan đã, đó chẳng phải là Thường Huân sao? Hắn tới đây làm gì vậy?”
Thường Huân là nam thứ trong “Đại Tĩnh Vãng Sự”, bạn học cũ của Ôn Từ Thuật, hiện đang là lưu lượng hot nhất giới giải trí. Gần nửa năm nay, hắn gần như chiếm đóng hotsearch mỗi ngày, ít thì hai, nhiều thì ba cái, trong đó luôn có một cái là dẫm đồng nghiệp để leo bảng. Dù đội mũ, nhưng chỉ cần liếc một cái cũng nhận ra ngay.
Một tháng trước, chính hắn là người chen chân, cướp mất vai diễn nam phụ mà Ôn Từ Thuật đã thương lượng suốt bao lâu. Chung Khả Hân vì chuyện này vẫn canh cánh trong lòng, còn Ôn Từ Thuật thì lại điềm nhiên như chẳng có gì, tựa hồ cam tâm tình nguyện.
Trang Trạch Dã nhếch môi cười lạnh: “Cáo đến chúc Tết gà, không phải là để đòi mạng thì là đòi tiền thôi.”
Cố Minh Hách bật cười, giơ ngón cái: “Hay! Vần quá chuẩn luôn!”
Trang Trạch Dã tiến lên vài bước, cúi người áp tai vào khe cửa lắng nghe.
Cố Minh Hách cũng tò mò ghé sát lại, hạ giọng hỏi: “Đòi tiền là sao?”
Trang Trạch Dã nhếch môi: “Ăn mặc bảnh chọe thế kia, chẳng phải để được chụp hình "Thường Huân thăm bạn cũ bị thương" lên hotsearch à? Không kiếm fame, kiếm tiền thì là gì nữa?”
Cố Minh Hách khẽ chửi một tiếng: “Mẹ kiếp... quả nhiên vẫn là cậu tinh mắt. Tôi còn chẳng để ý hắn không đeo khẩu trang nữa! Cậu nói đúng tôi theo luôn, cược hết cho cậu, được chưa?”
Trang Trạch Dã cắt ngang lời nịnh bợ của Cố Minh Hách: “Câm miệng.”
Trong phòng bệnh vọng ra tiếng trò chuyện
Chung Khả Hân đang hỏi Ôn Từ Thuật có muốn báo cho bố mẹ biết chuyện hay không, thì bỗng có người gõ cửa bước vào.
Người tới là một chàng trai cực kỳ tuấn tú, đường nét tinh xảo, đôi mắt to tròn nhìn có vẻ vô hại.
Thường Huân vừa thấy Ôn Từ Thuật vẫn đội mũ trùm đầu thì khựng lại, còn Ôn Từ Thuật chỉ yên lặng nhìn hắn, khác hẳn với thái độ chủ động thường ngày.
Sắc mặt Chung Khả Hân lập tức sa sầm, cô nặn ra nụ cười giả tạo: “Thầy Thường, sao cậu lại đến đây? Từ Thuật, đây là thầy Thường Huân, cùng đoàn phim với em đấy.”
Ôn Từ Thuật gật đầu nhẹ một cái.
Thường Huân gượng gạo nói: “Chị Khả Hân, chị cứ gọi em là Thường Huân thôi. Hai hôm nay vất vả quá, cảm ơn chị đã chăm sóc cậu ấy. Từ Thuật, nghe nói cậu bị đυ.ng đầu mất trí nhớ rồi, còn nhớ tôi không?”
Hắn nhìn Ôn Từ Thuật đầy lo lắng, bàn tay vô thức siết lại.
Ôn Từ Thuật không đáp ngay, ánh mắt khẽ trầm xuống, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Người này thoạt nhìn không hề đơn giản. Từ thái độ của Chung Khả Hân, có thể thấy hắn có địa vị không thấp. Địa vị đã cao mà còn vội vàng đến thăm thế này, lại càng khiến cậu nghi ngờ.
Hắn vừa vào đã hỏi “Cậu còn nhớ tôi không”, chứ không phải “Cậu thấy thế nào rồi”, nghe qua không giống như đang lo lắng, mà như sợ cậu nhớ ra chuyện gì đó.
Ôn Từ Thuật nhớ lại lời nhân viên hôm qua nói cậu được phát hiện lăn từ trên sườn dốc xuống, không hề có người thứ hai tại hiện trường, hơn nữa hôm đó trời trong, đất khô, vậy tại sao cậu lại vô tình bị ngã xuống?
Chung Khả Hân cũng thấy kỳ lạ. Trước đây Ôn Từ Thuật đối với Thường Huân phải nói là hết lòng, coi hắn như bạn thân nhất, thậm chí còn tự an ủi rằng vai diễn bị cướp là vì người kia “phù hợp hơn”. Mỗi lần nhớ lại cô đều tức đến muốn ói máu. Không ngờ hôm nay cậu lại lạnh nhạt thế này, chẳng buồn nói nổi một câu.
Cô cười cứng ngắc: “Thầy Thường, Từ Thuật bị thương nên phản ứng hơi chậm, mong cậu thông cảm.”
Câu nói đó dường như khiến Thường Huân bừng tỉnh, hắn vội vàng hỏi: “Đầu cậu còn đau không?”
Ôn Từ Thuật cũng không định làm khó, chỉ nhàn nhạt đáp: “Không đau nữa, cảm ơn thầy Thường đã quan tâm.”
Hai người kia đều sững lại, giọng điệu này sao nghe cứ là lạ, như có gai.
Thường Huân thở ra một hơi: “Cậu thật sự không nhớ tôi à? Trước đây chúng ta là bạn rất thân đấy... nhưng không sao, quên thì coi như làm quen lại từ đầu.”
Chung Khả Hân quay đi, vai run lên vì phải cố nhịn cười.
Ôn Từ Thuật khẽ nói: “Ta không thiếu bạn.”
Câu này khiến cô suýt bật cười thành tiếng.