Ôn Từ Thuật đã xuyên không.
Đây là chuyện cậu vừa mới ý thức được cách đây mười phút.
Chiếc xe bảo mẫu màu bạc phóng vun vυ"t trên đường cao tốc, ánh nắng gay gắt xuyên qua tán cây loang lổ, hắt xuống gương mặt bình thản kia, khiến làn da vốn đã trắng bệch càng thêm nhợt nhạt.
Ôn Từ Thuật ngồi dựa bên cửa sổ, Chung Khả Hân liếc nhìn cậu một cái.
Lúc đi đóng khách mời, cậu rơi xuống hang đá đập đầu. Sau khi được cứu ra, cậu im lặng không nói gì nhưng sự im lặng hôm nay khác hẳn với dáng vẻ đần độn chậm chạp thường ngày, trông lại càng thêm bất thường.
Cô lo lắng mở miệng hỏi: "Đầu em còn đau không?"
Ôn Từ Thuật nghe thấy tiếng thì quay đầu nhìn thẳng vào cô.
...
Bộ lễ phục khi đóng phim cậu vẫn chưa thay ra, người mặc áo bào tím thêu rồng, mũ miện có chín dải ngọc, những hạt châu rủ xuống được cậu đẩy nhẹ sang hai bên, lộ ra gương mặt đẹp đến cực hạn.
Hoàng hôn màu hổ phách rơi vào trong mắt, ánh sáng ấy như kem tan chảy, gần như lập tức cuốn lấy thần trí người đối diện.
Gương mặt này quả thực xứng đáng với danh xưng "bình hoa", chẳng trách bao nhiêu người cho rằng cậu chỉ biết dựa mặt mà lười biếng. Nhưng trong mắt Chung Khả Hân, rõ ràng vẫn là gương mặt ấy, vậy mà lúc này lại mang theo thần thái cô chưa từng thấy bao giờ.
Cao cao tại thượng, khí chất của một bậc ở trên.
Chung Khả Hân bất giác nín thở.
"Không đau." Ôn Từ Thuật khẽ buông hai chữ.
Giọng nói vẫn nhẹ nhàng như trước nhưng giọng nói đã mang thêm vài phần sắc bén, tỏa ra khí tức nguy hiểm khiến người khác không dám tới gần.
Chung Khả Hân bỗng thấy căng thẳng, nuốt nước bọt một cái, cảm giác điều hòa trong xe như giảm thêm mấy độ.
"... Không đau là tốt rồi. Em nói xem, sao lại một mình chạy vào rừng làm gì?"
Cô xoa xoa cánh tay, lấy lại tinh thần rồi hỏi tài xế: "Tiểu Trần, sao còn chưa đến bệnh viện?"
"Đến ngay đây chị, chị nhắc lần thứ năm rồi đó."
"Chị sốt ruột không được à."
"Đừng lo, em thấy vết thương cậu ấy không nặng lắm, chỉ trầy da thôi."
...
Để xua tan không khí căng thẳng, Tiểu Trần tiện tay bật bản tin thời sự, một giọng nữ trong trẻo nghiêm trang vang khắp xe.
"Vào 14 giờ ngày 11 tháng 8 theo giờ Bắc Kinh, bộ phận phổ cập khoa học của đài thiên văn Yến Sơn đã phát hiện một ngôi sao chổi đang lao về phía Trái Đất với tốc độ cực cao..."
Tiểu Trần vội tắt bản tin: "Giờ đã là năm 2023 rồi, suốt ngày nói mấy chuyện này, đâu phải việc dân công như chúng ta phải lo."
Chung Khả Hân lập tức đồng cảm: "Ai bảo không phải chứ, nếu đã đâm thì tốt nhất đâm sập cả công ty luôn cho xong. Hôm nay chị bận đến mức muốn nổ tung, đưa Từ Thuật đi bệnh viện xong còn phải về họp."
Ôn Từ Thuật yên lặng nghe hai người trò chuyện.
...
Năm 2023, sao chổi, Trái Đất.
Công ty, bệnh viện.
Từ lúc tỉnh dậy, cậu phát hiện xung quanh toàn nói thứ ngôn ngữ cậu nghe chẳng hiểu, lại dùng ánh mắt nhìn quái vật mà nhìn cậu. Ban đầu cậu còn tưởng mình đã đến phiên bang, hoặc có dị tộc xâm lấn Yến Kinh.
Thế nhưng trước khi ngất đi, cậu còn đang trong ngục đánh nhau với thống lĩnh cấm quân Phong Hiệu Mãn.
Người kia tự xưng phụng chỉ ban rượu độc cho cậu nhưng trên người lại chẳng có chiếu thư. Ôn Từ Thuật dĩ nhiên không chịu nghe, cho dù cậu là kẻ tù tội thì cũng đường đường là Tam hoàng tử, đâu phải một câu khẩu dụ là có thể xử tử.
Hai bên còn đang giao đấu thì cậu bỗng nhiên mất ý thức, đến khi mở mắt đã thấy mình ở nơi xa lạ.
Sau khi quan sát dọc đường, cậu nhận ra những người này không hề có ác ý, nhiều nhất chỉ là gọi cậu là tiểu minh tinh nhỏ bị flop rồi trưng ra vẻ mặt coi thường, còn cô gái tóc xanh tên Chung Khả Hân lại đặc biệt quan tâm cậu.
Bọn họ nói bây giờ là năm 2023, ngay cả cách tính năm tháng cũng không giống. Lẽ nào cậu thật sự xuyên đến dị thế rồi?
Trong lòng Ôn Từ Thuật mơ hồ có suy đoán, liền ho nhẹ một tiếng cắt ngang cuộc nói chuyện.
"Vị cô nương này, bản... Ta có thể hỏi một câu được không?"
Cậu cẩn thận chọn từ, cảm thấy hỏi như thế này sẽ không gây chú ý.
Chung Khả Hân vốn đang líu lo cùng tài xế, đột nhiên trợn mắt dừng lại: "Em vừa gọi chị là gì?"
Hai mươi phút sau, trước cổng Bệnh viện Nhân dân thành phố Yến Trung.
Chiếc xe bảo mẫu từ từ dừng lại, cửa xe bật mở "rầm” một tiếng làm chàng trai tóc đỏ cao ráo đi ngang giật nảy mình.
Tiểu Trần ôm bụng lăn từ trên xe xuống, nói: "Đội... Đội trưởng Hướng, anh tới sớm quá."
Hướng Vãn đỡ cậu ấy một cái: "Cậu bị làm sao vậy?"