Thế giới 1: Nhân loại - Chương 2: Điện thoại mới

Trì Mạt thầm nghĩ, dùng ý niệm của mình lật lá bài ra xem kỹ: [Cảnh tượng này y hệt như trong Cardcaptor Sakura.]

Đó là một lá bài có mặt sau nền đen viền vàng, in những ký tự kỳ lạ. Mặt trước của lá bài là một khung tranh màu xanh lá với hoa văn phức tạp. Ở giữa khung là chiếc điện thoại mẫu mới nhất của hãng mà Trì Mạt vẫn đang dùng.

Phía trên mặt thẻ có ba chữ nhỏ "Thẻ Vật Tư", phía dưới là ba chữ lớn kiểu cách: Điện thoại mới.

Trì Mạt: ?

Lúc này tỉnh lại, cô đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

Trì Minh đã rời đi từ lâu. Trì Mạt ngơ ngác nhìn quanh, cuối cùng mới nhớ ra và mò chiếc điện thoại của mình từ dưới gối.

Chiếc điện thoại đã dùng gần hai năm bỗng trở nên mới tinh, mọi dấu vết sử dụng đều biến mất. Ngay cả kích thước cũng hoàn toàn khác trước: mẫu mới nhất, bản pro, to hơn một vòng so với chiếc điện thoại cô vẫn dùng.

Trì Mạt run rẩy mở phần ghi chú. Quả nhiên cũng trống không.

Chuyện kinh khủng nhất cuối cùng cũng đã xảy ra.

Trì Mạt như chạy trốn mà khóa màn hình điện thoại. Cuối cùng cũng nhớ ra tại sao sáng nay sau khi nghe cô gọi tên mình, Trì Minh lại có vẻ thở phào nhẹ nhõm như vậy.

Trí nhớ của cô từ nhỏ đã rất dễ gặp vấn đề. Giống như người có hệ miễn dịch kém dễ bị ốm vặt, trí nhớ của cô dường như không có chút "sức đề kháng" nào và thường xuyên biến mất một cách khó hiểu.

Ký ức mất đi chủ yếu là về các sự kiện và con người, nhưng không ảnh hưởng đến sinh hoạt và học tập.

Ví dụ đơn giản nhất là khi đến trường, cô hoàn toàn không phân biệt được giáo viên nào dạy môn nào, càng không thể nhớ mình từng bị ai mắng hay được ai khen. Nhưng kiến thức thầy cô dạy, chỉ cần cô thực sự đã học được thì sau này dù làm bài tập hay thi cử, cô đều có thể nhớ rõ từng bước.

Bao nhiêu năm qua, Trì Mạt đã sớm quen với cuộc sống như vậy. Việc mất trí nhớ dần dần ít ảnh hưởng đến cuộc sống của cô, chỉ cần mỗi ngày ghi lại những việc quan trọng vào ghi chú là được. Điều duy nhất khiến người ta khó chịu là tình cảm cũng sẽ biến mất theo ký ức.

Đôi khi tỉnh dậy sau một giấc ngủ, cô không nhận ra người nhà, cũng không có tình thân được vun đắp qua ngày tháng.

Bố mẹ dành cho cô bao nhiêu tình cảm cũng không nhận được hồi đáp, thậm chí còn nghe cô hỏi: "Cô/chú là ai ạ?"