Mùa hè vô cùng nóng nực.
Trì Mạt nằm trên giường với đôi mắt nhắm nghiền. Một tay cô kéo chiếc chăn điều hòa đắp trên bụng, tay kia thì vô thức gãi cổ.
"Trì Mạt, dậy đi."
Trong cơn mơ màng, cô nghe thấy một giọng nam quen thuộc vang lên bên tai.
Giọng nói này rất hay, trầm ấm mà dịu dàng. Trái tim thiếu nữ của Trì Mạt vừa rung động, còn chưa kịp đập rộn lên thì đã đột ngột tỉnh giấc khỏi giấc mơ đẹp.
Chủ nhân của giọng nói đó vừa búng vào trán cô một cái: "Ngày đầu tiên khai giảng mà không đặt báo thức, cái đầu này của em để làm cảnh hả?"
Những lời cay nghiệt vừa vang lên, Trì Mạt theo phản xạ đưa tay lên ôm đầu. Đôi mắt nhắm nghiền của cô gắng gượng mở ra rồi nheo lại ngay vì bị ánh sáng từ bốn phía chiếu vào.
Nửa tỉnh nửa mê, cô lờ mờ nhận ra người đàn ông đang đứng bên giường cúi đầu nhìn mình. Anh vậy mà còn nghiêng đầu, trông y như meme Ngũ A Ca Vĩnh Kỳ.
Anh trai ruột của cô, đôi khi cũng có cái vẻ âm hồn không tan ấy chứ.
"Trì Minh."
Trì Mạt kéo chăn trùm qua đầu để che đi ánh sáng chói mắt: "Mấy giờ rồi ạ?"
Trì Minh khoanh tay nhìn cô với vẻ mặt như người ngoài cuộc: "Chưa xem. Nhưng em mà nói thêm vài câu nữa thì hôm nay chắc chắn muộn học."
Trì Mạt vén chăn lên một chút để nhìn ra ngoài. Cô thoáng thấy Trì Minh như thở phào nhẹ nhõm.
Anh bỏ tay xuống, lùi lại hai bước rồi cầm điện thoại lên xem giờ: "Bên viện nghiên cứu của anh còn có việc, không đợi em nữa."
Anh đứng thẳng người, nhếch môi cười một cách lạnh lùng: "Bây giờ em bật dậy lao vào nhà vệ sinh rửa mặt ngay thì còn kịp ăn sáng đấy."
Trì Mạt không hiểu mấy cô gái si mê Trì Minh có biết bộ dạng độc mồm như bố già của anh lúc này không.
Cô ngáp một cái rồi miễn cưỡng ngồi dậy.
Tối qua cô có một giấc mơ rất kỳ lạ nên ngủ không ngon chút nào. Trong mơ, cô giống như một người nghiện game gacha đến mức tẩu hỏa nhập ma và sinh ra ảo giác. Cô thấy mình đang đứng giữa một khoảng không hư vô, trước mắt đột nhiên hiện ra một cửa sổ giao diện rút thẻ.
Dòng chữ "Lượt rút miễn phí hàng ngày 0/1" treo lơ lửng ngay dưới giao diện.
Rút miễn phí đó! Ai mà nhịn được chứ?
Ý nghĩ này vừa lóe lên, trong đầu cô lập tức vụt qua một luồng sáng trắng. Cuối cùng, một lá bài hiện ra từ trong luồng sáng, từ từ rơi xuống trước mặt cô.
Lá bài lơ lửng trong không trung, Trì Mạt thấy mình đưa tay ra cầm lấy nó.