Cuối cùng là Tăng Mộc đích thân đưa Thẩm Tùy Ngọc đi thay đồ – cũng là lấy từ trong tủ của Tưởng đại thiếu gia cho tiện.
Khi Thẩm Tùy Ngọc xong xuôi bước ra khỏi phòng thì thấy Tăng Mộc vẫn yên vị dựa tường như lúc trước, bàn tay thanh tú chống cằm, ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm vào anh.
“Làm tôi thật sự được mở mang đầu óc.”
Cô lên tiếng: “Không ngờ thiếu gia nhà bác sĩ Thẩm lại hiểu rõ chuyện nhà họ Tưởng đến thế, như thể toàn bộ Tưởng thị đều phơi bày trước mặt cậu vậy.”
“Chị yên tâm.” Thẩm Tùy Ngọc mỉm cười, vừa chỉnh lại cà vạt vừa nói: “Tôi không có hứng thú với gia đình hay tập đoàn nhà chị. Chỉ là tình cờ biết được nhiều hơn chị một chút thôi.”
“Có không yên tâm tôi cũng chẳng làm được gì, ai bảo trông cậu đáng tin chứ.” Tăng Mộc cười cười: “Ngay cả cậu không nói với tôi về những “lợi ích” kia tôi sẽ vẫn sẵn lòng giúp đỡ. Chỉ là…”
Cô nhìn thẳng vào anh: “Tôi tò mò, giữa hai thiếu gia nhà họ Tưởng… rốt cuộc cậu đứng về phía ai?”
Người này chủ động đến tìm cô về chuyện của Tưởng Chinh, bên cạnh đó còn nhờ cô sắp xếp một thân phận cho Lâm Hoan Từ để thoát khỏi cái danh con riêng. Tận tâm như vậy mà lại chẳng đòi hỏi gì sao? Lý trí của Tăng Mộc khẳng định với cô là không thể, nhưng gương mặt ôn hòa, tuấn tú trước mắt lại khiến cô khó mà đặt ra nghi ngờ.
“Vậy chị đã biết không thể tin tôi, sao còn cố tình mắc bẫy?” Thẩm Tùy Ngọc lãnh đạm nói: “Tôi là cặn bã, mập mờ ở giữa.”
“Trời ạ, đáng ghét.” Tăng Mộc phì cười, vui vẻ khoác lấy tay anh.
“Vậy còn cậu nhóc trẻ tuổi đẹp trai kia thì sao? Chắc cậu cũng quen đúng không? Tôi muốn kéo cậu ta về công ty nhưng tôi không phải là người duy nhất, cuộc cạnh tranh này gay gắt lắm đấy. Nghe nói tổng giám đốc Trịnh thị còn định đào tạo cậu ta thành người thừa kế nữa.”
Cô nhìn Thẩm Tùy Ngọc đầy ẩn ý: “Có lẽ cậu có thể nói giúp tôi vài câu chăng?”
Anh lập tức hiểu cô ấy muốn nói đến ai, nụ cười bên môi thoáng chốc cứng lại, hàng mi rũ xuống một chút: “Xin lỗi, tôi với cậu ấy… không thân. Mà việc này nên để cậu ấy tự quyết thì tốt hơn.”
Thẩm Tùy Ngọc đâu có tư cách tác động vào chuyện của cậu nhóc đó. Chưa kể chỉ riêng việc khi nãy cậu ta ra mặt giúp anh đã đủ khiến anh thấy xấu hổ không dám ngẩng đầu rồi.
Tăng Mộc dò xét gương mặt của anh, lại mang ẩn ý mà buông một câu: “Vậy à.”
Hai người vòng qua hành lang tầng hai đến gần cầu thang thì nghe thấy tiếng xôn xao vọng lên từ tầng dưới.
Tăng Mộc thò đầu ra nhìn, đôi mắt đẹp hơi nheo lại: “Chà, thấy chưa cậu Thẩm? Tôi đã nói mà, Lâm Hoan Từ không đơn giản như cậu nghĩ đâu.”
Thẩm Tùy Ngọc cũng cúi đầu nhìn tình huống bên dưới, hơi cau mày theo.
“Cậu nói Lâm Hoan Từ không màng đến thân phận con trai Tổng giám đốc Tưởng, nhưng tôi thấy cậu ta quan tâm lắm đấy.” Giọng Tăng Mộc ngày càng lạnh lẽo.
“Chỉ có Tưởng Chinh là đứa ngốc, suốt ngày chăm chăm cãi nhau với cha nó, còn cái gì nên giữ thì lại chẳng để tâm.”
“Vậy phải làm phiền chị giữ giúp cậu ấy rồi. Dù sao một nửa nơi này thuộc về dì của chị, đúng không?” Thẩm Tùy Ngọc hơi nghiêng đầu, nhìn Tăng Mộc qua tròng kính thủy tinh, đôi mắt đào hoa màu hổ phách như soi tỏ mọi tham vọng của cô.
“Huống hồ, Lâm Hoan Từ để tâm đến thân phận đó cũng không phải hoàn toàn sai trái. Nhưng tôi sẽ cố gắng khuyên cậu ấy, còn lại nhờ chị lo liệu.”
Nói xong, Thẩm Tùy Ngọc nhẹ nhàng gỡ tay cô khỏi khuỷu tay mình, rồi nhanh chóng bước xuống cầu thang.
