Thế giới 2 - Chương 5

Cổ tay áo vest xám đậm cài khuy măng-sét xanh lam chế tác tinh xảo, làn da trắng, ngón tay dài, ánh mắt của Lâu Cẩn Hoài khẽ dao động.

Anh ta không dám nhìn thẳng mặt người kia mà chỉ chỉnh lại tư thế rồi lễ độ nói “cảm ơn”, ngay lập tức quay lại dáng vẻ nho nhã thường ngày.

Thẩm Tùy Ngọc không nói nhiều chỉ lẳng lặng kéo người ra sau lưng mình. Anh đẩy gọng kính rồi quay sang kẻ đối diện họ; hội sở cao cấp có khác, dịch vụ quả thực rất tốt, anh tìm người phục vụ hỏi mượn một cặp kính có ngay, nếu không muốn đến chỗ trên định vị sẽ phải tiếp tục tiêu hao điểm kỹ năng mất.

Thẩm Tùy Ngọc thở dài, thế giới này cần nhiều điểm kỹ năng lắm nên phải tiết kiệm mới được.

Mà nhắc đến mới nhớ, chẳng nhẽ hệ thống nâng cấp để được mỗi cái chức năng định vị này?

[Định vị chỉ có thể kích hoạt theo diễn biến cốt truyện.] Bang Địch đáp lại trong đầu anh, giọng điệu thần bí: [Còn tính năng mới ký chủ sẽ sớm thấy thôi.]

Đạo diễn Phùng đang bốc hỏa, gã xắn tay áo muốn động thủ thì đã bị Thẩm Tùy Ngọc giữ chặt cánh tay, không thể nhúc nhích gã chỉ có thể quát tháo: “Đm mày là ai? Cút đi đừng có xen vào việc của tao!”

Gã giận dữ ngẩng đầu mới nhìn thấy kỹ gương mặt Thẩm Tùy Ngọc, lập tức chỉ còn biết đứng đực ra ú ớ. Sau ba giây chết lặng thì cơn giận tan biến sạch: “Anh, anh là ai? Thuộc công ty nào?”

Lâu Cẩn Hoài ở phía sau nhíu mày, anh nhìn là biết tỏng ánh mắt háo sắc khi thấy người đẹp trai của con lợn kia.

Nhưng chưa kịp ra tay thì từ đầu kia hành lang đã vang lên một giọng nói chẳng hề xa lạ với tất cả bọn họ: “Ồ, chẳng phải đạo diễn Phùng đó sao!”

Thẩm Tùy Ngọc nghe thấy cũng quay sang nhìn, lông mày lập tức nhướng lên, là Thẩm Triều Viễn.

Theo cốt truyện thì đáng nhẽ anh mới về nước mới được vài hôm nên chưa gặp lại Thẩm Triều Viễn. Nhưng mấy ngày qua họ đã chạm mặt nhau vài lần ở công ty và các cuộc họp cổ đông, đứa cháu này trước mặt anh lúc nào cũng có vẻ mặt vô hại nhưng thực chất bụng dạ toàn mưu mô, tính cách thì vừa tồi tệ vừa bất ổn.

Ví dụ như lúc này, cậu ta ung dung bước tới bên đạo diễn Phùng, khuỷu tay tùy tiện gác lên vai gã như chống gậy: “Gì vậy, Chủ tịch mới lẫy lừng của Hãn Vân mà không nhận ra à?”

“Không được rồi nha, chú yêu quý.” Cậu ta lại hất cằm về phía Thẩm Tùy Ngọc châm chọc nói: “Sau này cháu phải thường xuyên đưa chú ra ngoài chơi mới được không thì mấy kẻ không có mắt lại gây khó dễ, như thế tôi cũng thấy mất mặt lắm.”

Đạo diễn Phùng nghe vậy lập tức tái mét, gã khom lưng cúi đầu gật lấy gật để với hai người.

[A a a a a a a a anh chồng cũ!]

[Á á anh chồng cũ lên sàn sớm quá! Chú cháu đối đầu hiệp thứ nhất!]

[Trận địa tình tay ba! Gu tôi gu tôi!]

[Cuống rồi, anh chồng cũ cuống lên rồi ha ha ha!]

[He he bị chú của mình chơi anh hùng cứu mỹ với vợ mình, ai mà không hốt hoảng chứ.]

Thẩm Tùy Ngọc: “…” Cái gì vừa lóe lên trong đầu mình vậy?

Đôi tai màu xám bạc của Bang Địch vẩy vẩy, nó chu đáo giới thiệu: [Đây là cơ chế phản hồi thời gian thực vừa được cập nhật, có thể giúp ký chủ đấu lại với Thẩm Triều Viễn hiệu quả hơn, cũng giảm thiểu nguy cơ bị trừng phạt đó nha.]

Thẩm Tùy Ngọc: “…” Hệ thống, cảm ơn nhiều.



Trong chiếc siêu xe Porsche bốn chỗ màu xám bạc với nội thất xa hoa, không gian yên tĩnh đến lạ.

Tựa bên cửa sổ, Thẩm Tùy Ngọc đôi lúc liếc lên gương chiếu hậu phía trước, thấy Thẩm Triều Viễn cầm lái mà mặt mày hằm hằm một biểu cảm “đừng chọc tao, tao tông chết cm nhà mày”. Anh lại nhìn sang chỗ bên trái mình nơi Lâu Cẩn Hoài đang ngồi, bắt gặp đối phương cũng đang quan sát anh. Khi mắt hai bọn họ chạm nhau Lâu Cẩn Hoài mỉm cười lịch sự đáp lại.

