Thế giới 2 - Chương 4

Chu Diễm vẫn nhớ rất rõ những gì xảy ra tối qua.

Người này dắt cậu về phòng, tắm rửa xong thì bày vẻ mặt nghiêm túc như đang chuẩn bị hoàn thành một nhiệm vụ quan trọng. Anh đẩy cậu xuống giường rồi cúi gần tới, áp bàn tay mát lạnh lên mắt cậu.

Chu Diễm có thể nhận ra rằng người này đang say nên cứ để mặc không can thiệp, muốn xem xem anh ta định làm gì.

Hóa ra thật sự cũng chỉ là che mắt cậu lại.

“Cậu hợp khẩu vị của tôi lắm.” Bên tai Chu Diễm vang lên giọng nói dịu dàng, nhưng cố làm ra vẻ trầm thấp như đang diễn kịch: “Tối nay thật tuyệt. Tôi bao nuôi cậu được không?”

Chu Diễm: “…” Hả?

Ngay sau đó vai cậu bị đè nặng xuống, anh đổ lên người cậu…

Ngủ thϊếp đi.

Gò má anh ép lên vai cậu tạo thành một đường cong mềm mại, hơi thở phả ra nhè nhẹ, bây giờ anh chẳng còn dáng vẻ chững chạc quyến rũ như khi nãy nữa.

Chu Diễm nhẹ nhàng đỡ lấy cơ thể ở trên rồi chờ thêm một chút nhưng anh mãi vẫn không động đậy. Thậm chí lúc cậu đặt anh ta nằm ngay ngắn trên giường rồi đắp chăn cho mà người này vẫn ngủ say như chết.

Vậy nên là, Chu Diễm nhìn người hiện tại đang ngồi đối diện… Anh ấy uống nhiều đến mất trí, giờ không còn nhớ gì nữa sao?

Chu Diễm trầm ngâm, ngón cái vẫn vuốt ve cổ tay của Thẩm Tùy Ngọc. Tối qua cậu ta phát hiện ra rằng chỗ này của anh ấy là nơi không được chạm vào.

Phần eo cũng vậy.

Ngay khoảnh khắc Thẩm Tùy Ngọc sắp rút tay về thiếu niên cúi đầu hôn lên vết sẹo ấy; đôi môi khô mà nóng rực, tựa như… một con dã thú đang thể hiện thuần phục.

“Không phải vì thế.” Chu Diễm đáp chậm rãi, ngẩng lên nhìn Thẩm Tùy Ngọc lần nữa: “Mà là anh ngủ với em, sau đó nói sẽ chịu trách nhiệm.”

Thẩm Tùy Ngọc: “…”

Ai nói thôi miên không được, thế này là được đến quá đáng đấy chứ!

[Ký chủ, phát hiện thụ chính vẫn chưa rời khỏi chỗ này, bây giờ đuổi theo vẫn còn cơ hội cứu vãn đấy.] Bang Địch đột ngột thông báo.

Thẩm Tùy Ngọc bừng tỉnh, giật tay lại vươn lên xoa đầu cậu ta: “Tôi có việc gấp, chuyện này nói sau nhé.”

Chu Diễm lập tức sầm mặt lại.

“Tôi sẽ không nuốt lời.” Cái kiểu lúc thì giả vờ ngoan ngoãn lúc lại lộ nguyên hình này của cậu ta khiến Thẩm Tùy Ngọc buồn cười, anh xoay sang đầu giường lấy di động.

“Hoặc là tôi chuyển tiền luôn, cậu muốn bao nhiêu?”

“Vụt” một tiếng cậu thiếu niên đứng phắt dậy, chiều cao và thể hình của cậu lập tức tạo cảm giác áp đảo, càng bất mãn mặt cậu xị ra thêm: “Anh coi tôi là trai bao đấy à?”

Ừm? Trai bao và trai được bao nuôi khác nhau ở chỗ nào?

Hay là cậu này nhắm đến thân phận của anh, muốn phát triển quan hệ lâu dài?

Tầm mắt của Thẩm Tùy Ngọc bây giờ đặt ở hàng cơ bụng của cậu ta, anh dứt khoát xuống khỏi giường, vừa chỉnh lại áo choàng lụa vừa bình thản hỏi: “Cậu tên là gì? Còn đang đi học à?”

“Chu Diễm.” Biểu cảm của cậu ta xao động trong một thoáng, tay khoanh lại cằm hơi hếch lên: “Chuyên ngành huấn luyện thể thao, Đại học X.”

Ra là sinh viên thể thao. Thảo nào.

Thẩm Tùy Ngọc gật đầu với phong thái Chủ tịch chính hiệu: “Nhớ rồi. Khi nào rảnh tôi sẽ tìm cậu.”

Kệ cậu ta nghĩ gì thì nghĩ, dù sao anh cũng không thiếu tiền, cứ coi như tài trợ cho một sinh viên đại học đi.

Rửa mặt, thay đồ xong trong nhà tắm, khi đi ra Thẩm Tùy Ngọc thấy trên bàn đặt sẵn một ly nước ấm. Anh cầm lên uống một ngụm, liếc mắt thấy cậu ta đã ăn mặc chỉnh tề, đang ngồi vắt chéo chân chơi điện thoại. Áo khoác denim bên ngoài áo thun đen trơn, có lẽ vai rộng nên dưới lớp vải cơ bắp không lộ rõ lắm, chỉ mang đến ấn tượng cao ráo và thon gọn nhưng vẫn rất hút mắt.

