Thế giới 2 - Chương 3

[Ký chủ! Ký chủ! Tỉnh lại đi ký chủ!]

[Ký chủ! Hỏng bét rồi, ký chủ ơi!]

Hôm sau Thẩm Tùy Ngọc thức dậy trong tiếng gọi hốt hoảng của Bang Địch.

Mấy hôm không gặp khiến bây giờ anh đơ mất vài giây mới nhận ra, rất vui vẻ anh nói: “Chào buổi sáng, mèo lông xù.”

Bang Địch không chung niềm vui với Thẩm Tùy Ngọc: [Ký chủ anh làm sao vậy? Sao người cũng nhận sai được chứ! Anh ngủ nhầm người rồi, đó có phải thụ chính đâu!]

Thẩm Tùy Ngọc “hả?” một tiếng, ngồi dậy từ chiếc giường khách sạn êm ái. Bang Địch vừa đổi cho anh thị lực rõ nét tạm thời cũng đúng lúc cửa phòng tắm mở ra, Thẩm Tùy Ngọc chớp mắt sững sờ.

Thiếu niên vừa lau tóc vừa đi ra, trên người chỉ độc một chiếc quần thể thao dài màu đen. Thân trên trần trụi, vai rộng eo thon, phô bày trọn vẹn vóc dáng rắn chắc.

Nhận ra ánh mắt của anh Chu Diễm cũng hơi nhướng mày, cậu ta khoác khăn lên vai rồi tiến lại gần.

Thẩm Tùy Ngọc bất giác nín thở.

Cậu ta thực sự rất điển trai. Mái tóc ướt vuốt ngược ra sau màu đỏ rực như bước ra từ Aquaman(*), một bên tai bấm ít nhất ba khuyên sụn, trên bắp tay trái xăm hình lửa và lông vũ màu đen, kéo dài đến tận mặt trong khuỷu tay.

Nhiều “chi tiết” như vậy nhưng lại chẳng mang lại cảm giác rối rắm. Da màu trắng lạnh, mắt lẫn mày sắc nét, tổng thể đỏ đen tương phản tạo nên một vẻ hoang dã khó mà cưỡng nổi… Chưa kể bắp tay nở nang, múi bụng nổi khối và cơ lưng uốn lượn như núi rất hấp dẫn.

Quan trọng là…

[Thụ chính hai mươi sáu tuổi! Hai mươi sáu! Nhìn xem, cậu này giỏi lắm chắc được hai mươi chứ mấy!] – Bang Địch la hét trong đầu anh.

Thẩm Tùy Ngọc đau khổ nhắm mắt lại.

Tối qua anh uống không nhiều, chưa thể coi là say. Nhưng kính mắt, vật bất ly thân của anh lại bị vỡ.

Bên cạnh đó chuyện khó hiểu nhất là tại sao cả hai người anh gặp trong phân cảnh nhà vệ sinh đều không phải thụ chính?

“Chuyện tối qua anh nhớ chứ?” Chu Diễm lười nhác hỏi với giọng thờ ơ, cậu ngồi xuống mép giường tiếp tục lau tóc.

Mùi thơm sạch sẽ của dầu gội thoang thoảng bên chóp mũi, tiếng khăn khe khẽ cọ vào tóc ướt như trống đang gióng bên tai anh, ánh sáng buổi sớm ngoài cửa sổ càng làm bầu không khí trong phòng đậm cảm giác “sau cuộc vui”.

Thẩm Tùy Ngọc mở mắt chấp nhận số phận. Anh liếc qua người cạnh giường còn phát hiện bên sườn của cậu ta, chỗ sát cơ răng trước còn có một hình xăm khác. Nhưng không nhìn rõ nó là gì anh đã rời mắt đi luôn.

Trấn tĩnh lại, Thẩm Tùy Ngọc hỏi câu quan trọng nhất: “Cậu… thành niên chưa?”

Chu Diễm khựng lại, đặt khăn xuống rồi nhìn thẳng vào anh đáp gọn lỏn: “Mười chín.”

Ơn trời, may quá.

Biểu cảm của Thẩm Tùy Ngọc vẫn không thay đổi, nhưng ngón tay vô thức xoa cổ tay phải. Anh tựa người vào đầu giường tìm một tư thế thoải mái nhất, chuẩn bị thương lượng: “Vậy cậu nói tối qua có chuyện gì?”

Chu Diễm không trả lời. Đôi mắt hẹp dài nheo lại, đồng tử đen láy dán chặt vào anh. Tựa như thú hoang mang trong mình bản năng nhạy bén, cậu chống tay xuống bên cạnh Thẩm Tùy Ngọc rồi rướn tới gần, vẻ mặt vẫn vô cảm nhưng toàn thân toát ra một luồng khí thế nguy hiểm.

