Thế giới 1 - Chương 31

Vì bị đẩy nên Tưởng Chinh loạng choạng suýt ngã, chỉ có thể trơ mắt nhìn cái tát suýt nữa giáng vào sau đầu Thẩm Tùy Ngọc, tuy chỉ là đầu ngón tay quẹt qua nhưng vẫn đủ làm kính của anh rơi ra.

“A Ngọc!” Tưởng Chinh khựng lại một thoáng rồi thất thanh gọi.

Lâm Hoan Từ phản ứng nhanh hơn, biểu cảm lạnh lẽo, chế nhạo cậu ta trưng ra từ nãy đến giờ lập tức biến sạch, cậu ta bước nhanh tới đỡ lấy Thẩm Tùy Ngọc, đồng thời cúi xuống nhặt kính cho anh.

Tưởng Chinh đứng sững tại chỗ.

Thẩm Tùy Ngọc giơ tay định lấy lại kính nhưng Lâm Hoan Từ không chịu đưa, thay vào đó cậu ta đứng ra trước mặt tự gài lại lên sống mũi anh.

Khi tầm nhìn trở lại sắc nét, thứ đầu tiên Thẩm Tùy Ngọc nhìn thấy rõ ràng là đôi mắt đau đáu của cậu ta, trong đó chứa đầy tình cảm nhưng cũng có cả điên cuồng và cố chấp, xen vào ít van nài yếu ớt.

“Tiểu Từ, đây là…” Người phụ nữ bên cạnh cậu nhẹ nhàng hỏi.

“Mẹ.” Lâm Hoan Từ liền khoác lấy tay Thẩm Tùy Ngọc, những ngón tay bấu chặt lấy anh, cậu ta quay sang nói với cha Tưởng: “Đây là bạn trai của con.”

Dù đang cực kỳ giận dữ, cha Tưởng nghe vậy cũng sửng sốt nhìn sang Tưởng Chinh.

Quan hệ của hai người ai cũng nhìn ra, nhưng không ngờ người cậu cả Tưởng gia dù bị ăn tát cũng phải bảo vệ lại là bạn trai của cậu con riêng kia, sao có thể!

Càng lúc càng nhiều con mắt dồn lên người Thẩm Tùy Ngọc, trong đó có một ánh nhìn cực kỳ mãnh liệt khiến anh không thể bỏ qua, vô thức liếc về hướng đó.

Bang Địch không nhịn được mà thúc giục: [Ký chủ, mau nhận đi.]

Thẩm Tùy Ngọc giấu hết cảm xúc vào trong, lịch sự gật đầu với mẹ Lâm Hoan Từ: “Xin chào dì ạ.”

Sắc mặt Tưởng Chinh trở nên xám ngoét. Không nói thêm lời nào nữa, cậu xoay người rời khỏi sảnh tiệc, mặc kệ cha Tưởng hay bất cứ ai gọi với theo.

Nhìn bóng lưng đó xa dần, một cảm giác hả hê râm ran khắp l*иg ngực Lâm Hoan Từ. Nhưng chưa kịp hưởng thụ cho đã, cậu ta bị cánh tay mình đang bám chặt lấy gạt ra, giật mình ngước lên cậu chạm phải ánh nhìn của Thẩm Tùy Ngọc.

“Cổ họng em vẫn chưa khỏi hẳn mà sao không nghe lời bác sĩ nghỉ ngơi cho đàng hoàng?” Thẩm Tùy Ngọc nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Lâm Hoan Từ, giọng điệu vô cùng bình thản.

“Em…” Lâm Hoan Từ muốn giải thích nhưng không hiểu sao không thốt ra được câu nào.

“Cháu chào bác Tưởng ạ.” Thẩm Tùy Ngọc cũng chẳng nhìn cậu ta thêm nữa, anh cúi đầu điều chỉnh lại biểu cảm.

“Chuyện to tiếng giữa giám đốc Lưu và Tưởng Chinh vừa rồi có nguyên do ở cháu. Nếu cần, cháu sẽ tự mình đến xin lỗi.”

Anh cười ôn hòa: “Tuy nhiên cháu thấy, nếu ngay cả một người say rượu làm càn trong nhà mình mà Tưởng Chinh cũng không ngăn được, thì đó mới là điều làm bác và con cả Tưởng gia mất mặt.”

Bên cạnh việc cha mẹ Thẩm Tùy Ngọc có quen thân với cha Tưởng, những lời này cũng khiến ông ta hòa hoãn đi phần nào.

“Cháu cũng tận mắt thấy Tưởng Chinh kỹ lưỡng chọn quà sinh nhật cho bác, những lời vừa rồi chỉ là do nóng nảy, mong bác đừng để bụng với cậu ấy.” Nói xong, Thẩm Tùy Ngọc hơi cúi người: “Thay mặt cha mẹ, cháu chúc bác sinh nhật vui vẻ ạ.”

Sau đó anh rảo bước rời khỏi đó, đuổi theo Tưởng Chinh.

Lâm Hoan Từ có cảm giác như rơi xuống hồ băng, cậu ta cúi xuống nhìn lòng bàn tay trống trơn của mình, bóng tối phẫn uất trong mắt trào lên. Bỗng nhiên cậu ta như sực tỉnh, nhớ ra cái gì đó thì sắc mặt tái đi.

