Chu Dực Hành luôn cho rằng mình mắc chứng mất trí nhớ.
Cậu không có ký ức về rất nhiều chuyện, cả quá khứ lẫn hiện tại xung quanh với cậu đều mờ ảo như một giấc mộng.
Tuy nhiên duy nhất có một giọng nói vẫn luôn lặp đi lặp lại trong đầu cậu, nó nói: “Chỉ khi mày đủ giỏi, đủ mạnh, vượt qua tất cả, mới có cơ hội giành được anh ấy.”
Giành được ai?
Chu Dực Hành thực sự không biết, nhưng vẫn nghe theo mà quyết liệt tiến về phía trước. Cậu dốc sức trở nên mạnh mẽ, chỉ biết cắm đầu chạy mải miết không dám nghỉ ngơi.
Cứ thế cứ thế, cho đến một ngày những cơn đau đầu bất chợt liên tục kéo đến. Khi đó dường như lớp màng mơ hồ luôn bao bọc lấy cậu dần dần bị xé toạc. Đau đớn đến tê dại, nhưng đồng thời cũng làm cậu rất hưng phấn, bởi thế giới của cậu bỗng chốc trở nên rõ ràng…
Từ lúc người nọ trượt chân ngã vào lòng cậu, bối rối bám lấy tay cậu rồi nheo nheo mắt hỏi: “Bạn học, cậu giúp tôi tìm kính được không?”
Trên con đường rải đá tranh sáng tranh tối, hơi thở nhẹ nhàng như sương khói của anh khuấy đảo một trận cuồng phong trong lòng Chu Dực Hành.
“Anh là ai?” – Cậu ấn chặt thái dương, cố gắng trấn an thần kinh căng cứng đang run rẩy, hỏi.
“Sinh viên năm ba, chuyên ngành Y lâm sàng, Thẩm Tùy Ngọc.”
Thẩm Tùy Ngọc.
Thẩm Tùy Ngọc.
Chu Dực Hành luôn có cảm giác mình là một linh hồn vất vưởng ở thế giới này, cậu luôn cảm thấy thờ ơ với tất cả mọi thứ, chẳng để tâm đến ai. Như thể mọi xúc cảm của cậu đều đã tê liệt, trì trệ và vô vị.
Vậy mà chỉ khi người nọ chạm vào cậu, mọi giác quan của cậu lại trở nên nhạy bén lạ thường. Một cái chạm nhẹ bằng đầu ngón tay lành lạnh đó là đủ khiến máu trong người cậu sôi sục như dung nham.
L*иg ngực người nọ nhịp nhàng nâng lên hạ xuống dưới lớp sơ mi mỗi khi hô hấp, hàng mi đen nhánh nhẹ chớp… Trong mắt cậu tất cả đều sắc nét đến từng chi tiết nhỏ nhất.
Anh ngồi trên băng ghế, ngón tay xoay xoay chiếc lá bạch quả, đuôi mắt cong cong mỉm cười nhìn cậu… Chỉ thế thôi mà trong đầu cậu như có tiếng sấm nổ vang, kéo về cuồn cuộn những tầng mây nặng trĩu ý nghĩ sai trái cùng cảm xúc dâng trào – cậu phải cố gắng lắm để không phát điên.
Lắm lúc Chu Dực Hành chỉ muốn mổ toang bản thân mình ra để tự giải thoát khỏi ngọn lửa đang đốt cháy ruột gan.
Tình cảm đó như một cuộc hành hương về đất thánh, dù cậu ta có cảm thấy điên cuồng, rực cháy đến đâu thì cũng chỉ được phép chôn chặt trong tim; bằng không nếu bại lộ, thánh thần sẽ khép cậu vào tội báng bổ.
Chu Dực Hành còn nhận ra rằng mình không chịu nổi khi thấy người nọ bị thương. Khi anh ấy bị bóng đập vào ngất xỉu, trước khi kịp định thần cậu đã thấy mình lao tới ôm lấy người. Đó cũng là lần đầu tiên trong đời tim cậu đột ngột đau nhói.
