Chương 43

Hai người lại đồng thời gửi tin nhắn cho nhau.

Althea nhìn điện thoại, không nói nên lời, đảo mắt một cái.

Cô nghi ngờ nghiêm trọng rằng “người phụ nữ xấu xa lừa gạt anh ta” mà đối phương nhắc đến rất có thể chính là cô.

Ảo thuật gia: [Không có đâu, trong lòng anh chỉ có em thôi~]

Al Al Al: [Người phụ nữ đó trông như thế nào? Cô ta lừa tiền hay lừa sắc vậy?]

Ảo thuật gia: [Là lừa sắc giống em sao? Không có đâu, anh không nhớ, anh chỉ để em lừa thôi~]

Khóe miệng Althea giật giật, mặt hơi đỏ.

Cô lừa sắc? Cô chỉ là “xài chùa” mấy tấm ảnh thôi mà, sao có thể gọi là lừa sắc được chứ!!

Hơn nữa, đối phương quả nhiên kín miệng không hé lộ thêm bất cứ thông tin nào về bản thân, đúng là cẩn thận quá mức.

Al Al Al: [Vậy nên cái nhóm ‘Đoàn Ảo Thuật Phantom’ của anh, rốt cuộc có biểu diễn ở Yorknew không?!]

Ảo thuật gia: [Hóa ra em đang ở Yorknew à, trùng hợp thật đấy, anh cũng sắp đến Yorknew rồi~ Nhưng bọn anh chỉ là một đoàn ảo thuật nhỏ đi lưu diễn đường phố thôi, em sẽ không tìm thấy đâu~]

Ảo thuật gia: [Nếu có duyên, số phận sẽ cho chúng ta gặp nhau trên đường phố~ /yêu thương]

Al Al Al: [Được rồi, em cứ tưởng anh đang nói bừa để lừa em đấy~ Hôm nay em vừa thấy quảng cáo phim ‘Đoàn Ảo Thuật Phantom’ ngoài đường]

Ảo thuật gia: [Đoàn trưởng của chúng tôi là fan của ‘Đoàn Ảo Thuật Phantom’]

“Tiểu thư, xin lỗi, có thể cho tôi đi qua không?”

“Tiểu thư??”

Đúng lúc Althea đang suy nghĩ cách nào để tiếp tục thăm dò, một giọng nam êm tai đột nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

Althea quay đầu lại, nhìn thấy một chàng trai mặc vest đen, áo sơ mi trắng, tóc đen mắt đen, làn da trắng trẻo, phong thái nhã nhặn, trông có vẻ còn nhỏ tuổi hơn cô. Anh ta rất đẹp trai, chỉ là… chiếc bông tai hình bóng đèn màu xanh ở dái tai và băng quấn trên trán có hơi kỳ quái.

“Chỗ ngồi của tôi là ghế sát cửa sổ, ở bên trong cô.” Chàng trai rất lịch sự, đưa vé tàu bay cho cô xem.

“À, xin lỗi.” Althea vội vàng đứng lên nhường chỗ, “Vừa rồi tôi đang nhắn tin nên không để ý.”

“Không sao.” Chàng trai rất dễ tính, mỉm cười nói, “Là đang nhắn tin với bạn trai sao?”

“Ừm.” Althea ngượng ngùng gật đầu, “Anh cũng phát hiện ra à.”

“Bởi vì khi cô nhắn tin, khóe miệng cứ vô thức cong lên. Tôi đoán chắc hẳn là người cô rất thích… Ồ đúng rồi, không biết nên xưng hô thế nào? Tôi là Chrollo, rất vui được gặp cô.” Chàng trai dường như chợt nhận ra điều gì đó, hơi ngượng ngùng nói: “Tôi làm vậy có quá đường đột không?”

“Không, không đâu.” Althea mỉm cười, “Tôi là Althea, tên anh đặc biệt thật đấy.”

“Vậy sao, nhiều người cũng nói vậy.” Chrollo cười, có chút khổ não, “Bạn bè tôi còn gọi tôi là đoàn trưởng nữa, có vẻ kỳ lạ hơn không?”

