Thế giới 1 - Chương 37: Kết thúc

Lâm Hoan Từ mơ màng tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm trong phòng bệnh. Nhớ tới chuyện xảy ra trước khi mình ngất đi, cậu ta chẳng màng đến cái đầu vẫn còn quấn băng mà như phát điên bò xuống khỏi giường muốn lao ra ngoài.

Thẩm Tùy Ngọc!

Nó nói nó hôn Thẩm Tùy Ngọc!

Nó Dám!

Nhưng chạy chẳng được mấy bước, Lâm Hoan Từ đã chùn lại bởi trước cửa là Chương Hách đang đứng chắn ở đó.

“Anh muốn làm gì!” Cậu ta gào lên.

“Không làm gì cả. Mấy ngày tới cậu cứ ở nguyên trong này đi.” Giọng Chương Hách lạnh băng, mặt vô cảm xúc: “Tới lúc thì tôi sẽ để cậu đi.”

Lâm Hoan Từ hiểu ra: “Là thằng họ Chu kia bảo anh canh chừng tôi, đúng không? Nó muốn làm gì với Hội trưởng?”

Bây giờ ánh mắt của Chương Hách dành cho cậu ta chỉ có lạnh lẽo, thậm chí ghét bỏ: “Làm gì cũng sẽ không giống như cậu tổn thương anh ta.”

Lâm Hoan Từ không chịu nổi nữa, nhào tới đánh nhau với đối phương.

Nhưng cậu ta vừa bất tỉnh, trên đầu còn vết thương nên dĩ nhiên không phải là đối thủ ngang sức với Chương Hách, nhưng nhờ sự điên cuồng hậu thuẫn Lâm Hoan Từ cũng làm anh ta trầy trật không ít. Đến khi Chương Hách dứt ra được, anh ta mắng lại một câu “thần kinh” rồi khóa cửa bỏ đi thẳng.

Nhưng Chương Hách bất cẩn không nhận ra rằng khi họ giằng co điện thoại của anh ta đã rơi vào tay Lâm Hoan Từ, đúng lúc này đang có cuộc gọi đến.

Không cho gặp phải không?

Cậu ta nhìn trừng trừng vào tên người gọi, đáy mắt trào dâng cơn giận dữ tăm tối.

Vì anh ấy, tao chẳng ngán làm bất cứ cái gì cả.



Ngày Thẩm Tùy Ngọc xuất viện, Tưởng Chinh lấm lét mang tới một chiếc xe lăn, ấn Thẩm Tùy Ngọc ngồi vào rồi sau đó hùng hổ đẩy anh một đường thẳng về trường.

Suốt dọc đường tạo nên không ít náo động. Rất nhiều người hai bên lề chứng kiến cảnh thanh niên đẹp trai ngồi trên xe lăn phải suýt ngã mấy lần may kịp bật dậy, anh ta bất đắc dĩ nhìn người đang giữ xe – nom cũng bảnh bao giống thiếu gia nhà giàu nào đó, rồi anh lại thở dài, cam chịu ngồi xuống cho cậu ta đẩy đi tiếp.

Thẩm Tùy Ngọc đỡ trán, không hiểu tại sao hồi phục sau chấn động não thì cần phải ngồi xe lăn nhưng thôi kệ đi, chiều con cún ngốc này thêm một lần vậy.

Tưởng Chinh đẩy Thẩm Tùy Ngọc đến đúng chỗ hôm nọ họ cãi nhau, ở đó có đàn em của cậu ta đứng sẵn, trang trọng đưa một bó hoa cho anh: “Nhiệt liệt chào mừng Hội trưởng xuất viện!”

Thẩm Tùy Ngọc lịch sự nhận hoa, liếc nhìn Tưởng Chinh một cái. Bó hoa này giống hệt bó cậu ta ném vào người anh hôm đó. Tưởng Chinh ngại ngùng gãi gãi mặt, phất tay xua đám đàn em về trước.

“À thì, A Ngọc, tôi có cái này cho cậu.” Cậu ta như làm ảo thuật lôi ra từ sau lưng một cái hộp lớn, đưa cho Thẩm Tùy Ngọc.

