Cô bạn tóc đuôi ngựa bên cạnh thở phào một hơi, cũng cười theo: "Hahaha cho tớ một suất với! Tớ cũng muốn làm mẹ đỡ đầu."
Trì Mạt vuốt lại đuôi tóc, không nói gì.
Đợi đến khi những người xung quanh không còn chú ý đến họ nữa, cô mới ghé sát vào Đoạn Huyên, nói rất nhỏ: "Chắc sẽ không có ngày đó đâu. Tớ hình như cũng không thích cậu ấy đến thế."
Mỗi ngày cô đều đang quên đi một số chuyện, chuyện về Lục Gia Bạch cũng không ngoại lệ. Sự yêu thích của cô dành cho cậu nhiều nhất cũng chỉ là loại hời hợt trên bề mặt. Nói cách khác, có lẽ chỉ là thèm muốn vẻ ngoài của cậu.
Vậy thì tốt nhất đừng làm lỡ dở người ta.
"Hahahahaha." Đoạn Huyên cười vỗ vai Trì Mạt.
"Bảo bối, quả nhiên cậu là một người phụ nữ hay thay đổi." Rõ ràng là không tin lời Trì Mạt.
Cô liếʍ đôi môi hơi khô, không tranh cãi. Cô nhìn về phía Lục Gia Bạch.
Thiếu niên trên sân khấu như thể đang tỏa sáng. Ngay từ khi mới nhập học lớp 10, cậu đã từng lên hot search một lần vì bị chụp lén đăng lên mạng. Sau đó, vô số công ty truyền thông và giải trí đã tìm đến.
Nhà trường đã phải tăng cường biện pháp an ninh đặc biệt vì cậu, bây giờ ra vào trường đều phải quét khuôn mặt, chỉ để cuộc sống học đường của cậu được yên ổn hơn.
Dù sao thì cậu cũng không chỉ có mỗi khuôn mặt đẹp.
Thời tiết nóng nực, nhưng Lục Gia Bạch lại như đang ở một mùa khác với mọi người. Cúc áo sơ mi trắng của bộ đồng phục kiểu Tây được cài cẩn thận, nhìn từ xa có vẻ sạch sẽ, sảng khoái đến mức không đổ một giọt mồ hôi.
Ánh mắt Trì Mạt lướt từ cúc áo trên cổ cậu lên trên, dừng lại một chút ở yết hầu và quai hàm có đường nét đẹp đẽ, rồi mới nhìn vào khuôn mặt cậu. Bất ngờ chạm phải ánh mắt của cậu.
Trì Mạt theo phản xạ cúi đầu xuống, như chột dạ mà né tránh.
Khoảnh khắc giao nhau của ánh mắt này không ai phát hiện. Những người bạn bên cạnh Trì Mạt đều đang nhỏ giọng bàn tán về những chuyện thú vị trong kỳ nghỉ hè. Đương nhiên cũng không ai biết, Trì Mạt đang lén lút lấy chiếc điện thoại mới của mình ra từ trong túi.
Cô định gửi một tin nhắn chia tay với thiếu niên trên sân khấu.
Trì Mạt lén lút mở điện thoại sau lưng ghế. May mà SIM vẫn còn, cô có thể dùng tin nhắn xác nhận để đăng nhập lại các tài khoản mạng xã hội của mình.
Toàn bộ lịch sử trò chuyện trong WeChat đều biến mất.
Trì Mạt nhìn danh sách trống trơn hồi lâu, cuối cùng lờ mờ nhớ ra người cuối cùng nói chuyện với cô hôm qua hình như chính là Lục Gia Bạch.