Tuy hiện tại chưa tới giờ cao điểm nhưng xe cộ trên đường cũng không hề ít. Thẩm Triều Viễn ỷ vào việc tay lái của mình vững và động cơ mạnh mẽ của chiếc siêu xe, cậu ta lạng lách giữa các dòng phương tiện. Tiếng xe gầm lên như thú dữ hùng hổ lướt đi, bỏ lại phía sau hàng loạt tiếng còi inh ỏi và những tràng chửi rủa.
Hai người ngồi phía sau vì cú tăng tốc đột ngột mà thân mình giật nảy rồi ngã nghiêng ngả, may mà còn thắt dây an toàn không thì đều đã đập đầu vào cửa kính. Thẩm Tùy Ngọc nhắc Thẩm Triều Viễn lái chậm lại nhưng hoàn toàn bị phớt lờ, thậm chí cậu ta còn cong môi cười rất thích thú tiếp tục đánh lái cua gắt thêm lần nữa, bánh xe ma sát trên mặt đường rít lên những tiếng chát chúa.
Thẩm Tùy Ngọc nổi giận ngùn ngụt, chớp lấy một đoạn đường thưa, người anh lập tức tháo dây an toàn nhào lên tóm chặt vai Thẩm Triều Viễn, quát: “Dừng xe lại!”
Mắt hai người giao nhau qua gương chiếu hậu trong một khoảnh khắc, chiếc Porsche cuối cùng cũng chậm rãi tấp vào lề. Thẩm Tùy Ngọc xuống xe, lập tức vòng lên giật phăng cửa ghế lái rồi lôi thằng nhãi kia ra, nắm tay siết mạnh đến nỗi bóp nhàu cả mảng áo của cậu ta.
“Thẩm Triều Viễn, cháu điên rồi phải không! Ai dạy cháu lái xe cái kiểu đó? Vừa rồi suýt nữa đã đâm vào người ta rồi! Có biết không!”
Thẩm Triều Viễn thong thả sửa lại áo sau đó điềm nhiên tựa vào cửa xe, chân vắt chéo, thờ ơ đáp: “Chú phản ứng thái quá rồi, khi ấy xe cách bà đó cũng phải tám mét còn gì.”
“Cháu lái xe giỏi lắm đấy, chạy năm năm chưa dính vết xước nào.” Thẩm Triều Viễn nhếch mép: “Hay là chú có tuổi rồi nên không quen với tốc độ của lớp trẻ, chú út?”
Mặt Thẩm Tùy Ngọc lạnh lẽo, gỡ khuy măng-sét bằng đá sapphire bên trái ra rồi bắt đầu tháo lỏng tay áo, anh từ tốn nói: “Cháu nhắc lại thử xem.”
“Sao nào?” Thẩm Triều Viễn nhìn theo động tác của Thẩm Tùy Ngọc, nhếch miệng cười khıêυ khí©h: “Gì thế? Còn muốn đánh cơ à? Ngay cả cha mẹ còn chưa…”
“Chát!”
Người đàn ông trong bộ vest vung tay tát thẳng vào mặt cậu ta.
Thực ra lực đánh không quá mạnh nhưng vẫn đủ làm đầu Thẩm Triều Viễn nghiêng sang một bên, cậu ta trợn trừng mắt.
“Cha mẹ không dạy cháu thì chú dạy.”
Thẩm Tùy Ngọc vẫn chưa rút tay về, anh nắm cằm Thẩm Triều Viễn xoay mặt cậu ta bắt phải nhìn thẳng vào mình: “Khi lái xe không được phép dựa vào may rủi. Một lần bất cẩn của cháu có thể hủy hoại cả đời của người khác.”
Hồi đó, trong thời gian thực tập ở khoa cấp cứu, anh đã thấy quá nhiều ca tai nạn giao thông: người trẻ tuổi gãy tay gãy chân, có người biến dạng nửa đầu… Họ chẳng làm gì ngoài việc đi trên đường đúng luật nhưng vì sai lầm của kẻ khác mà thay đổi cả cuộc đời.
Bàn tay phải buông thõng bên người khẽ run rẩy. Huống hồ giờ đây anh chẳng thể làm được gì cho những người như thế nữa.
“Cháu vừa nhắc đến cha mẹ mình, vậy tôi hỏi cháu có nhớ…” – Câu nói dừng lại giữa chừng. Thẩm Tùy Ngọc nhìn vẻ mặt sững sờ rồi trở thành mờ mịt của Thẩm Triều Viễn rốt cuộc vẫn không nỡ nói tiếp.
Anh thả tay ra.
Thực ra ở điểm này Thẩm Tùy Ngọc cảm thấy đồng cảm với Thẩm Triều Viễn. Cậu ta mất cả cha lẫn mẹ còn sớm hơn cả anh ở ngoài đời, ở đúng độ tuổi cần người dìu dắt và uốn nắn. Sau đó chính vì phải cáng đáng cơ nghiệp đồ sộ khi còn quá trẻ, lại bị cuốn vào những âm mưu đấu đá, từ đó mới hình thành nên tính cách thất thường như bây giờ của Thẩm Triều Viễn.
