Thế giới 1 - Chương 28

Sau khi đưa Lâm Hoan Từ về, tới lúc Thẩm Tùy Ngọc trở lại ký túc xá của mình thì cũng đã khuya lắm rồi. Vậy mà từ xa anh lại thấy giữa đêm thu lạnh lẽo một người chỉ mặc độc bộ vest, tay cầm hoa, đứng run lập cập dưới ánh đèn vàng nhàn nhạt; người nọ liên tục xoa tay và giậm chân vì sốt ruột.

Thẩm Tùy Ngọc đút tay vào túi, chậm rãi bước về phía đó.

“Thẩm Tùy Ngọc!”

Vừa thấy người, Tưởng Chinh lập tức lao tới túm lấy cổ áo anh: “Cậu thực sự không đến xem tôi diễn à? Cậu đã hứa gì với tôi cũng quên hết rồi đúng không? Đồ lừa đảo!”

Âm thanh nghẹn ngào run run, sự tức giận lẫn tủi thân dồn nén trong ngực đến bây giờ không chịu nổi nữa mà xé toạc tràn ra.

Trái lại Thẩm Tùy Ngọc vẫn rất điềm nhiên: “Hôm nay tôi bận, xin lỗi.”

“Nói láo! Rõ ràng là cậu đi với thằng khốn đó!” Tưởng Chinh gào lên: “Cậu đã hứa sẽ đến xem mọi buổi diễn của tôi cơ mà!”

“Hứa từ lúc mấy tuổi ấy nhỉ?” Thẩm Tùy Ngọc nhíu nhíu mày, bình tĩnh gỡ tay Tưởng Chinh ra giải cứu cổ áo mình. “Mấy lời trẻ con đến giờ cậu vẫn coi là thật à?”

“Tưởng Chinh, tôi chỉ là bạn chơi với cậu từ nhỏ. Không phải cha mẹ cũng chẳng phải người yêu của cậu. Cậu không có quyền bắt tôi làm gì cả.”

Tưởng Chinh buông thõng tay… Cha mẹ nào? Ông đây làm gì còn mẹ, có cha như thế thì thà chết quách đi cho xong. Người duy nhất quan trọng chỉ còn có cậu!

Tưởng Chinh ngơ ngẩn nhìn gương mặt có phần mệt mỏi của người trước mặt thì lại tìm cách vuốt xuôi cơn giận xuống để nói chuyện tử tế… nhưng câu tiếp theo đã tạt cho cậu gáo nước lạnh giữa trời băng.

“Tưởng Chinh, tôi đã nói rồi, đừng có xúc phạm em ấy.” Thẩm Tùy Ngọc nói với vẻ mặt vừa lạnh lùng vừa mất kiên nhẫn.

Bầu không khí nặng nề ngột ngạt trùm lên hai người họ.

“Được.”

Giọng khản đặc, Tưởng Chinh vung bó hoa bên cạnh lên ném mạnh vào người Thẩm Tùy Ngọc, gằn từng chữ: “Từ giờ, tôi và cậu. Tuyệt giao.”

Những cánh hoa hồng vàng nhạt bay tán loạn, rơi vãi khắp mặt đất.

[Tích. Tích.]

[Tiến độ nhiệm vụ +50%]

Đợi đến khi bóng người kia biến mất khỏi tầm nhìn Thẩm Tùy Ngọc mới thở dài, cúi xuống nhặt bó hoa bị ném nát rồi kiên nhẫn chọn tìm vài cành còn nguyên vẹn.

Anh không đề tên vậy mà Tưởng Chinh vẫn nhận ra bó anh chọn trong rừng hoa chúc mừng, cũng không tệ…

Hy vọng cậu ấy cũng kịp nhìn thấy lẵng hoa anh gửi dưới danh nghĩa của cha Tưởng.



“Họng bị viêm do thuốc kích ứng, gây tổn thương tới thanh quản. Trong vòng hai tuần tới cậu ấy phải hạn chế nói chuyện, chú ý ăn uống, nếu chăm sóc tốt thì sẽ hồi phục.”

