Thế giới 1 - Chương 36

Hôm ấy trời rực rỡ nắng vàng, Chương Hách thẫn thờ ngồi dựa vào lan can tầng hai, trong lòng vẫn canh cánh thất bại ở cuộc thi lập trình. Tình cờ liếc xuống dưới lầu thấy Thẩm Tùy Ngọc đi qua trong bộ áo trắng quần đen, dáng người cao ráo tao nhã như thể bước ra từ một bức tranh thủy mặc.

Không hiểu tự dưng lên cơn gì, anh ta mở nắp chai nước khoáng rót vào lòng bàn tay rồi tạt xuống dưới.

Này thì mưa rồi nhé.

“Chờ đã.”

Ai ngờ gây chuyện xong chưa kịp chạy, người vừa bị hắt nước lên đầu đã xuất hiện ngay ở khúc cua cầu thang.

“Anh, anh có bằng chứng gì mà nói là tôi làm?” Chương Hách bật thốt, ngay sau đó đã muốn tát cho mình một cái, nói thế thì khác quái gì tự khai!

Thẩm Tùy Ngọc chỉ nhướng mày, sau đó tháo kính xuống rồi dùng vạt áo lau vết nước trên tròng kính.

Xong rồi anh mới nói, giọng vẫn rất điềm tĩnh như chẳng có chuyện gì: “Cuộc thi lập trình năm nay trường mình được hai suất vào vòng sau. Tôi đã trao đổi với nhóm giải nhì sẽ thêm anh vào, anh thấy sao?”

Chương Hách nhất thời sững sờ.

“Anh đừng nghĩ nhiều quá, là bọn họ chủ động đến bàn với tôi, họ thấy nếu thêm một người giỏi vào thì nhóm sẽ có cơ hội cạnh tranh cao hơn.”

“…” Sao trên đời có thể tồn tại loại người như thế này chứ! Chương Hách mặt đỏ tía tai, không biết phản ứng thế nào.

… Cuối cùng anh ta bỏ chạy.

Cắm đầu một đường trốn thẳng vào nhà vệ sinh, anh ta thất hồn lạc phách bước qua cửa… thì bị tạt cho một chai nước ngọt?

“Cái gì vậy! Làm gì thế!” Chương Hách gào lên, quệt nước khỏi mặt trừng mắt với thủ phạm, nhưng khi thấy rõ đó là ai thì anh ta im bặt.

Thiếu niên ném vỏ chai xuống, lạnh lẽo nhìn anh ta: “Anh nghĩ tôi đang làm gì?”

Chương Hách không muốn dây vào Thẩm Tùy Ngọc nữa.

Vốn dĩ là vậy, nhưng Lâm Hoan Từ lại tìm đến. Từ trước đến nay, với mỗi yêu cầu của cậu ta Chương Hách đều thấy khó thoái thác, huống chi lần này Lâm Hoan Từ còn lôi cả em gái đang bệnh nặng vào.

Gần đây liên tục có người gửi tiền vào tài khoản của anh ta, lấy danh quỹ hỗ trợ gì đó, nhưng Chương Hách biết rõ đấy là giả. Hừ, trên đời làm gì có đơn vị nào tốt bụng như thế, mấy cái quỹ đó anh ta đều đã đến quỳ mòn gối, năn nỉ khô miệng rồi nhưng đều bị từ chối cả. Họ nói cha mẹ vẫn còn, gia cảnh không tệ, nên không thể giúp đỡ được.

Nực cười! Hai người đó sống cũng có khác gì chết đâu?

Giờ anh ta đã hiểu, hóa ra người giúp đỡ anh em bọn họ bấy lâu nay là Lâm Hoan Từ. Do vậy nhân tình này anh ta ắt phải trả.

Chỉ là, anh ta không ngờ Lâm Hoan Từ lại tàn nhẫn với chính bản thân mình như vậy. Cậu ta mặt không đổi sắc tự làm cánh tay mình trật khớp, sau đó bình tĩnh như thế nuốt xuống thuốc câm. Nhưng như vậy, từ Thẩm Tùy Ngọc mới ở mức chỉ xích mích với Tưởng Chinh, cảm thấy áy náy với Lâm Hoan Từ. Đến khi biết “Tưởng Chinh” sau lưng mình làm ra tất cả những chuyện này thì chắc chắn lòng sẽ nghiêng hẳn về Lâm Hoan Từ.

… Chứng kiến thứ tình cảm méo mó bệnh hoạn đó chỉ làm Chương Hách rét run. Mà ý nghĩ đầu tiên trong đầu anh ta là: một người ngay thẳng, tốt bụng như kia, khi biết bạn trai lập kế để lừa dối, thao túng mình thì sẽ buồn đến nhường nào?

Chương Hách ôm một bụng đầy những suy nghĩ rối ren, trong một chiều hiếm hoi trống lịch làm thêm bèn đến bệnh viện chơi với em gái. Suốt buổi hôm ấy Chương Nguyện cứ mười câu thì có đến tám câu là ríu rít về “bác sĩ Thẩm” đang chăm sóc mình.

Bác sĩ Thẩm à?

Chương Hách ra ngoài sảnh mua đồ uống thì nghe một tiếng “tránh đường!”, khi quay đầu lại mới thấy một thanh niên tuấn tú trong áo blouse trắng ôm một đứa trẻ chừng bảy, tám tuổi lao như bay vào phòng cấp cứu, cha mẹ của đứa bé ở đằng sau còn không chạy theo kịp.