“Tôi đi đây.” Trước khi rời khỏi, Thẩm Tùy Ngọc xoa đầu cậu thêm lần nữa. Mái tóc đỏ rực đã gần khô lại bị anh vò rối tung.

Theo phản xạ lưng Chu Diễm căng cứng, khi ngước lên qua làn tóc cậu nhác thấy nụ cười nhàn nhạt trên môi anh thì cuối cùng im lặng không nói gì.

Mãi đến khi bóng lưng chỉnh tề trong bộ vest khuất khỏi tầm nhìn, cậu mới trượt ngón tay nhận kết nối từ kẻ đã kiên trì gọi đến từ nãy đến giờ.

“Bận rộn ghê nhỉ, đại thần Chu?” Đầu dây bên kia giọng đối phương có vẻ trêu chọc, ngừng một chút, giọng thoáng thay đổi: “Nghe A Nam nói cậu gặp chú út nhà tôi rồi à?”



Trong hành lang, Lâu Cẩn Hoài nới lỏng cổ áo sơ mi, tuy vẫn giữ biểu cảm bình tĩnh nhưng trong lòng khó chịu muốn phát điên rồi, anh ta chỉ muốn đạp gã đạo diễn trước mặt mấy cái cho hả.

Cmn cái hội sở chết tiệt, gã đạo diễn chết tiệt, Thẩm Triều Viễn cũng là thằng chết tiệt. Người cần tìm thì đ* thấy, lại còn bị con lợn này quấn lên.

“Ảnh đế Lâu này, chúng ta bàn tiếp về kịch bản tối qua chứ nhỉ?” Đạo diễn Phùng nở nụ cười xu nịnh, dáng người thấp bé nhưng vẫn cố vươn tay khoác vai Lâu Cẩn Hoài người cao hơn 1m8.

“Hôm qua mới uống nửa chừng anh đã đi rồi, mọi người còn chưa được vui cho đã đâu.”

“Không cần, tôi không hứng thú.” Lâu Cẩn Hoài lùi lại một bước.

Đạo diễn Phùng bị từ chối cũng không giận, nặn ra được nụ cười nhăn nhúm cả gương mặt mỡ: “Sao lại không hứng thú chứ? Kịch bản này là tôi viết riêng cho anh mà. Bây giờ có danh tiếng rồi thì không thể nhận mấy phim tào lao nữa đâu, ekip và đạo diễn hợp tác cũng phải lựa cho kỹ nha.”

Ông đây nhận phim gì thì liên quan đ* gì đến mày? Từ khi nào đến lượt mày chỉ trỏ hả?

Biểu cảm của Lâu Cẩn Hoài cứng như đá, anh ta hít một hơi thật sâu.

Ban đầu anh ta muốn nhịn, nhưng bất chợt nhớ đến bóng người lướt qua bên ngoài nhà vệ sinh hôm qua…

Cơn giận tích tụ từ bấy đến giờ bùng nổ: “Tôi khinh cái kịch bản rác rưởi của ông, hiểu chưa? Ông là cái thá gì mà đòi tôi đi làm nền cho mấy lão già rồi nói là “viết riêng cho tôi”? Cút cmn ông đi cho nhanh!”

Tối qua nếu không phải vì con lợn chết dẫm này lôi kéo mình uống rượu thì đã không lỡ mất cơ hội rồi! Càng nghĩ càng điên, từ trước tới giờ Lâu Cẩn Hoài vẫn giữ hình tượng nho nhã điềm đạm, nhưng không ngờ cũng có ngày phải phát khùng lên thế này.

Bị mắng thẳng như thế đạo diễn Phùng cũng sầm mặt: “Anh Lâu này, tôi nể mặt gọi anh “ảnh đế” thì anh tưởng mình quý lắm hả? Anh đoạt giải bằng cách gì đừng tưởng tôi không biết. Anh là người của Thẩm thiếu gia nên tôi mới nhịn, chứ loại như anh cũng dám vênh váo với tôi à?”

Lâu Cẩn Hoài bật cười khinh bỉ.

Không nhắc tới thằng ngốc Thẩm Triều Viễn thì thôi, nói đến lại càng làm anh ta tức hơn. Hồi ấy đúng là bị lú lẫn mới ký cái thỏa thuận bao nuôi ngu xuẩn đó. Cmn chẳng được cái tích sự gì ngoài ngày ngày bắt anh ta đóng vai chú út của cậu ta rồi bày trận giả để đấu trí đấu dũng… Đúng là đồ thần kinh!

Đảo mắt một vòng lên trên, sau khi xác định không có camera, Lâu Cẩn Hoài tung một cước thẳng vào bụng bia của đạo diễn Phùng.

“M* kiếp!” Đạo diễn Phùng suýt nữa ói máu, tuy thân mình như thùng phuy nhưng ông ta vẫn có khí phách, lập tức nhào tới trả đòn.

Lâu Cẩn Hoài nhìn gã như nhìn đống rác, đang tính chặn nhưng trong góc mắt nhác thấy một bóng hình ở góc rẽ hành lang… Sắc mặt anh ta biến đổi nhưng cứ đứng yên không né tránh – gương mặt ăn trọn cú đấm của đạo diễn Phùng, cả người loạng choạng lùi lại mấy bước.

Đúng lúc một đôi tay vươn tới, vững vàng đỡ lấy vai Lâu Cẩn Hoài.