“Anh muốn nuốt lời à?”

Phòng suite của hội sở cao cấp dành cho khách VIP rất sạch sẽ và yên tĩnh. Thị lực của Thẩm Tùy Ngọc hạn chế nhưng thính giác của anh vẫn rất nhạy. Khoảng cách giữa hai người bọn họ gần nhau đến nỗi anh có thể nghe thấy tiếng nước khẽ khàng nhỏ giọt từ tóc xuống xương quai xanh của thiếu niên.

Anh không có cách giải thích rõ ràng, nhưng câu vừa rồi anh nói không phải giả vờ hay chối bỏ trách nhiệm. Chỉ là, tối qua anh đã nhận nhầm cậu nhóc này là nhân vật chính thụ nên cứ thế theo kịch bản mà đi thôi.

Nhưng Thẩm Tùy Ngọc không muốn lên giường với người khác tùy tiện như thế, do vậy đã dùng kỹ năng thôi miên để đối phương tưởng họ đã làm chuyện đó.

Tuy vậy thôi miên không phải lúc nào cũng hiệu quả, dễ thành công nhất khi đối tượng không tỉnh táo, ví dụ như khi say hoặc buồn ngủ. Nếu người bị thôi miên có ý chí mạnh mẽ thì khả năng thất bại rất cao.

Theo trí nhớ của Thẩm Tùy Ngọc, tối qua cậu nhóc này hoàn toàn thanh tỉnh. Nhưng nhìn thái độ hiện tại anh lại không chắc cậu ta hiểu chuyện hôm qua như thế nào.

Cậu thiếu niên chống tay hai bên người anh, thân trên trần trụi rướn gần lại hơn, giống hệt một con báo săn dẻo dai đang áp sát con mồi nó chọn. Ánh mắt hai người giao nhau chớp nhoáng, Thẩm Tùy Ngọc nhếch môi cười, anh vươn tay lấy chiếc khăn đang phủ trên cổ cậu ấy.

“Nhóc con, biết tôi là ai không?” Anh nghiêng người lại gần, tùy ý xoa lên mái tóc đỏ rực ướt nước của cậu ta.

Chu Diễm đơ ra trong một khắc, mắt lướt xuống cổ tay anh vừa vươn ra – tay áo choàng lụa trượt xuống phô mảng da trắng như tuyết lóa.

Chỉ có điều nơi ấy có một vết sẹo dữ tợn cực kỳ nhức mắt.

Hai cánh tay Chu Diễm hơi thả lỏng, đầu cũng rũ xuống thêm một chút, cậu không né tránh sự gần gũi bất ngờ ấy. Giọng nói của cậu mềm mỏng hơn: “… Anh nói rồi mà.”

“Ồ?” Thẩm Tùy Ngọc thừa thắng xông lên, anh lại áp sát thêm một chút, tiếp tục dẫn dắt: “Tôi còn nói gì nữa?”

Chu Diễm buông hẳn hai tay đang chống bên người anh, thu người lại trỏ về tư thế biếng nhác ban đầu: “Anh bảo sẽ bao nuôi em.”

Thẩm Tùy Ngọc: “…”

Bang Địch: [Ha.]

Thẩm Tùy Ngọc ngồi thẳng dậy, vô hình trung thành ra nhỉnh hơn cậu ấy một chút. Anh nhìn xuống, cười cười hỏi với giọng nửa đùa nửa thật: “Tại sao, vì cậu đẹp trai hả?”.

Khi nói anh vẫn không quên vò rối mái tóc của thiếu niên làm phần mái dài rũ xuống trán, khiến cậu phải nheo mắt lại, cắt đứt ánh nhìn xâm lấn kia.

Khí thế của cậu ta không làm Thẩm Tùy Ngọc e ngại nhưng nó mang cho anh cảm giác không làm chủ được tình hình. Mơ hồ cảm thấy bất cứ lúc nào con báo hoang này cũng có thể nhào tới ngoạm lấy cổ anh tha về để đùa chơi; nó sẽ không làm hại anh nhưng chắc chắn sẽ không để mặc anh dẫn dắt, điều khiển.

Quả nhiên, cổ tay của anh nhanh chóng bị nắm lấy. Ngón tay ram ráp nhẹ nhàng vuốt lên vết sẹo ở cổ tay, truyền cho anh cảm giác tê ngứa len lỏi trong mạch máu, thậm chí cả xương cốt cũng nhột nhạt khó tả.

Ý cười trên môi Thẩm Tùy Ngọc dần nhạt đi nhưng anh vẫn nhịn không rút tay về.



(*) Màu tóc giống nhân vật Mera trong Aquaman. Mọi người chịu khó search hình xem nhé tại mình vẫn chưa biết cách chèn ảnh.😔