Thế giới 1 - Chương 33

Bị chấn động não cần nghỉ ngơi nhiều, vì vậy Thẩm Tùy Ngọc chỉ tỉnh được một lúc rồi lại thϊếp đi.

Lúc anh mở mắt lần nữa bên ngoài trời đã tối mịt, trong căn phòng chập choạng giờ đây có thêm một bóng người. Người đó ngồi cạnh giường lặng lẽ vuốt ve mặt anh, có thể cảm thấy được đôi mắt nọ đang nhìn anh chằm chằm không chớp.

… Thẩm Tùy Ngọc nhận ra mình đã bắt đầu quen với hoàn cảnh rợn gáy kiểu này rồi. Anh hỏi, giọng khào khào vì ngái ngủ: “Hoan Từ?”

Mà anh cũng bắt đầu thấy mệt với việc phải ứng phó nữa.

“Tại sao?” Giọng cậu ta còn khàn hơn anh, nhưng vẫn dịu dàng một cách kỳ dị: “Anh lại vì anh ta mà bị thương? Anh quan tâm đến anh ta đến vậy ư?”

Những ngón tay như thỏi băng áp lên má Thẩm Tùy Ngọc, tựa một loài bò sát lạnh lẽo đang trườn quanh tìm khe hở để chui vào tận sâu trong máu thịt.

Một nỗi thất vọng và bất lực lan dần trong lòng anh. Thẩm Tùy Ngọc thở dài, nói dối luôn: “Tôi tưởng… bọn du côn đó ép em uống thuốc câm.”

Căn phòng chìm vào yên lặng như tờ. Rồi từ từ Thẩm Tùy Ngọc nghe rõ từng nhịp thở nặng nề và tiếng nức nở khản đặc đầy tuyệt vọng của Lâm Hoan Từ.

“Đừng khóc.” Anh chống tay trên giường gắng ngồi dậy. “Bật đèn lên, tôi có chuyện muốn nói với em.”

Lâm Hoan Từ nghe theo ấn cống tắc, sau đó gần như quỳ sụp hai gối xuống cạnh mép giường bệnh.

“Anh có giận em vì em tới tiệc sinh nhật của cha không? Em vốn không định đi, nhưng… Nhưng nếu không đi, em sẽ mãi mãi chỉ là một đứa con riêng thấp kém mà thôi.”

“Em thật sự băn khoăn với thân phận đó sao?”

Lâm Hoan Từ ngẩng lên nhìn anh, mắt đỏ hoe: “Em sợ anh để tâm.”

“Sao anh lại để ý chuyện đó chứ? Vả lại làm con của người như ông ta thì có gì vẻ vang? Em cũng thấy thái độ của ông ta với anh rồi đúng không?”

Thẩm Tùy Ngọc không đeo kính, đôi mắt đào hoa đầy mê hoặc của anh rũ xuống, anh tựa như một bức tượng thần đang cúi đầu nhìn người.

“Em là em, quý giá hơn cái danh “con trai tổng giám đốc Tưởng thị” rất nhiều.”

Lâm Hoan Từ như bị thôi miên, nhìn anh lẩm bẩm: “Vậy thì em không gọi ông ta là cha nữa.”

Ừm? Chỉ vậy là xong rồi hả?

Thẩm Tùy Ngọc nhớ đến lời Tăng Mộc kể về những toan tính sau lưng của Lâm Hoan Từ thì hỏi dò: “Vậy thì… liệu mẹ em có buồn không?”

“Không sao. Đó là lựa chọn của mẹ mà.”

Lần này giọng Lâm Hoan Từ lại rất thờ ơ, thậm chí còn có phần lạnh lùng. Mắt cậu ta chỉ trực dán vào người đối diện chứ chẳng quan tâm đến thứ gì khác nữa. Thẩm Tùy Ngọc nheo nheo đôi mắt cận nhìn cậu ta, cảm thấy thật khó đoán.

Anh đành tiếp tục: “Tôi nghĩ rồi, em hát hay như thế chắc chắn sau này sẽ rất nổi tiếng. Nhưng cái mác con ngoài giá thú là một cản trở, vì vậy nếu em và mẹ đều đồng ý, tôi có thể nhờ chị Tăng Mộc giàn xếp cho em một danh phận phù hợp. Như vậy người ta sẽ không dị nghị như bây giờ.”

Lâm Hoan Từ vẫn như người mất hồn: “Em thà làm chó của anh.”

Thẩm Tùy Ngọc: “…”

Này.

Anh hắng giọng vờ như không nghe thấy, tiếp tục nói: “Buổi hòa nhạc vừa rồi của Tưởng Chinh rất thành công do đó nhận được thư mời từ nhiều học viện âm nhạc nước ngoài. Tôi đoán cậu ấy sẽ chấp nhận.”