[Ký chủ, ký chủ bình tĩnh đã.]

[Ký chủ! Thụ chính đang gọi đằng sau kìa!]

[Ký chủ! Nghĩ đến những gì thụ chính phải chịu đựng đi! Hệ thống sẽ trừng phạt rất nặng đấy!]

Nói đến là đến, đau đớn dồn dập vây lấy cơ thể của Thẩm Tùy Ngọc. Còn trong đầu, Bang Địch liên tục ra lời cảnh báo, đây cũng là lần đầu tiên anh thấy nó lo sợ rõ rệt như thế.

“Chuyện đó không phải do Tưởng Chinh làm.”

Dù đau đớn rã rời, Thẩm Tùy Ngọc loạng choạng bước ra khỏi nhà họ Tưởng, kiên nhẫn nói với Bang Địch: “Tao tin cậu ấy.”

Tin thì có ích gì!

Nhân vật chính của câu chuyện này là Lâm Hoan Từ, dù có ẩn tình gì thì hệ thống cũng sẽ dẫn dắt độc giả đứng về phía cậu ta. Hiện tại vai của cậu ta là nạn nhân bị Tưởng Chinh hãm hại, cậu ta còn bị bạn trai bỏ lại, bởi anh ta mải đuổi theo người bạn thân từ nhỏ đồng thời là kẻ chèn ép cậu ta. Đấy, là như thế đấy.

Bang Địch thấy mặt ký chủ nó cắt không còn giọt máu, thân hình lảo đảo vẫn cố gắng đi tiếp, đầm đìa mồ hôi lạnh… Nó chỉ ước giờ đây mình có thực thể để ngăn người này lại.

Không phải vô cảm sao! Hôm nọ hai người tuyệt giao rồi còn gì!

Có một điều Bang Địch không biết, rằng vào tối thứ Sáu đó khi Thẩm Tùy Ngọc lặng yên ngồi nghe Tưởng Chinh chơi cello, anh đã hạ quyết tâm rằng nhất định không để cánh tay của người này bị tổn thương.

Anh lấy danh nghĩa cha của Tưởng Chinh gửi hoa chúc mừng, còn nhắn trước cho Tăng Mộc để cô để ý đến quà sinh nhật của cậu, mục đích là ngăn cản tình tiết “Tưởng Chinh tặng bαo ©αo sυ” dẫn đến bùng nổ mâu thuẫn trong cốt truyện gốc. Dù vậy, việc Lâm Hoan Từ dẫn mẹ đến thị uy, lại thêm người đàn ông họ Lưu gây chuyện vì anh, vẫn đẩy tất cả về đúng hướng kịch bản cũ.

Kỳ thực Thẩm Tùy Ngọc không trách Lâm Hoan Từ, dù là con riêng thì cậu ta vẫn có quyền đấu tranh cho lợi ích của chính mình. Mục đích duy nhất của anh là bảo vệ Tưởng Chinh thôi…

Thẩm Tùy Ngọc vừa rẽ qua khúc quanh thì bắt gặp cảnh Tưởng Chinh đang vật lộn với đám côn đồ cầm gậy sắt – đúng y như nguyên tác. Chỉ khác ở chỗ là lần này Trần Thịnh không đánh nhầm, hắn thực sự đang nhắm vào Tưởng Chinh, với đôi mắt hung ác hắn từ sau lưng cậu vung cây côn sắt lên chuẩn bị đập mạnh xuống…

Thẩm Tùy Ngọc nghiến răng chịu đựng cơn đau dữ dội như muốn xé người, gom góp chút sức cuối cùng lao vυ"t về phía trước.

“Bốp!”

Thanh sắt quật mạnh vào xương, Thẩm Tùy Ngọc có cảm giác trong hộp sọ của mình có tiếng nổ. Máu đỏ rỉ ra, anh mơ hồ cảm nhận được chất lỏng ấm nóng ấy chảy xuống trán trước khi chìm vào bóng tối.

“A Ngọc!” Tưởng Chinh ngoái lại vừa kịp thấy anh bị đánh trúng. Mọi giác quan của cậu ta như bị khuếch đại, thời gian chậm chạp đến rợn người, khuôn mặt đẫm máu ấy chiếm trọn tầm nhìn của cậu.

Tưởng Chinh trợn mắt đỏ lừ, mặc kệ tất cả quay ngoắt cả người lại. Nhưng vẫn còn có người nhanh hơn cậu. Người đó như dã thú lao đến hất ngã những kẻ đang vây xung quanh, ôm chặt lấy Thẩm Tùy Ngọc.

Nhận ra người đến là ai, dây thần kinh căng chặt của Tưởng Chinh được nới ra đôi chút, hối hả hét: “Mặc kệ tôi, đưa cậu ấy đến bệnh viện đi!”

Nhưng người này không phản ứng với cậu, lúc này Tưởng Chinh cũng nhanh chóng nhận ra cậu kia có gì không ổn… Thiếu niên bình tĩnh đến bất thường, đôi mắt đen nhánh chỉ chú mục vào người trong lòng, như thể cả thế giới bên ngoài đã biến mất khỏi nhận thức của cậu ấy.