Tăng Mộc chính là đại phản diện của nửa sau truyện. Sau khi Tưởng Chinh bị tàn phế rồi buông xuôi tất cả, Lâm Hoan Từ trở thành người thừa kế duy nhất được cha Tưởng ưu ái, vì vậy mà Tăng Mộc liên tục nhắm vào cậu ta. Kết cục của cô dĩ nhiên là vô cùng thê thảm.
Hôm nay Thẩm Tùy Ngọc đến tìm cô là để ngăn chặn cuộc đối đầu sẽ đến trong tương lai.
Tăng Mộc không phải người xấu, cô chỉ muốn bảo vệ những gì mẹ Tưởng Chinh để lại, đồng thời thực hiện hoài bão của bản thân thôi.
Người anh nghi ngờ đã cắt dây đàn cello của Tưởng Chinh chính là trợ lý của cô. Khi Thẩm Tùy Ngọc hỏi đến, Tăng Mộc thẳng thắn thừa nhận, cô nói không muốn Tưởng Chinh mất thời gian vào những thứ “vô bổ” đó nữa mà tập trung cùng cô giành quyền kiểm soát Tưởng thị.
Quả thực hành động đó vừa độc đoán lại ích kỷ, mà cũng lạ thay tình tiết đấy vốn không hề tồn tại trong nguyên tác.
Cô nói rằng Lâm Hoan Từ khiến cô cảm thấy bị đe dọa nên buộc phải dồn ép Tưởng Chinh “tỉnh ra”, vì suy cho cùng Lâm Hoan Từ dù sao cũng là con ruột tổng giám đốc Tưởng, so ra cháu của người vợ quá cố là cô không có cửa cạnh tranh.
Ban đầu Thẩm Tùy Ngọc không hiểu tại sao cô phải hấp tấp như vậy, cho đến khi anh nhìn thấy cảnh diễn ra dưới kia.
Lâm Hoan Từ khoác tay mẹ mình xuất hiện tại sảnh tiệc nhà họ Tưởng, thu hút mọi ánh nhìn. Người phụ nữ dù đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn xinh đẹp, cười mỉm dịu dàng, giọng nói nhỏ nhẹ, cả người bà toát lên vẻ mong manh khiến người ta có cảm giác muốn che chở.
Động thái của họ cũng khiến chủ nhân thực sự của nơi này chịu xuất hiện – trước một người phụ nữ như thế ông Tưởng làm sao không thể không động lòng. Cũng vì vậy mà thái độ giận dữ hiện tại của Tưởng Chinh lại càng khiến ông gai mắt.
“Tưởng Chinh, không được vô lễ với khách.” Người đàn ông quen đứng từ trên cao, không giận tự uy, nói từng lời nặng nề nhưng sấm dội: “Nghe nói con vừa mạo phạm Tổng giám đốc Lưu, lát nữa tự mình đến nhà xin lỗi đi.”
Tưởng Chinh vị sự xuất hiện của Lâm Hoan Từ mà kích động đến muốn khùng. Lúc nãy cậu không đá đít gã họ Lưu ra khỏi đây đã là kiềm chế lắm rồi, bây giờ lại bị yêu cầu phải đi xin lỗi… Khỏi nói, cậu ta phát hỏa.
“Ông ta đến đây làm loạn, sỉ nhục bạn tôi, tại sao tôi phải xin lỗi!”
“Câm miệng.” Cha Tưởng gằn giọng. “Đó không phải cái cớ để biện minh cho hành vi vô lễ! Người đến đây đều là khách của ta! Con không có quyền làm mình làm mẩy với ai hết!”
Mọi hành động của Tưởng Chinh đều bị cha Tưởng tóm gọn trong bốn chữ “làm mình làm mẩy”, như thể cậu chỉ là đứa trẻ con bướng bỉnh. Uất ức và phẫn nộ của Tưởng Chinh trong mắt ông chẳng là cái gì, không bằng chút thể diện của nhà họ Tưởng.
Được thôi. Nếu thế thì cậu cũng chẳng cần cho thứ “cha ruột” này sĩ diện.
“Khách, đúng không?” Tưởng Chinh cười khẩy, chỉ tay về phía hai mẹ con Lâm Hoan Từ đang yên lặng đứng ở bên: “Là nói bọn họ nữa phải không? Họ là khách, nhỉ? Có mà khi mẹ tôi còn sống ông đã quýnh lên muốn biến họ thành chủ rồi.”
Thấy nét mặt cha Tưởng trầm hẳn xuống làm cậu bật cười mỉa mai, giọng lại trở nên gay gắt hơn: “Đáng nhẽ không cần nghĩ xem sinh nhật tặng ông cái gì, tôi cứ nhét cho ông cái bαo ©αo sυ là hợp lý nhất! Để ông khỏi đi phát tình khắp nơi gieo ra đứa con hoang!”
Cả sảnh tiệc đều sững sờ. Cha Tưởng sôi máu đến cực độ, ông ta dùng hết sức bình sinh vả vào mặt Tưởng Chinh!
“Bốp!” – Đầu Tưởng Chinh lệch hẳn sang một bên nhưng cậu vẫn cố chấp đứng yên tại chỗ. Cha Tưởng càng phát hỏa, vung tay đánh thêm thì đột ngột có người từ cầu thang vội vàng lao tới, xô cậu ta ra…