Trong phòng đơn của bệnh viện trực thuộc Đại học A, Thẩm Tùy Ngọc bên tai lắng nghe lời dặn dò của trưởng khoa tai mũi họng, vừa cụp mắt nhìn người đang ngồi trên giường bệnh. Tay trái của Lâm Hoan Từ bị trật khớp, đang được băng bó, trên má trái có vết bầm tím, môi cậu ấy mím chặt, sườn mặt toát lên vẻ vừa bướng bỉnh vừa mỏng manh.

Sao chuyện lại nên nông nỗi này?

Thẩm Tùy Ngọc tháo kính xuống day day ấn đường, đầu óc rối như tơ vò.

“Cảm ơn bác sĩ Lý, khoảng thời gian này có thể sẽ phải làm phiền bác sĩ thường xuyên ạ.”

“Có gì đâu, cháu đừng khách sáo. Cha mẹ cháu cũng giúp đỡ chú nhiều mà.” Bác sĩ Lý vỗ vỗ vai anh: “Nhưng tình huống thế này chú đề nghị nên báo cảnh sát, cháu cân nhắc nhé.”

Sau khi tiễn bác sĩ rời đi, Thẩm Tùy Ngọc cúi xuống cẩn thận kiểm tra những chỗ khác trên người Lâm Hoan Từ: “Em còn nhớ mặt người đã đánh mình không? Có vẽ được sơ lược hình dáng không?”

Lâm Hoan Từ lắc đầu.

“Em... sợ quá...” Giọng nói vốn trong trẻo của cậu giờ đã khàn đặc: “May mà… đàn anh Chương Hách đi ngang qua... cứu em.”

Nghe vậy Thẩm Tùy Ngọc lia mắt ra ngoài phòng bệnh, anh nhẹ vỗ vai Lâm Hoan Từ: “Đừng nói nữa, từ giờ đến ngày thi vẫn còn thời gian, em sẽ kịp hồi phục thôi.”

Khi thấy Thẩm Tùy Ngọc tiến gần đến chỗ mình Chương Hách căng thẳng rõ hẳn lên, đến nỗi nổi cả gân xanh ở cổ.

“Cảm ơn anh.” Thẩm Tùy Ngọc đã quen với thái độ của Chương Hách nên chỉ lịch sự hỏi: “ Anh có bị thương không? Có cần đi kiểm tra không?”

“Không cần! Vài tên côn đồ tép riu tôi dùng một ngón tay cũng xử được hết.” Chương Hách ngạo mạn nói.

Thẩm Tùy Ngọc phân vân liệu mình có nên khen anh ta một câu không.

Ừm… mình đang khoác lác cái gì chứ… Chương Hách liếc nhìn vào trong phòng bệnh rồi hắng giọng hỏi: “Ờ thì, anh có muốn biết ai sai khiến đám đó không?”

Anh ta vừa nói vừa lấy ra một chiếc điện thoại từ trong túi.

Là điện thoại của bọn lưu manh? Thẩm Tùy Ngọc chìa tay ra nhận vừa nghiêm túc nói: “Tôi sẽ giao cho cảnh sát.”

“Cái gì!” Chương Hách muốn thổ huyết, vội vàng rụt tay lại: “Không được! Tôi phá khóa máy rồi!”

Thẩm Tùy Ngọc cau mày: “Như thế là phạm pháp đúng không?”

“Phạm cái con khỉ! Anh muốn nói chuyện luật pháp với du côn à?”

Cũng không sai. “Tôi chỉ lo anh bị xem là chiếm dụng tài sản người khác, sẽ ảnh hưởng đến học bổng.”

Chương Hách ú ớ không thốt thành tiếng. Anh ta chăm chăm nhìn người trước mặt một lúc mà cạn lời. Cho đến khi anh ta cảm nhận được một ánh mắt lạnh lẽo đang dán lên lưng mình…

“Không, chuyện đó khỏi cần anh lo!” Chương Hách né tránh, anh ta đâu bị uống thuốc mà chẳng hiểu sao giọng cũng khàn đặc: “Anh sợ bạn thân của mình phát hiện có liên quan phải không? Không dám thừa nhận chứ gì?”