Một lần sau đó, môi người nọ chỉ dính một chút máu cậu đã cảm thấy khó thở.
Tại sao cứ để bản thân bị thương như thế? Tại sao anh không chịu tự lo cho bản thân mình? Đừng để ai làm tổn thương anh, mà cũng đừng vì ai mà tự làm đau chính mình.
Nếu không làm được, nếu không làm được… Em sẽ bảo vệ anh, được không?
Thẩm Tùy Ngọc.
Thẩm Tùy Ngọc.
Anh… Tùy Ngọc…
…
“Anh ơi!”Chàng trai bị gậy sắt quật đến gục ngã ngay trước mặt cậu. Như thể mọi dây thần kinh trong đầu đều căng phồng run rẩy dữ dội. Hoảng loạn, sợ hãi và giận dữ ào tới như cơn bão đen kịt, nuốt trọn lý trí của Chu Dực Hành.
…
Chuyện này không phải mới xảy ra lần đầu.Anh nằm giữa đường, trong vũng máu lênh láng. Gương mặt trắng bệch, hơi thở thoi thóp trên giường cấp cứu. Toàn thân bê bết một màu đỏ gai mắt. Có lẽ không bao giờ có thể tỉnh lại được nữa…Cứ thế, Chu Dực Hành mất ý thức, cậu bùng nổ.
Cho đến khi cậu lấy lại được lý trí, chỉ thấy mình đang đứng trong một con hẻm cách khu biệt thự nhà họ Tưởng không xa, dưới đất là một đám người nằm la liệt với tay chân cong vẹo kỳ dị.
Một cuộc điện thoại kéo Chu Dực Hành trở về thực tại.
Cậu thò tay vào túi quần, sau đó nhặt cái bật lửa lăn lóc dưới đất lên, nó thuộc về một trong những kẻ cậu vừa xuống tay. Châm thuốc, ép đôi tay đang run rẩy phải trấn tĩnh. Một lúc lâu sau, đôi mắt trống rỗng mới dần thanh tỉnh trở lại.
Tưởng Chinh vất vả lắm mới tìm được cái góc khuất người này, từ xa cậu trông thấy thiếu niên cao lớn đứng dựa vào tường, điếu thuốc lá kẹp giữa hai ngón tay, ánh lửa đỏ cam lập lòe trong đôi mắt tăm tối.
“Vãi!”
Tưởng Chinh nhìn cảnh tượng thê thảm dưới đất thì cực kỳ hả dạ. Bây giờ cậu chẳng thèm chấp lúc nãy bị thằng nhóc này bóp cổ, bị mắng đuổi đi, khi đó thậm chí đến mép áo của A Ngọc nó cũng không cho cậu chạm vào nữa kìa. Quả thật nghĩ lại lúc đó vẫn thấy hãi.
“Cậu… cậu, cậu giỏi thật đấy!” Tưởng Chinh dè dặt vỗ vai thiếu niên: “Cứ yên tâm, phần sau để tôi lo, tôi sẽ tống hết tụi nó vào đồn.”
Chu Dực Hành lại không để tâm: “Anh Tùy Ng… Anh ấy tỉnh chưa?”
“Tỉnh rồi, tỉnh rồi. Chỉ bị chấn động não nhẹ, không nứt xương mà chỉ rách da, khâu mấy mũi là ổn.” Tưởng Chinh thở phào: “Cmn, khi đó thấy máu chảy nhiều quá tí nữa tôi đứng tim rồi.”
Chu Dực Hành không nói gì nữa, chỉ chậm rãi nhả một hơi thuốc, khói trắng lượn quanh che mờ gương mặt đẹp trai.
“Tuyệt đối đừng để A Ngọc thấy đấy, cậu ấy ghét nhất là người hút thuốc. Mà một khi cậu ấy đã nổi giận thì đáng sợ lắm…” Tưởng Chinh dặn.
“Ừ, biết mà.” Chu Dực Hành đáp, hình như nhớ ra điều gì thì nhếch nhếch khóe môi.
