Thế giới 2 - Chương 2

Hệ thống thông báo cần nâng cấp vì vậy quản gia hệ thống tạm thời không thể tiếp tục phản hồi, nhưng các chức năng khác vẫn hoạt động bình thường.

Việc nâng cấp này kéo dài suốt ba ngày. Trong thời gian đó Thẩm Tùy Ngọc chật vật tiếp nhận danh phận "Tổng tài bá đạo" tức Chủ tịch kiêm CEO mới nhậm chức của Tập đoàn Hãn Vân. Tập đoàn này là ông lớn trong lĩnh vực khách sạn, giải trí và truyền thông tại thành phố A.

Còn nữa, cuộc gặp gỡ đầu tiên của anh với thụ chính cũng sắp diễn ra rồi.

Câu chuyện mở đầu bằng cảnh ở một hội sở cao cấp, tối nọ Thẩm Tùy Ngọc tình cờ gặp Lâu Cẩn Hoài đang giả vờ bị chuốc say. Hai người cùng trải qua một đêm phong lưu, tới sáng hôm sau anh quyết định bao nuôi đối phương.

Vào ngày đó, buổi tối anh vừa kết thúc một bữa tiệc xã giao với đối tác, thấy thời gian đã gần đến phân cảnh định sẵn anh bảo trợ lý về trước, một mình rời phòng bao riêng tới nhà vệ sinh.

Vì uống chút rượu nên động tác hiện tại của Thẩm Tùy Ngọc hơi chậm chạp, ngón tay lóng ngóng mãi vẫn chưa tháo được khóa thắt lưng. Tầm mắt của anh bất chợt rơi xuống vết sẹo xấu xí trên cổ tay phải, nở một nụ cười chua chát.

Bảo sao anh luôn vô thức chạm vào chỗ này, bảo sao về sau anh từ bỏ ngành y chuyển sang con đường khác.

Đột nhiên một bàn tay mềm mại như không xương nhẹ nhàng vươn tới từ một bên bám lên thắt lưng quần anh, kèm theo nó là một giọng nói ngọt ngào đến rợn gáy: “Ngài Thẩm, em giúp ngài nhé?”

Thẩm Tùy Ngọc giật mình, theo phản xạ quay ngoắt lại.

“Cạch.” Gọng kính trượt khỏi mặt rơi xuống sàn.

“Rắc!” Gót giày da chẳng may dẫm lên kính.

Thẩm Tùy Ngọc: “…”

Tuy giữ được bình tĩnh nhưng anh vẫn muốn chửi thề.

Quả là tiểu thuyết cẩu huyết, thế thân với chẳng bao nuôi, vừa mở đầu đã chơi nặng đô thế này rồi.

Anh nheo mắt nhìn thân hình gầy gò đang quỳ dưới chân, dứt khoát nắm lấy cánh tay đối phương kéo người đứng dậy.

Loại người lấy lòng kiểu hèn mọn thế này chắc chắn không phải Lâu Cẩn Hoài. Thẩm Tùy Ngọc đoán chắc đây là một người qua đường nào đó muốn bám lấy anh, lúc nãy trong bữa tiệc những kẻ có ý mồi chài anh không hề ít.

Mặc dù hiện tại tầm nhìn không tốt nhưng anh chưa đến nỗi nhận nhầm nhân vật chính đâu.

Nhỉ?



Chu Diễm lười nhác dựa vào bức tường bên ngoài nhà vệ sinh, bực bội ấn nhận cuộc gọi nãy giờ nã pháo liên tục vào máy cậu, đồng thời cúi đầu châm điếu thuốc.

“Anh Chu anh về uống tiếp không ạ? Em đuổi hết đám kia đi rồi.”

Một người lon ton chạy đến gần, cười nịnh nọt với cậu: “Đám chủ trì không biết anh ghét kiểu đó, lần sau nhất định sẽ không tái diễn nữa đâu!”

Chu Diễm không thèm liếc cậu ta, nói: “Cút nốt đi.”

Điện thoại vẫn đang nối máy, ở đầu bên kia mắng ầm lên: “Ranh con ăn nói kiểu gì đấy hả? Lông bông ở ngoài lâu quá quen thói ngang ngược rồi phải không? Không có chút giáo dưỡng tối thiểu nào hả?”

Chu Diễm cau mày, trong đôi mắt sắc lạnh thoáng nổi lên bực bội. A Nam bên cạnh lập tức rùng mình.

May thay diêm vương không giận cá chém thớt, chỉ không nói không rằng ngắt máy nhét vào túi.

“… Anh Chu?” A Nam thu hết dũng khí, run rẩy cất lời: “Em biết sai rồi, anh cho em tí mặt mũi đi mà. Mấy em gái đó đều vì anh mà đến, giờ mà anh đi là họ cũng giải tán hết đấy.”

Chu Diễm lại im lặng không đáp. A Nam ngạc nhiên ngẩng lên, bàn tay dừng giữa không trung vẫn kẹp điếu thuốc cháy đỏ nhưng mắt của Chu Diễm thì nhìn vào nhà vệ sinh không rời, hình như đang chăm chú xem gì đó.

A Nam tò mò ló vào theo.

