Lâm Hoan Từ tất tả chạy từ trường quay lại bệnh viện, nhưng vừa đến cửa đã bị một bóng dáng vô cùng gai mắt ngăn lại.
Thiếu niên đẹp trai đứng sừng sững trong bóng tối, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc đỏ rực. Những đường nét của cậu ta sắc lạnh tựa như được tạc bằng dao, mạnh mẽ mang đến cảm giác không chung thế giới với họ.
Người này… người này làm gì ở đây!
Lâm Hoan Từ lập tức cảnh giác, liếc nhìn lên khu điều trị nội trú rồi quyết định xông vào thật nhanh hết mức có thể.
“Bịch!” Đầu gối của Lâm Hoan Từ đập mạnh xuống đất đau điếng. Cảnh vật trước mặt đảo lộn, còn chưa kịp nhìn rõ đối phương ra tay thế nào cơ thể của cậu đã bị kiểm soát, lưng bị đè ép sụp xuống.
“Mày nghĩ tao còn để mày gặp anh ấy à?” Giọng nói lạnh lẽo từ phía trên rơi xuống, tựa như tu la địa ngục đến tuyên án.
Nỗi sợ hãi tràn ngập trong lòng Lâm Hoan Từ, cậu ta há miệng muốn kêu cứu nhưng chợt phát hiện ra không ai trong dòng người xung quanh để ý đến họ, cứ như thể cậu ta đã bị lôi vào một không gian méo mó tách biệt khỏi thế giới thực.
“Anh ấy không trách mày, không đồng nghĩa mày được miễn trả giá.”
Chu Dực Hành nắm lấy tóc của Lâm Hoan Từ, dằn mạnh cổ tay nện đầu cậu ta xuống nền bê tông đến rách toác, máu tươi chảy đầm đìa.
“Tiện thể, nói cho mày biết một chuyện.”
Giọng nói bên trên vui vẻ thốt ra từng lời từng chữ khiến Lâm Hoan Từ phát điên, cậu ta vùng vẫy gào thét, chỉ muốn lao tới gϊếŧ người đang nói…
“Anh ấy hôn tao đấy.” Chu Dực Hành cười: “Ngay vừa nãy xong.”
…
“Rắc rắc.”
Trong phòng bệnh tiếng gọt táo vang lên nho nhỏ. Nhưng người cầm dao đang lơ đãng, đến khi lỡ cắt trúng vào tay mình thì hét toáng lên vì đau, nhờ thế anh ta cũng hồi thần trở lại.
“A, xin lỗi! Tôi gọt lại quả khác cho anh.” Chương Hách luống cuống đứng dậy, đặt quả táo dính máu sang một bên rồi với tay lấy quả khác.
Thẩm Tùy Ngọc dựa lưng vào đầu giường, biểu cảm một vẻ cực kỳ cạn lời: “Tôi không thích táo.”
“Hả?”
“Anh đi xử lý vết cắt đi, rồi lấy cho tôi quả cam hay quýt gì là được.”
“À ờ, biết rồi.” Chương Hách rửa tay vội vàng, sau đó hấp tấp chọn trong chục giỏ trái cây ra được quả quýt đẹp nhất.
Vừa quay lại, một đầu dao trên đó cắm miếng táo giơ ra trước mặt anh ta. Thẩm Tùy Ngọc đã nhanh nhẹn gọt nốt phần vỏ còn lại của quả táo vừa rồi, cắt một miếng sạch sẽ rồi đưa cho Chương Hách.
“Đừng lãng phí.” Anh nói.
Biểu cảm của Chương Hách có thể gọi là kinh hãi, anh ta khom người ren rén vươn đầu tới gần nhe răng cắn lấy miếng táo, một tư thế vô cùng kỳ cục.
“…” Thẩm Tùy Ngọc với vẻ mặt hết nói nổi, nhét nốt phần còn lại vào tay anh ta sau đó tự bọc quýt cho mình, vừa làm vừa hỏi: “Được rồi, anh tới tìm tôi có việc gì vậy?”
Nghe tin nam thần của toàn trường bị thương, ngay lập tức người ta nườm nượp kéo đến thăm hỏi. Mấy hôm nay khách đến phòng bệnh hết tốp này đến tốp khác, hoa tươi và trái cây cũng chất trong này thành từng đống.
Tuy nhiên việc Chương Hách xuất hiện ở đây nằm ngoài dự đoán của Thẩm Tùy Ngọc.
Người nọ đứng đó cúi đầu từ tốn nhai hết miếng táo trong miệng, một hồi lâu mới thở dài thật sâu rồi nói: “Anh chia tay với Lâm Hoan Từ được không?”
Mặt đỏ bừng, anh ta bổ sung: “Cậu ta thực sự không xứng với anh!”