Anh mở nó ra thấy bên trong là một đống kem dưỡng tay, khăn ướt sát khuẩn, thuốc nhỏ mắt…Thẩm Tùy Ngọc đảo đảo vài cái, nhặt viên kẹo quýt lên bóc vỏ rồi bỏ vào miệng.

Anh cười: “Cậu định tuyên bố tuyệt giao thêm lần nữa à?”

“Không không không! Cậu vĩnh viễn là người bạn tốt nhất của tôi!” Tưởng Chinh cuống cuồng la lên rồi lại ỉu xìu: “Nhưng… nhưng mà tôi…”

“Tôi sắp xuất ngoại du học!” Cậu ta lớn tiếng hét, mắt lúc này cũng đỏ hoe.

Thẩm Tùy Ngọc ôm bó hoa màu vàng nhạt, nhìn cậu ta nhạt nhẽo đáp: “Ừ.”

“Hả? Cậu chỉ biết “ừ” thế thôi à?” Tưởng Chinh tức tối nhảy dựng lên: “Cậu mong tôi đi cho khuất mắt từ lâu rồi đúng không! Chê tôi phiền phải không!”

Thẩm Tùy Ngọc điềm đạm nói: “Video biểu diễn của cậu là tôi gửi cho trường, hồ sơ của cậu cũng là tôi điền. À, chị Tăng Mộc cũng giúp không ít.”

Tưởng Chinh ngơ ngẩn.

“Tôi cũng có quà cho cậu đấy.” Thẩm Tùy Ngọc, kẹp bó hoa vào khuỷu tay rồi lôi ra một chiếc hộp rất tinh xảo từ túi áo khoác, đưa cho cậu ấy.

Tưởng Chinh vẫn ngơ ngác nhưng đưa tay nhận lấy, định mở hộp quà ra.

“Là hộp nhạc.” Thẩm Tùy Ngọc giữ bàn tay đang nôn nóng kia lại. “Sang bên kia rồi thì hãy mở.”

Trong đó chính là bản thu âm trực tiếp màn biểu diễn của Tưởng Chinh.

“Cậu… cậu… hôm đó, chẳng lẽ…”

Tưởng Chinh cũng chẳng phải đồ ngốc, huống gì cậu ta lại biết rõ Thẩm Tùy Ngọc. Như bị một tia sét đánh trúng cậu ta đột nhiên hiểu ra tất cả, mắt Tưởng Chinh lập tức trợn tròn, miệng lắp bắp.

Thẩm Tùy Ngọc đưa một ngón tay lên đặt trước môi.

“Hu hu hu… ông đây không nỡ xa cậu đâu!”

“Không có cậu tôi sống kiểu gì đây!”

“Tôi không đi học nữa đâu. Hay cậu sang đó với tôi cũng được! Đi mà!

“Tôi có tiền, tôi nuôi cậu cả đời! Hoặc là cậu nuôi tôi cũng được!”

Tưởng Chinh nhào tới ôm chặt lấy Thẩm Tùy Ngọc, vùi đầu vào vai anh khóc lóc, nước mắt nước mũi tèm nhem. Thẩm Tùy Ngọc thực sự bất lực, đành đặt đồ xuống chiếc xe lăn bên cạnh rồi kiên nhẫn đứng dỗ cậu ta.

“A Ngọc, tôi nhất định sẽ trở thành nhạc sĩ vĩ đại, cậu cũng phải thực hiện ước mơ của mình đấy!” Cậu ta nắm lấy bàn tay không bị thương của anh, hùng hồn thề: “Cả đời này tôi chỉ chấp nhận mình cậu dùng dao với tôi thôi!”

Thẩm Tùy Ngọc: “…” Thiếu gia, cậu cứ sống mạnh khỏe bình thường là được rồi.

“Cậu còn phải nhớ, cậu là người tuyệt vời nhất trên đời, đừng vì bất cứ ai mà để bản thân mình phải chịu thiệt. Nếu... nếu cậu ở bên ai mà thấy không vui, chắc chắn là lỗi của người ta, hiểu không? Cậu hoàn hảo tuyệt đối, không cần nghi ngờ bản thân! Đấy là chuyện khỏi phải bàn!”