Nghe đến đây hơi thở của Lâm Hoan Từ ngưng lại, ánh mắt mê man bắt đầu xao động.

“Tôi và Tưởng Chinh chơi với nhau từ nhỏ, là bạn thân – mối quan hệ khác hẳn với người yêu.” Thẩm Tùy Ngọc chân thành nói: “Em hiểu mà, đúng không?”

Lâm Hoan Từ im lặng một lúc, cuối cùng cắn môi khẽ “ừm” một tiếng. Cậu ta tất nhiên hiểu chứ. Chuyện đơn giản thế, sao mà không phân biệt nổi?

Chỉ là bạn. Bạn học. Bệnh nhân phụ trách. Chỉ vậy thôi.

[Tích tích.]

[Tiến độ nhiệm vụ: 99%.]

Thẩm Tùy Ngọc thở phào trong lòng, chưa cần biết thật tâm Lâm Hoan Từ thực sự nghĩ gì nhưng chí ít ở mặt ngoài cửa ải này coi như đã qua rồi.

Anh nhỏm dậy muốn vào nhà vệ sinh, vừa đeo kính vào định duỗi chân tìm dép thì Lâm Hoan Từ bất ngờ dịch đầu gối tạo thành một tư thế nửa quỳ nửa ngồi, còn tay nắm lấy chân trái của anh. Thẩm Tùy Ngọc giật bắn mình, suýt nữa đá vào cậu ta.

“Hội trưởng.” Lâm Hoan Từ nâng niu bàn chân trắng trẻo đẹp đẽ của anh trong tay, ngẩng đầu lên hỏi: “Anh thật sự không trách em ư?”

Bây giờ Thẩm Tùy Ngọc đã nhìn rõ ánh mắt của cậu ta, nó ngập tràn sợ hãi và bất an. Anh hiểu người này đang muốn nói đến chuyện gì.

Thẩm Tùy Ngọc không vạch trần, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.

Giờ cũng chẳng cần thiết nữa.

Hơi thở nóng nực ẩm ướt thả lên mắt cá chân của anh, như nụ hôn quấn quýt không chịu buông.

Giọng nói của Lâm Hoan Từ khô cạn như mảnh đất cằn cỗi, vắt hết sức lực cuối cùng để nói ra một câu thấm đến tận tim: “Em thật sự yêu anh nhiều lắm.”



Thẩm Tùy Ngọc bước vào phòng vệ sinh thì ngay lập tức khóa trái lại, thở dài thườn thượt.

Anh thật sự mệt mỏi.

Lâm Hoan Từ còn muốn lưu lại bệnh viện để chăm sóc cho anh nữa chứ, nên thoái thác thế nào đây?

“Nếu tao cứ từ chối dứt khoát thì có bị hệ thống trừng phạt không?”

Bang Địch trong đầu không trả lời mà ngồi ngay ngắn, nghiêm túc nhìn anh, vẫy vẫy đôi tai.

“Sao thế?”

Bang Địch: [Ký chủ, quay ra sau đi.]

Tưởng Chinh đăng ký phòng bệnh VIP cho Thẩm Tùy Ngọc, có nhà vệ sinh riêng biệt và chỉ chứa duy nhất một bệnh nhân. Trời tối thế này mà nghe Bang Địch nói vậy quả thật không có gì tốt lành cả.

Thẩm Tùy Ngọc cứng đờ, chưa kịp phản ứng thì bị một cánh tay rắn chắc từ phía sau vòng qua eo, kéo anh xoay người lại. Anh lập tức vung tay hất mạnh ra phía sau – đối phương bị trúng đòn bật thốt tiếng rên khe khẽ, nhưng người đó vẫn kịp chặn tay lên miệng anh.

“Suỵt.”

Gương mặt đẹp trai của thiếu niên gần ngay gang tấc; cặp mày kiếm nhăn lại vì đau, còn đôi mắt lay láy nhìn anh, sâu thẳm giống ngọc bích đen, ngoan cố như phiến đá tảng, ẩn chứa thứ cảm xúc anh không lý giải nổi.

“Cậu… Sao cậu lại ở đây?” Thẩm Tùy Ngọc kéo tay cậu ta xuống, mấp máy môi hỏi, ngạc nhiên đến độ suýt không thốt thành lời.

Chu Dực Hành cúi đầu chạm nhẹ lên khóe miệng anh, giọng thật khẽ tựa gió thoảng mà qua tai Thẩm Tùy Ngọc như tiếng trống vang dội: “Tới làm bé ba của anh.”