Quả thật diện mạo của anh ta cũng có phần giống mình, Thẩm Tùy Ngọc đánh giá, các đường nét cũng có chút tương đồng nhưng của Lâu Cẩn Hoài trông sắc sảo hơn, làn da sáng hồng khỏe khoắn, có sức sống hơn.

Theo cốt truyện ban đầu, đến khúc này anh và đối phương đã qua một đêm với nhau và ký thỏa thuận bao nuôi rồi, nhưng trên thực tế họ còn chưa nói với nhau được mấy câu.

Vốn Thẩm Tùy Ngọc định gọi tài xế đến đón hai người nhưng Thẩm Triều Viễn chen ngang…

“Lát nữa chú có cuộc họp đúng không?” Thẩm Triều Viễn đỗ xịch cái xe trước mặt, cười toe khoe cả răng khểnh: “Chú lên đi, cháu cũng tiện đường lên công ty, có thể chở chú tới luôn.”

Dĩ nhiên Thẩm Tùy Ngọc từ chối.

“Vậy cũng được…” Thẩm Triều Viễn dài giọng, có vẻ như rất thất vọng, rồi quay sang người đứng bên cạnh ngoắc ngoắc tay: “Anh thì sao? Đi không?”

Thái độ của cậu ta vừa ngang ngược lại lả lơi, đừng nói Lâu Cẩn Hoài mà đến Thẩm Tùy Ngọc chỉ nhìn thôi cũng phải cau mày.

[Hahaha, muốn chở vợ thì nói đại đi còn phải làm màu.]

[Ý ông say không ở rượu mà vì vợ, dụng ý rõ ràng!]

[Vợ chạy rồi mới cuống lên đuổi chậc chậc.]

[Sao cũng được, miễn đừng để họ ở riêng haha.]

… Thẩm Tùy Ngọc phát hiện ra mình có thể nhìn thấy được chỉ số nổi tiếng của Thẩm Triều Viễn với độc giả. Lúc mới xuất hiện là 20, sau khi đạo diễn Phùng cuống cuồng xin lỗi rồi chạy đi thì lên 25, hiện tại đã nhảy thành 27. Còn chỉ số của bản thân Thẩm Tùy Ngọc khởi điểm khá cao là 60.

Khoảng cách giữa họ khá lớn nhưng vẫn có rủi ro.

Trong lòng Thẩm Tùy Ngọc âm thầm cảnh giác, quay sang người bên cạnh thì thấy Lâu Cẩn Hoài đang nhìn mình, nể mặt nói: “Tôi đi với anh.”

Mắt Thẩm Triều Viễn dán chặt lên hai bọn họ, gương mặt tươi cười lập tức sầm xuống, cậu ta cáu bẳn đập tay lên vô-lăng: “Hai người cùng lên xe! Thế là được chứ gì!”

Vừa nói cậu ta vừa tháo dây an toàn định xuống xe lôi người cho bằng được, không đạt được mục đích thì không thôi.

Vì vậy mới diễn ra tình huống như hiện tại.

“Việc khi nãy thực sự rất cảm ơn Chủ tịch Thẩm.” Lâu Cẩn Hoài mở lời: “Gã đạo diễn đó đeo bám tôi một thời gian rồi, nếu không có anh thì e là tôi đã không thể thoái thác được bộ phim đó.”

“Chủ tịch Thẩm? Ý anh là Thẩm nào thế?” Thẩm Triều Viễn ngồi phía trước mỉa mai chen vào: “Chắc không cùng người với người đạo diễn Phùng kia biết đâu nhỉ?”

[Độ nổi tiếng +2.] Tiếp theo là người đọc ríu rít: [Ghen kìa!], [Tranh sủng!], [Tình địch đối đầu!] v…v…

Trong tình huống này người đàn ông chín chắn, điềm đạm Thẩm Tùy Ngọc chỉ lựa chọn trầm mặc, gật đầu với Lâu Cẩn Hoài.

Nhưng Thẩm Triều Viễn vẫn chưa chịu nhả ra: “Mà chú không nhận ra ảnh đế Lâu à?”

Xe dừng lại ở đèn đỏ, qua gương chiếu hậu cậu ta ngắm người đàn ông mặc vest phía sau, đôi mắt mí lót của cậu ta dù có cười hay không đều khiến người ta khó đoán: “Dạo này anh ấy nổi tiếng lắm, cũng hợp tác với nhiều dự án trong mảng điện ảnh của chúng ta đấy.”

Thẩm Tùy Ngọc biết rõ rằng lúc này mối quan hệ giữa Thẩm Triều Viễn và Lâu Cẩn Hoài chưa thể lộ ra, bởi vì một trong những cao trào của truyện ở đoạn cuối là khi sự thật phơi bày, anh phải diễn một màn “biết em có toan tính nhưng anh nguyện sa vào”, “vì em thì bất cứ chuyện gì cũng đáng giá”.

“Không biết, cháu giới thiệu đi.” Thẩm Tùy Ngọc bình tĩnh đáp, chẳng buồn liếc đến Thẩm Triều Viễn mà nhìn thẳng vào mắt Lâu Cẩn Hoài, trên môi là một nụ cười nhàn nhạt.

Hơi thở của Lâu Cẩn Hoài hẫng một nhịp, mặt anh ta nóng bừng, trong mắt thoáng qua một vẻ căng thẳng… Anh ta cũng đang sợ Thẩm Triều Viễn sẽ vạch trần mình ngay lúc này.

Nhưng Thẩm Triều Viễn không nói thêm gì nữa. Tuy vậy ánh mắt của cậu ta trong gương chiếu hậu càng ngày càng âm u. Bất thình lình Thẩm Triều Viễn đạp chân ga thật mạnh, chiếc lập tức chiếc Porsche vọt đi như tên bắn!