“Đoàn trưởng?” Althea ngẩn ra, buột miệng hỏi: “Chẳng lẽ anh là fan của ‘Đoàn Ảo Thuật Phantom’ sao?”

Chrollo: ??

Lúc này, điện thoại của Althea rung lên hai cái.

Ảo thuật gia: [Sao em không trả lời tin nhắn nữa?]

Ảo thuật gia: [Đoàn trưởng của bọn anh hơi chuunibyou* một chút~ Bình thường còn thích đeo một cái bóng đèn to trên tai, trên trán còn có hình xăm chữ thập nữa]

(*chuunibyou = hội chứng tuổi teen, thích làm màu)

Ảo thuật gia: [Nói thật thì kỹ thuật ảo thuật của anh ta thực sự rất lợi hại, nhưng mà gu thẩm mỹ hơi có vấn đề]

Đoàn trưởng, bông tai hình bóng đèn, hình xăm chữ thập trên trán…

Althea nhìn điện thoại, rồi lại nhìn chàng trai bên cạnh với băng quấn trên trán, lập tức rơi vào trầm tư.

Sao mà… đầy đủ yếu tố vậy chứ…

“Có chuyện gì sao?” Chrollo giơ tay che trán, “Trên mặt tôi có gì không ổn à?”

Đeo bông tai hình bóng đèn, trên trán có hình xăm chữ thập, lại còn được gọi là đoàn trưởng.

Althea không nhịn được quan sát chàng trai bên cạnh hết lần này đến lần khác, cuối cùng chạm phải ánh mắt khó hiểu của đối phương, cô mở miệng: “Không có gì, tôi chỉ hơi tò mò… Trán anh, bị thương à?”

Hay là bên dưới có hình xăm chữ thập nên mới dùng băng để che đi…

Không thể nào trùng hợp đến vậy chứ?

Cô nhớ Gon từng nói, Troupe Phantom tập hợp tại Yorknew là thật, nhắm đến bảo vật trong phiên đấu giá cũng là thật. Nhưng không thể nào đến mức tên tội phạm bị truy nã cấp A, thủ lĩnh khét tiếng của tổ chức trộm cướp Troupe Phantom, lại ngồi chung tàu bay công cộng với cô, thậm chí còn ngồi ngay bên cạnh chứ?!

Vận may của cô không thể nào tệ đến mức đó được chứ?!

Tất nhiên, đối phương cũng có thể chỉ là đoàn trưởng của một nhóm ảo thuật đường phố mà người yêu của cô nói tới. Dù sao cô cũng chưa thực sự xác nhận rằng “Ảo thuật gia” chính là Hisoka, đúng không?

Trong lúc Althea còn đang suy nghĩ miên man, Chrollo sững sờ một thoáng, sau đó mỉm cười nói: “Không phải, chỉ là tôi thấy như vậy rất ngầu.”

A… xong rồi, yếu tố chuunibyou cũng đầy đủ luôn!

Có lẽ cảm thấy biểu cảm ngơ ngác của cô rất thú vị, Chrollo giơ tay chống lên băng quấn trên trán, nửa đùa nửa thật nói: “Dù sao tôi là fan của ‘Đoàn Ảo Thuật Phantom’ mà, có hơi chuunibyou một chút cũng bình thường, đúng không?”

Althea ngẩn ngơ: “Anh thực sự là fan sao…?”

“Đương nhiên là không rồi, tôi không phải vì lý do đó mà được gọi là đoàn trưởng.” Chrollo cười bất lực giải thích: “Nhưng tôi đã xem bộ phim đó và cũng khá thích.”

“Ra vậy.” Althea cũng tò mò nửa đùa nửa thật: “Vậy tại sao anh lại được gọi là đoàn trưởng? Chẳng lẽ anh cũng có một nhóm ảo thuật sao?”

Althea nói xong còn bổ sung thêm: “Kiểu đi lưu diễn đường phố ấy.”

Chrollo: …??

Chrollo nhất thời không biết nên trả lời thế nào, hoàn toàn không ngờ đối phương lại hỏi như vậy.