Từ góc nhìn này, vừa khéo thấy được bóng nghiêng của người đàn ông mặc vest. Dáng người cao ráo thẳng tắp, trên vai anh ta một vòng tay như con rắn đang quấn lấy, mềm oặt không xương, cứ thế len lỏi vào lòng anh.

“Ngài Thẩm ơi, em say rồi, ngài đưa em về phòng được không?”

“Ngài Thẩm” đó không hề bị dao động, một tay giữ lấy khuỷu tay người nọ, tay kia đẩy vai đối phương ra, nghiêm khắc nói: “Đứng cho đàng hoàng, tôi gọi phục vụ tới.”

Hành vi cư xử quá lịch sự này càng làm y được nước lấn tới, dù anh đã nghiêng đầu tránh né nhưng đôi môi tô son đỏ chót của đối phương vẫn quét được qua cái cằm thanh thoát…

Gương mặt ngẩng lên ấy đẹp đến ngây người. Da trắng như ngọc dưới ánh đèn sa hoa mang lại cảm giác mờ ảo như giấy Tuyên thành, men rượu nhuộm hồng một góc má, lông mày mắt mũi như được họa lên, sắc môi so với kẻ kia lại càng rực rỡ…

Anh hiển nhiên không còn trẻ, nhưng vẻ chín chắn do năm tháng bồi đắp như một nét chấm phá hoàn thiện toàn cục, khiến sự cuốn hút của anh khó mà cưỡng được.

Không biết anh là ai, nhưng chỉ xét riêng vẻ ngoài cũng đủ hiểu tại sao có kẻ thèm khát anh ta rồi.

A Nam đờ đẫn nhìn một lúc bỗng nhiên rùng mình, hình như mình nhớ ra đây là ai thì phải!

Nhưng Chu Diễm hành động còn nhanh hơn A Nam. Cậu ta cắn vỡ viên tinh dầu vị vải hoa hồng trong đầu lọc, dập điếu thuốc đã nguội lên mép thùng rác rồi sải bước tiến lại gần hai người kia.

Thẩm Tùy Ngọc mắc bệnh sạch sẽ, trên cằm dính dấu son nhớp nháp làm anh rất khó chịu. Anh giơ tay muốn chùi đi, đối phương do không bị giữ lại nữa ngay lập tức như con bạch tuộc càng quấn chặt lại…

Ngay giây tiếp theo, y cảm thấy một bàn tay tóm gáy áo mình rồi quăng mạnh sang một bên. Người nọ bị đập mạnh vào tường bật thốt tiếng kêu đau, vẫn không cam lòng y nhúc nhích chân muốn lết về phía này… Vừa ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sắc như dao của cậu thiếu niên y lập tức rùng mình, túa ra mồ hôi lạnh.

Dù là ngoại hình hay khí thế cậu ta đều áp đảo được mình, y chỉ có thể cun cút rời đi.

Thẩm Tùy Ngọc thở phào nhẹ nhõm, đi đến bồn rửa vốc nước lên chà sạch dấu son. Khi anh ngẩng đầu thì ngay lập tức chạm mặt qua gương với người đang khoanh tay đứng đó, nãy giờ cậu ta vẫn nhìn anh không rời.

Anh nheo nheo mắt, đuôi mắt đào hoa cong lên như thể đang cố tình quyến rũ…

Ba giây.

Nhìn không rõ. Bỏ qua.

Thẩm Tùy Ngọc vẩy nước trên tay, lau khô rồi xoay người lại, cũng dùng ánh mắt chăm chú đối lại với người kia.

Sau một lúc Thẩm Tùy Ngọc đưa tay vào túi quần tây kẹp ra chiếc thẻ phòng, gõ nhẹ nó lên bờ vai rộng của cậu con trai trước mặt, nói: “Đưa tôi về phòng.”

Giọng anh trầm thấp, ẩn chứa hàm ý gì đều có thể đoán được.

Chu Diễm chưa trả lời chỉ rũ mắt nhìn bàn tay ấy.

A Nam toát mồ hôi lạnh. Thẩm Tùy Ngọc là ai, cậu ta biết rõ, cũng biết rằng người này có bản lĩnh để sai bảo kẻ khác. Tuy nhiên trong số đó tuyệt đối không có người đứng bên cạnh đâu.

Hay là, hay là mình đưa anh ta về phòng nhỉ? Cái này A Nam tuyệt đối sẵn lòng.

Ý nghĩ đó khiến cậu ta cười thầm, nhưng chưa kịp làm gì đã thấy Chu Diễm chậm rãi đưa tay lên, nắm lấy cổ tay của người đàn ông mặc vest đang đặt trên vai mình.

Tận khi hai người họ mất hút rồi A Nam mới choàng tỉnh, cậu ta lầm bầm kinh hãi: “Mình bị lú thật rồi…” rồi lắc lắc đầu như cho tỉnh, sau đó cũng rời khỏi nhà vệ sinh.

Trong hành lang cậu ta đi lướt qua một người. A Nam dừng bước quay đầu nhìn lại hai lần, vô cùng kinh ngạc.

Ủa? Đó chẳng phải Lâu Cẩn Hoài, cái người vừa đoạt giải diễn viên chính xuất sắc sao?