Lời nói quá chấn động làm Thẩm Tùy Ngọc sững sờ tại chỗ, khi thiếu niên rút điện thoại bấm bấm vài cái anh vẫn đứng chôn chân chẳng hề nhúc nhích.
Bên ngoài cửa Lâm Hoan Từ nhận được một cuộc gọi thì tỏ vẻ bồn chồn muốn rời đi, nhưng trước khi cất bước cậu ta đến vặn nắm đấm nhà vệ sinh. Lập tức theo phản xạ Thẩm Tùy Ngọc ngửa người lùi lại, hóa thành vừa vặn ngả vào lòng người đằng sau, cậu ấy thuận tay ôm lấy anh còn vỗ vỗ trấn an.
“Anh khóa cửa rồi mà, lo cái gì.” Cậu ghé sát vào, thì thầm: “Anh đuổi nó đi đi.”
Hơi nóng phả lên tai anh: “Nếu không thì em sẽ hôn anh đấy.”
… Phía trước có hổ đằng sau là sói, chỗ nhạy cảm nhất là eo thì bị ôm ghì lấy không thể di chuyển, Thẩm Tùy Ngọc chỉ đành ứng phó qua loa với Lâm Hoan Từ ở ngoài. Đợi đến khi bên kia cửa hoàn toàn không còn tiếng động anh mới lấy lại tinh thần, quay đầu cụp mắt ngó xuống: thiếu niên đang tì cằm lên vai anh, dán sát vào như vậy mà nhìn anh chăm chú.
Cậu ấy nhỉn hơn Thẩm Tùy Ngọc vài phân, vì vậy phải hơi khom lưng xuống, bờ vai rộng ngông nghênh ngày thường bây giờ lại trông cực kỳ ngoan ngoãn.
Thẩm Tùy Ngọc đứng yên một lát, rồi nhẹ đưa tay đẩy đẩy: “Cậu ra ngoài trước đi.”
Mặt anh không biểu lộ cảm xúc gì, giọng nói vẫn ôn hòa như thế. Cậu thiếu niên nhướng mày nhưng vẫn nghe lời rời khỏi phòng vệ sinh.
Khi Thẩm Tùy Ngọc mở cửa bước ra, mặt và tóc mái đều ướt nước, phần tóc mai dính vào má như hai vết mực đen thẫm trên tấm giấy Tuyên Thành mịn màng.
Thói quen phải rửa mặt mỗi khi căng thẳng vẫn không thay đổi. Chu Dực Hành cong môi cười… rồi cúi người vòng tay dưới chân anh bế lên.
Hành động của cậu ta quá nhanh lại rất tự nhiên, khiến Thẩm Tùy Ngọc chưa kịp phản ứng đã thấy bản thân được đặt ngồi bên mép giường. Cậu thiếu niên thì kéo ghế ngồi xuống đối diện, giờ đây vừa vặn thấp hơn anh một chút khiến cậu ta hơi ngước lên nhìn.
Thẩm Tùy Ngọc cau mày, không biết nên trách cậu ta vì bất thình lình bế mình hay vì chuyện nấp trong nhà vệ sinh làm anh giật mình.
“… Tưởng Chinh nói cậu tìm đám người kia đánh nhau tính sổ, có thật vậy không?” – Cuối cùng vẫn chẳng nỡ mắng câu nào.
Chu Dực Hành đáp gọn một tiếng “ừ”, giọng rất điềm nhiên: “Kiểu như thế.”
“Nếu chẳng may cậu cũng bị thương thì sao?” Thẩm Tùy Ngọc nhíu mày càng sâu: “Đám đó toàn những kẻ hết thuốc chữa, có đáng không?”
Ban đầu anh còn muốn khuyên nhủ nhẹ nhàng, nhưng vừa chạm phải ánh mắt sâu hun hút kia thì khựng lại, Thẩm Tùy Ngọc nghiêng đầu lảng tránh: “Huống hồ chuyện của tôi cũng không liên quan gì đến cậu. Dù cậu có làm gì đi chăng nữa… tôi cũng không thể ở bên cậu.”