…
Cứ như thể trong đầu Chương Hách được lập trình sẵn một đoạn mã: anh ta có cảm tình với Lâm Hoan Từ ngay từ lần đầu tiên họ gặp gỡ.
Mặc cho mọi người đều nói cậu thiên tài được tuyển thẳng kia ngầu nhất lứa sinh viên mới của khoa Máy tính, trong mắt Chương Hách vị trí nổi bật đó phải là của Lâm Hoan Từ. Cậu đàn em năm nhất này có ngoại hình xuất sắc, giọng hát truyền cảm và khí chất vô cùng xuất chúng.
Thằng nhóc họ Chu kia cùng lắm chỉ thờ ơ lạnh nhạt, không buồn quan tâm đến người khác thôi. Còn Lâm Hoan Từ lại có kiểu nhìn khinh khỉnh coi ai cũng thấp kém hơn mình, như thể cậu ta là người đứng trên cao đang cúi xuống quan sát thiên hạ.
Như là, cả thế giới được sinh ra để xoay quanh cậu ta vậy.
Có lẽ chính cái phong thái đấy khiến Chương Hách mê muội, cam tâm tình nguyện, thậm chí mù quáng chiều theo mọi ý nguyện của cậu ta.
Ví dụ cái lần Chương Hách đồng ý hack slide bài giảng của nam thần Hội trưởng, khi anh ta đến khoa của họ giảng bài ấy. Chương Hách biết việc này rất quá đáng, nhưng Lâm Hoan Từ nói rằng bạn thân của Hội trưởng phá bài hát của cậu ấy trong đêm Tân sinh viên, vì vậy đây chỉ là trả đũa mà thôi.
Hơn nữa Lâm Hoan Từ còn hứa sẽ xử lý gọn gàng ngay trước khi bị phát hiện, cậu ấy nói cùng lắm chỉ muốn dọa cái gã hot boy trường ấy một trận thôi mà.
Lời của Lâm Hoan Từ nghe rất có lý, cùng với điệu bộ thỉnh cầu quá đỗi đẹp mắt khiến Chương Hách không nỡ từ chối.
Rốt cuộc kế hoạch vẫn vượt khỏi kiểm soát.
Chương Hách ngồi tại phòng tự học bên cạnh, trơ mắt nhìn laptop của mình bị khống chế hoàn toàn vì phản hack mà chẳng thể làm gì, hai tay lạnh lẽo đến run rẩy.
Cái này không phải lỗi của Lâm Hoan Từ mà trách anh ta trình độ kém cỏi, bại dưới tay một thằng nhãi năm nhất.
… Còn hậu quả sau đó, anh ta làm sao gánh nổi?
Thế mà không thể ngờ, sau đó Thẩm Tùy Ngọc lại chọn không truy cứu.
Thật hả? Người này bị thần kinh phải không? Bị chơi khăm ác như vậy mà vẫn bỏ qua được thì phải tốt tính đến mức nào?
Trong đầu Chương Hách có hai luồng suy nghĩ: một giọng giận dữ muốn xông tới hỏi thẳng có bị điên không; bên còn lại thì tấm tắc rằng hẳn là do sức hút của Lâm Hoan Từ quá lớn, chỉ nói vài câu đã dắt mũi được nam thần nổi tiếng nhất trường.
Chương Hách lau mồ hôi lạnh trên trán, đồng thời từ đó không tránh khỏi bắt đầu để ý quan sát Thẩm Tùy Ngọc.
Anh ta phát hiện ra rằng dù là khi người nọ đi đến lớp buổi tối điểm danh kiểm tra, hoặc lúc ăn trong căng tin trường, hay chỉ là đi ngang qua mọi giảng đường… thì cứ mười người sẽ có tám ánh mắt đồng loạt dõi theo. Trong đó dĩ nhiên luôn luôn có Lâm Hoan Từ. Mà mỗi khi như thế tâm trạng Lâm Hoan Từ đều rất tệ, nếu lỡ nói chuyện với cậu ta thể nào cũng bị vạ lây.
Ban đầu Chương Hách tưởng rằng cậu ta ghét Thẩm Tùy Ngọc, về sau mới vỡ lẽ: hóa ra Lâm Hoan Từ đang ghen! Chỉ cần thấy Hội trưởng mỉm cười, chào, hoặc nói chuyện với người khác, thì cậu đàn em luôn lạnh lùng cao ngạo này ngay lập tức l*иg lộn lên vì ghen tuông!
Chưa hết, cậu ta còn lấy anh làm công cụ để chọc cho Thẩm Tùy Ngọc phải tị hiềm nữa chứ!
Nhưng lạ thay khi đó Chương Hành lại chẳng thấy buồn bực chỗ nào, thú thực anh ta cũng muốn biết nam thần tốt tính nổi tiếng kia trong ngoài có thật sự đồng nhất không.