Đến lúc này thì Thẩm Tùy Ngọc cũng biến sắc.



Một tuần sau là tiệc sinh nhật của cha Tưởng Chinh, sự kiện đánh dấu cao trào cho nửa đầu cốt truyện và cũng là tình tiết then chốt trong nhiệm vụ của Thẩm Tùy Ngọc.

[Ký chủ mặc vest đẹp ghê.] Như mọi khi, Bang Địch ngồi ve vẩy đuôi trong đầu Thẩm Tùy Ngọc: [Mong chờ đến lúc ký chủ tiến vào thế giới kế tiếp quá.]

Thẩm Tùy Ngọc: “Sao vậy?”

[Khi tiến độ nhiệm vụ đạt đến 70% là có thể xem trước về thế giới tiếp theo. Ở đó thân phận của ký chủ là tổng tài hào môn nha.]

Thẩm Tùy Ngọc: “… Mày thấy quả trứng luộc tao ăn sáng này có giống bá tổng không?” (*)

[Trứng luộc không đẹp trai bằng ký chủ, đương nhiên không giống bằng ký chủ rồi.]

Thẩm Tùy Ngọc nhận ra mục đích nỗ lực của Bang Địch thì bật cười: “Mày đang cố làm cho tao vui à?”

Băng Địch chuyển về giọng máy móc lạnh lùng: [Dễ đoán vậy sao?]

“Mày có biết vì sao tao đặt tên cho mày là “Bang Địch” không?” Thẩm Tùy Ngọc vừa thắt cà vạt vừa nháy mắt trái với gương: “Vì mèo là băng cá nhân chữa lành thế giới.” (**)

[Nhưng tôi thấy ký chủ không hợp nuôi mèo đâu.]

“Sao vậy?”

Bang Địch nói từ từ: [Vì ký chủ là cá nước sâu.] (***)

Anh quyết định tước quyền pha trò của hệ thống.

Tuy tỏ vẻ bất mãn nhưng trong mắt Thẩm Tùy Ngọc vẫn ẩn ý cười, điều này làm Bang Địch cũng nhẹ nhõm phần nào.

Tâm trạng của ký chủ mấy ngày nay đều không tốt, nó đều thấy rõ cả. Nhắc đến thế giới tiếp theo cũng là để động viên anh – sắp hoàn thành nhiệm vụ rồi, đừng để tâm đến những chi tiết lệch hướng kia nữa… Tỷ như đến cả tình tiết nghịch thiên như là nhân vật chính bị đầu độc đến mất giọng cũng xảy ra được cơ mà. Nếu thực sự là Tưởng Chinh gây nên thì cậu ta phải tự lãnh hậu quả, nếu ký chủ mủi lòng thì chắc chắn sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.

Còn nếu như không phải do Tưởng Chinh làm…

“Nếu như” là thứ không tồn tại, thế giới vi diện tự nó sẽ điều chỉnh những tình tiết sai lệch.

Một lần nữa Bang Địch lại thấy may vì ký chủ của nó có chỉ số giao động cảm xúc thấp. Vả lại nhìn cách anh dứt khoát tuyệt giao với Tưởng Chinh hôm nọ chứng tỏ ký chủ đã sẵn sàng rồi.



(*) Có câu "mặt lạnh như trứng luộc" nói về nét mặt của một người lạnh lùng và cứng nhắc, giống như một quả trứng luộc trắng trơn không bao giờ thay đổi – mà đó chính là đặc điểm biểu cảm điển hình của tổng tài bá đạo.

(**) "Bang Địch" /bāng dí/ đọc na ná "bandage" /bandij/ (băng dán cá nhân).

(***) "Cá nước sâu" /shēnshuǐ yú/ nghe giống "Thẩm Tùy Ngọc" /Shěn Suí Yù/. "Ký chủ là Thẩm Tùy Ngọc/ Ký chủ là cá nước sâu."