Giọng điệu của cậu ấy vẫn bình thản: “Biết rồi mà.”
Biết rồi? “Vậy sao cậu còn…”
Vẫn không rời mắt khỏi gương mặt nghiêng đang căng thẳng của Thẩm Tùy Ngọc, Chu Dực Hành cong môi: “Em nói rồi mà, em sẽ làm bé…”
“Im ngay!”
Thẩm Tùy Ngọc sa sầm, anh bật người nhào xuống bịt chặt miệng cậu ta vào. Hành động đột ngột của anh khiến cả ghế lẫn người ở dưới trượt nghiêng về sau, đầu gối trái của anh áp vào giữa hai chân cậu.
Gương mặt đẹp tựa tranh lộ rõ vẻ tức giận, là cực kỳ tức giận.
Chu Dực Hành kịp duỗi một chân sang giữ thăng bằng, đồng thời ôm lấy Thẩm Tùy Ngọc để cả hai khỏi ngã. Tấm eo của anh thon gọn, vừa dẻo dai vừa có sức bật… Nhưng qua lớp áo bệnh nhân cậu có thể cảm nhận rõ thân người đang run rẩy.
Chu Dực Hành giả vờ như không biết, cũng mặc kệ bàn tay đang đè chặt lên miệng mình, cậu chỉ ngửa mặt lên nhìn anh chờ đợi, cho đến khi anh tự buông ra.
“Anh giận à?”
Chu Dực Hành nhanh chóng bắt lấy tay đối phương. Mắt cậu dừng trên cổ tay trơn mịn như ngọc thượng hạng, chăm chú nhìn, trên mặt cậu thoáng lộ ra một biểu cảm đau lòng.
Thẩm Tùy Ngọc không bắt được khoảnh khắc đó, anh vẫn cúi xuống nhưng ánh nhìn lại mông lung, hồi lâu sau mới thở dài: “Xin lỗi.”
Ở thế giới này Thẩm Tùy Ngọc thấy áy náy nhất là với người trước mặt. Cậu ấy đã giúp anh không biết bao nhiêu lần mà anh không thể đáp lại, còn nói những lời khiến người ta tổn thương.
“Những gì em làm cho anh đều là tự nguyện, anh không cần phải thấy có lỗi.”
Cậu lên tiếng như thể đọc được suy nghĩ của Thẩm Tùy Ngọc, rồi lại nhướng mày: “Sao vậy, anh có thể tốt với người khác vô điều kiện, nhưng không cho em được đối tốt với anh à?”
Thẩm Tùy Ngọc tròn mắt, hơi ngẩn ngơ.
“Nhưng nếu anh thực sự để tâm…” Cánh tay quanh lưng Thẩm Tùy Ngọc siết thêm một chút, khuôn mặt sắc sảo áp sát vào lại gần, sống mũi cao dụi dụi vào bụng dưới của anh.
Giọng nói trầm trầm như muốn len vào da thịt: “Anh ơi, anh hôn em một cái coi như thưởng, được không?”
“…” Thẩm Tùy Ngọc nhất thời không biết nói gì.
“Anh ơi”? Sao giờ thằng nhóc này lại mở miệng gọi mình “anh ơi” ngọt xớt vậy?
Còn nữa, sao lại đòi lấy hôn làm phần thưởng? Chẳng nhẽ chỉ hôn một cái là đủ trả giá cho tất cả mọi thứ đã cho đi sao? Hay lại chỉ tự làm bản thân mình tổn thương thêm?
Lý trí nói cho Thẩm Tùy Ngọc biết rằng mình nên từ chối, nhưng một khi eo bị chạm vào đều khiến anh bủn rủn, toàn thân có cảm giác muốn nhũn ra, máu trong người cũng sôi sục, anh không thể suy nghĩ cặn kẽ được nữa.