Có lẽ tình cảm cậu ta dành cho Lâu Cẩn Hoài cũng vì thế mà vừa méo mó vừa cực đoan – vừa làm tổn thương người khác vừa hành hạ bản thân.
Thẩm Tùy Ngọc liếc vào trong xe, dù qua lớp kính mờ không rõ bóng dáng nhưng anh chắc chắn Lâu Cẩn Hoài vẫn đang quan sát họ.
… Hình như mình đã làm Thẩm Triều Viễn mất mặt quá thì phải.
[Thiện cảm +30; Độ nổi tiếng +5; Tiến độ cốt truyện +10.]
Ba tiếng “tích tích tích” vang lên trong đầu làm Thẩm Tùy Ngọc bừng tỉnh khỏi lửa giận ngùn ngụt. Anh đẩy kính, ngạc nhiên hỏi: “Dạy dỗ cháu cũng tính vào thúc đẩy cốt truyện à?”
[Tất nhiên rồi.] Bang Địch đáp: [Ký chủ vừa cho đối thủ một đòn chí mạng, tăng mạnh hình tượng của công chính đấy.]
Thẩm Tùy Ngọc: “…” Cảm thấy thắng thế kiểu này không được vẻ vang cho lắm.
“Chú út.” Đầu Thẩm Triều Viễn cúi gằm, cậu ta gọi khẽ.
“Vừa nãy… chú muốn nói là cha mẹ… mất vì tai nạn xe đúng không?”
Thẩm Tùy Ngọc không trả lời. Người thanh niên đứng đối diện cũng im lặng hồi lâu.
“Cháu biết lỗi rồi.” Cuối cùng Thẩm Triều Viễn ngẩng đầu, trên mặt quay lại vẻ dửng dưng như chưa từng có chuyện gì xảy ra: “Sẽ lái cẩn thận hơn.”
“Khoan đã.” Thẩm Tùy Ngọc nói.
Anh nhìn quanh một vòng thấy có cửa hàng tiện lợi ở gần liền bước nhanh về phía đó. Thẩm Triều Viễn vẫn tựa vào xe chờ đợi, mắt dõi theo bóng lưng cao ráo của người kia. Đầu lưỡi của cậu ta chạm vào má trong bên bị đánh, còn đưa tay sờ thử.
Chậc, cũng chẳng đau lắm.
Kính cửa sổ ghế sau chậm rãi hạ xuống, Lâu Cẩn Hoài từ tốn vỗ tay hai cái: “Đánh quá hay.”
Thẩm Triều Viễn không quay đầu lại mà chỉ nhàn nhạt nói: “Sao? Cũng muốn chú tôi cho ăn tát à?”
Lâu Cẩn Hoài nghẹn họng: “… Tôi đ* phải bị thần kinh mà muốn cái đó!”
“Nhưng gan anh to lắm, gu cũng mặn nữa.” Thẩm Triều Viễn nhếch mép: “Không thì sao vừa chấm dứt với tôi đã quay sang ve vãn chú ruột của tôi rồi.”
“Cậu đang sợ đấy à?” Lâu Cẩn Hoài khẽ bật cười, nói thẳng một câu trúng tim đen: “Cảm thấy hụt hẫng đúng không? Thẩm thiếu gia lấy tôi làm công cụ để chọc tức chú mình, hóa ra người ta còn chẳng thèm quan tâm mấy trò ấu trĩ đấy.”
Anh ta hạ giọng thấp hơn: “Cậu có dám cá với tôi không? Rằng chẳng bao lâu nữa, một người ngoài là tôi sẽ quan trọng với anh ấy hơn cả cậu.”
Thẩm Triều Viễn quay phắt lại đối mặt với đôi mắt mà mình đã quá quen thuộc, chủ nhân của chúng cũng chẳng ngần ngại nhìn thẳng lại với ý khıêυ khí©h rõ ràng, không hề e sợ biểu cảm dữ dằn của cậu ta.
“Được lắm, anh cứ thử xem.”
Thẩm Triều Viễn rút lại vẻ tức giận, cậu ta khoanh tay tiếp tục dựa vào cửa xe, nở nụ cười như đang thật lòng hào hứng: “Tôi sẽ chờ đến ngày chú tôi thật sự yêu anh rồi đến tung hê chuyện tôi từng bao nuôi anh với chú ấy. Anh nói xem, khi đó hẳn sẽ vui lắm nhỉ?”
“Cái gì vui?”
Giọng nói điềm đạm cất lên, Thẩm Triều Viễn liếc xéo Lâu Cẩn Hoài một cái rồi quay sang… mặt ngay lập tức chạm vào một cái gì đó lành lạnh – Thẩm Triều Viễn trợn tròn mắt.