Tưởng Chinh nhướng mày, đây là lần đầu tiên cậu thấy người này cười. Chuẩn bị trêu chọc mấy câu thì cậu nghe đối phương nói: “Anh là Tưởng Chinh à?”
Tưởng Chinh kinh hãi: “Giờ cậu mới biết tôi tên là Tưởng Chinh hả?”
Chu Dực Hành không khẳng định cũng chẳng phủ nhận. Cậu dập tắt điếu thuốc còn chưa cháy được bao lâu rồi thẳng người dậm bước: “Tôi không mấy quan tâm tới người khác.”
Nhưng anh là bạn của anh ấy.
Tưởng Chinh ở đằng sau rùng mình một cái, da gà da vịt nổi hết cả lên.
…
[Anh bốc đồng quá đấy ký chủ! Nếu chẳng may chết trong thế giới tiểu thuyết tức là nhiệm vụ trực tiếp thất bại đó! Bao cố gắng từ đầu đến giờ suýt nữa đã thành công cốc rồi, anh có biết không?]
Thẩm Tùy Ngọc đầu quấn băng, yên lặng nằm trên giường bệnh nghe Bang Địch cằn nhằn không dứt.
“Tao đã nói là vết thương nhẹ mà, đừng lo lắng quá.” Thẩm Tùy Ngọc dịu giọng dỗ dành nó.
“Ít ra kết quả rất tốt mà, Tưởng Chinh không dính dáng gì tới đám người kia. Từ đó tuyến tình tiết độc hại của cốt truyện coi như được giải quyết rồi còn gì.”
“Đấy, mày xem, tiến độ nhiệm vụ lên hẳn 95% rồi đấy thôi.”
Chỉ là có cách khác không thương tổn đến bản thân, thậm chí anh còn chẳng cần làm gì cả.
Vì vậy Bang Địch không nguôi được: [Có đáng không? Cậu ta chẳng qua chỉ là nhân vật lót đường mà thôi!]
Chẳng phải ký chủ của nó là người tỉnh táo, lý trí ư? Sao lại điềm tĩnh đến cái mức đi làm chuyện ngu ngốc như vậy chứ!
“Đáng.”
Thẩm Tùy Ngọc đáp không do dự, đôi mắt dịu xuống, một nụ cười ấm áp thoáng trên môi: “Mày có nhớ không, tao từng nói cậu ấy giống một người bạn của tao.”
Bang Địch khựng lại: [Ai cơ?]
“Bạn thân từ nhỏ thực sự của tao. Cũng lạ thật, sao khi trước tao quên cậu ấy được nhỉ?”
“Nhưng cậu ấy không phải nghệ sĩ cello mà là người chơi keyboard nghiệp dư, ước mơ là thành lập ban nhạc. Tao học piano là vì cậu ấy kéo theo, nhưng phải cái cậu ta hơi ngốc, mỗi khi học chậm hơn một tí thì bắt đầu ăn vạ, nằng nặc bắt tao phải làm bạn tập luyện cùng.”
“Cậu ấy còn từng dọn chậu cát cho mày đó. À, cả việc cho mày đi triệt sản cũng là cậu ấy lo.”
[Tôi á?] Bang Địch mờ mịt.
“Ừm… Con mèo Anh lông bạc tao nuôi, cũng tên là Bang Địch.”
“Đến tận khi học đại học tụi tao vẫn rất thân. Dù không học cùng trường nhưng mỗi cuối tuần cậu ấy đều đi qua nửa thành phố để gặp tao.”
“Chỉ tiếc… Tao không nhớ tại sao chúng tao lại dần xa cách nhau nữa.” Giọng Thẩm Tùy Ngọc trùng xuống, anh vẫn không có ký ức từ những năm hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi về sau.
Bang Địch bị cuốn theo dòng cảm xúc, hồ nghi hỏi: [Sao ký chủ biết hai người không còn thân nữa?]
Theo thói quen Thẩm Tùy Ngọc lại xoa xoa cổ tay phải trơn láng, sau đó mới từ từ áp lên ngực. Anh xoay đầu nhìn ra bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ.
“Vì khi nhớ đến cậu ấy, chỗ này của tao đều đau nhói.”