Thẩm Tùy Ngọc mơ hồ nhớ mình đưa tay lên vuốt ve mái tóc sau gáy của cậu, ngay sau đó đã bị bế trở lại đặt lên giường bệnh.
“Đừng lo, anh mãi mãi không bao giờ khiến em tổn thương.”
Hai tay Chu Dực Hành chống bên mép giường, cậu cúi người xuống, gương mặt cách Thẩm Tùy Ngọc chỉ trong gang tấc. Đôi mắt phượng hun hút như thể muốn kéo tuột anh xuống vực thẳm.
“Anh không đồng ý cũng không sao.” Giọng thiếu niên khàn khàn, thì thào như sắp mất tiếng, cậu đưa tay nhẹ nhàng gỡ cặp kính của Thẩm Tùy Ngọc.
Qua hàng mi mỏng dài, anh vẫn yên lặng nhìn cậu ấy, không nhúc nhích. Thế là Chu Dực Hành mỉm cười rồi cúi xuống hôn anh.
Môi cậu ấy hơi khô, còn có một chỗ bong da cọ ngược vào môi của Thẩm Tùy Ngọc làm anh hơi nhôt. Ở chỗ chạm nhau một dòng điện mảnh như tơ truyền qua rồi lan ra khắp đầu óc tê dại của Thẩm Tùy Ngọc.
Cậu hôn anh rất chậm rãi, vô cùng nhẹ nhàng cẩn trọng, mùi cam quýt lành lạnh vấn vít giữa từng hơi thở, cứ thế quấn quýt mãi không buông. Đến cuối cậu hé miệng cắn thật nhẹ môi dưới của anh, như thể đang nâng niu một bảo vật trân quý.
“Anh ơi, anh hứa với em nhé.” Chu Dực Hành vẫn nhắm mắt, hít thở thật sâu như muốn kìm nén điều gì đó: “Phải nhớ cái hôn này.”
Những gì còn lại, về sau em sẽ từ từ đòi tiếp.
Dứt lời Chu Dực Hành đột ngột nhổm dậy xoay lưng về phía giường.
Lúc này Thẩm Tùy Ngọc mới định thần lại, đẩy cặp kính về trên sống mũi rồi chậm rãi ngẩng đầu nhìn theo tấm lưng thẳng tắp của cậu… thì thấy một đôi tai đỏ ửng như trời chiều.
… Này?
Rõ ràng tự mình đòi hôn cho bằng được, xong rồi lại tự thấy thẹn thùng à?
Một lát sau cậu thiếu niên quay đầu lại, biểu cảm đã trở về vẻ điềm nhiên giống mọi khi: “Khụ, cuối tuần sau đội bóng đá trường mình thi đấu, anh có đến xem không?”
Thẩm Tùy Ngọc đẩy kính, không hiểu tại sao câu chuyện lại rẽ hướng nhanh như vậy.
“Lúc chiêu mộ vào đội bóng, mấy người còn nói là sẽ có Hội trưởng Hội sinh viên đến cổ vũ. Ha, thế hóa ra là lừa đảo hả?”
Thế này… Thẩm Tùy Ngọc nhướng mày, thoạt nghe có vẻ lạnh lùng nhưng để ý kỹ là biết đang làm nũng. Anh thầm nghĩ, từ nãy đến giờ cậu nhóc này cười rất nhiều, nhiều hơn tất thảy mọi lần trước đây.
Cũng đáng yêu nhỉ. Muốn xoa đầu thật.
Thấy anh vẫn im lặng, Chu Dực Hành cúi gần tới nheo mắt nhìn anh: “Sao không nói gì? Anh đang nghĩ gì đấy?”
Thẩm Tùy Ngọc nhìn chằm chằm vào cậu, trầm ngâm: “Chắc là nghĩ về cái này?”
Thế là một người cao lớn như vậy lại ngồi thụp xuống trước mặt Thẩm Tùy Ngọc, cầm lấy cổ tay phải của anh hôn lên thật nhẹ rồi đặt nó trên đầu mình, vừa hay chạm vào cái xoáy tóc ngố đó.