Gương mặt của Tưởng Chinh lem nhem nước mắt, nói năng vừa khoa trương vừa ngốc nghếch, lung tung lộn xộn, nhưng Thẩm Tùy Ngọc chẳng thể cười nổi. Anh nhìn vào đôi mắt sáng rực chân thành trước mặt, trong lòng dâng lên nỗi chua xót khó tả, tâm trí trôi xa về những điều không thể níu giữ.

Thật sự quá giống.

Đáng tiếc… ngay cả ở thế giới này anh cũng chẳng thể đồng hành với cậu ấy chặng đường còn lại.

Tích. Âm thanh máy móc kéo anh khỏi hồi ức.

Bang Địch: [Tiến độ nhiệm vụ đã đạt 100%. Anh có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào. Thời hạn lưu lại là bảy ngày.]

Thẩm Tùy Ngọc mỉm cười: “Như vậy đủ rồi.”

Đủ cho anh đi xem một trận bóng đá.



Em gái đột nhiên nghĩ quẩn muốn tự sát, khi Chương Hách nhận được tin thì đã trễ. Lúc anh ta hoảng loạn chạy được đến nơi thì thấy dưới khu nội trú đã có rất đông người vây quanh.

“Chúng tôi gọi mãi cho cậu mà không được nên đành tìm bác sĩ Thẩm. Tiểu Nguyện... ngoài cậu ra thì em ấy quý cậu Thẩm nhất.” Y tá vừa lau nước mắt vừa nói, lời nghẹn ngào đứt đoạn không thành câu.

Chương Hách thất thểu chen qua mấy hàng người, cảm giác cả thế giới quanh mình đã trống rỗng. Xe cộ, đám đông, cảnh vật xung quanh như không tồn tại, anh ta nhìn thấy hình ảnh người thanh niên trông thật yếu ớt ngồi bệt dưới đất, cô bé gầy gò đang nhắm mắt thiêp thϊếp trong lòng anh.

Thẩm Tùy Ngọc ôm lấy Chương Nguyện, cánh tay phải bị kẹt không nhúc nhích được, tay trái che đi đôi mắt của cô bé. Anh nhìn hướng về một nơi xa xăm, trong mắt là nỗi thất vọng sâu xa chẳng thể che giấu.

“Anh đến rồi à?” Thấy Chương Hách, Thẩm Tùy Ngọc gắng gượng trấn tĩnh lại một chút, nói: “Yên tâm, Tiểu Nguyện không sao, cô bé chỉ ngủ thϊếp đi thôi.”

“Tay… Tay anh…” Chương Hách toàn thân run lên bần bật mà quỳ sụp xuống.

“Không sao.” Tầm nhìn của Thẩm Tùy Ngọc cũng bắt đầu nhòe đi, anh dùng điểm kỹ năng cuối cùng để xóa ký ức về chuyện này của hai anh em họ.

Anh mỉm cười: “Tôi không đau đâu.”

Bang Địch giúp Thẩm Tùy Ngọc ngắt mọi cảm giác đau đớn đồng thời kéo anh rời khỏi thế giới này.

Trước lúc ý thức hoàn toàn tan biến, một luồng ký ức quen thuộc dâng lên trong đầu anh như thủy triều, từng hình ảnh ào đến rồi tan biến như bọt sóng.

Tai nạn xe. Tầm nhìn đổ máu đỏ rực. Đôi mắt tuyệt vọng kinh hoảng của cậu ấy.

Trong vô thức Thẩm Tùy Ngọc mấp máy môi: “Xin lỗi em…”

Lại thất hứa rồi.

“Tiểu Chu…”



Khi Thẩm Tùy Ngọc tỉnh lại lần nữa thì thấy mình đang nằm trên chiếc giường rộng 800m².

(Thế giới thứ nhất kết thúc.)



Editor: Cả thế giới này Thẩm Tùy Ngọc vẫn chưa biết tên của Chu Dực Hành đâu, đến cuối khi sắp đi rồi anh ta mới nhớ ra đó.🥺