Cảnh tượng ấy tựa viên kim cương sáng lóa, vĩnh viễn khảm chặt vào cuộc sống mờ nhạt, đều đều của anh ta, một ký ức không thể xóa nhoà.

Từ hôm đó trở đi, Chương Hách thường xuyên đến bệnh viện.

Anh ta chứng kiến người kia quỳ gối bên giường bệnh thao tác cấp cứu cho bệnh nhân, máu bắn lên cả mắt kính, cảnh tượng nhìn vào khiến ai cũng phải rùng mình. Gặp lúc người kia kiên nhẫn trò chuyện với từng bệnh nhân, bất kể tuổi tác hay thái độ, chỉ cần qua mấy lời của anh thì đều dịu xuống. Rồi lại nhìn thấy người đó bước ra từ phòng phẫu thuật – có vẻ là lần đầu tham gia chính thức, vừa đi vừa bôi kem dưỡng lên bàn tay sạch bong, vui vẻ ngân nga một bài hát.

Nói thật là nghe chối tai lắm, rành rành là mù âm luật.

Cuối cùng khi Lâm Hoan Từ thật sự chuyển “thù lao” vào tài khoản của Chương Hách, anh ta mới ý thức được rằng những khoản viện trợ vừa khít với chi phí trị bệnh của em gái mình trước kia là từ người khác, và anh ta đã biết đó là ai.

Đến đây Chương Hách không hề do dự nữa mà chuyển tiền trả lại cho Lâm Hoan Từ, cũng như thu hết dũng khí đi gặp Thẩm Tùy Ngọc.



Thanh niên ngồi trên giường bệnh từ tốn bóc vỏ quýt, yên lặng nghe anh ta nói hết.

Một lát sau Thẩm Tùy Ngọc mới ngẩng lên mỉm cười: “Những chuyện anh vừa nói tôi đều biết cả.”

À, ngoại trừ việc cậu nhóc kia tạt nguyên chai nước vào mặt Chương Hách. Tính báo thù mạnh mẽ thật đấy, mặc dù hơi trẻ con. Ấy vậy mà anh nghe xong lại thấy vui vẻ.

Chương Hách kinh ngạc: “Vậy anh…”

“Nói công bằng ra thì tôi cũng không phải là bạn trai tốt cho lắm. Vả lại em ấy cũng không có ý hại tôi, vậy cứ coi như là không biết đi.”

Thẩm Tùy Ngọc bình thản đáp, đồng thời trong đầu cũng trấn an Bang Địch đang nổi đóa.

[Thì ra bản chất của cậu ta vốn đã chẳng ra gì rồi, còn tưởng về sau mới trở nên vặn vẹo… Lại còn kiếm người hack máy anh làm gì?]

Thẩm Tùy Ngọc chẳng ngại tự giễu: “Chắc là muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân.” Rồi lại nghĩ đến điều gì, anh rũ mắt xuống lặng lẽ đưa một múi quýt mọng vào miệng.

Bang Địch không để ý bởi đang bận làm mèo con xù lông: [Khè khè khè!]

Hệ thống thật vô lý! Thế này mà vẫn bao che cho thụ chính!

“Mày đừng tức giận nữa.” Thẩm Tùy Ngọc dỗ: “Tao sắp hoàn thành nhiệm vụ rồi, sẽ sớm rời đi thôi. Nếu cậu ta làm tất cả chỉ vì muốn tao ở bên thì kết thúc đó đã là hình phạt nặng nề nhất rồi.”

Ngược lại Thẩm Tùy Ngọc còn thấy nhẹ nhõm. Lâm Hoan Từ tự xuống tay với bản thân, vậy thì chắc cậu ta không dây dưa gì với đám người của Trần Thịnh nhỉ? Thế thì trước đó anh trách Lâm Hoan Từ cũng không đúng lắm, còn tưởng cậu ấy đau khổ như thế là vì ân hận lỡ làm anh bị thương nữa chứ.

Bang Địch tỏ ý khích lệ : [Ký chủ mau hoàn thành nhiệm vụ đi! Tôi xem hồ sơ rồi, thụ chính ở thế giới sau chắc chắn không phải kiểu này nữa đâu!]

Thẩm Tùy Ngọc hùa theo: “Tốt quá!”

[Nhưng mà 1% còn lại là ở đâu nhỉ?] Bang Địch lẩm nhẩm: [Rõ ràng tình tiết độc hại đều giải quyết hết rồi mà?]

Mà nhắc mới nhớ, mấy hôm nay tên thụ chính dở hơi đó biến đâu mất tiêu rồi? Bận đi thi hát chăng?

“Chuyện đó… chắc là tao biết ở đâu đấy.” Thẩm Tùy Ngọc đẩy gọng kính, húng hắng ho.

“Nhưng tao vẫn còn việc cần làm nên chưa phải vội.”

Bang Địch dường như cũng hiểu ra, nó nhìn lom lom vào khóe môi đang cong lên của ký chủ thì trở về giọng AI lạnh lẽo mọi khi: [À…]

Cuối cùng, Thẩm Tùy Ngọc vỗ lên vai Chương Hách, nói: “Anh đừng lo nghĩ về mấy chuyện đó nữa, cứ chăm sóc Tiểu Nguyện cho tốt đi. Sau này tôi không đến thăm cô bé thường xuyên được, anh chuyển lời xin lỗi giúp tôi nhé.”