Chương 38

“Hmm~~” Hisoka nhìn Gon với động tác vừa rồi, không những không lo lắng mà còn càng thêm hưng phấn. “Tôi thật sự, thật sự, thật sự rất mong chờ đấy, Gon~~ Hôm nay, nhất định phải khiến tôi tận hưởng thật đã nhé~”

Vừa dứt lời, Gon liền lao lên với tốc độ nhanh gấp ba lần ban nãy.

Dưới khán đài, Killua căng thẳng theo dõi màn hình lớn.

“Khí của Hisoka ngày càng nguy hiểm hơn.” Trán cậu toát mồ hôi lạnh. “Hắn đã hoàn toàn phấn khích rồi.”

“Đúng vậy.” Kurapika cũng rùng mình, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Gon vẫn còn hơi quá sức.”

Ngay cả một Thợ Săn xuất sắc như Kurapika cũng không khỏi cảm thấy sởn gai ốc trước khí tức của Hisoka.

Tất nhiên, cảm giác sởn gai ốc này không chỉ đến từ khí thế của hắn, mà còn vì…

“Này này, mấy cậu có thấy không, khí mà Hisoka phát ra vừa nãy… vị trí có gì đó không đúng lắm thì phải?” Althea nghi hoặc hỏi.

Kurapika, Killua và Leorio đứng bên cạnh đột nhiên á khẩu. Bọn họ nên trả lời “Ừ, cô không nhìn nhầm đâu” hay là “Không, đừng suy nghĩ nhiều” đây?

“Được rồi, mấy cậu im lặng thế này có phải là thừa nhận tôi không nhìn nhầm không?” Althea chớp mắt, vô tội nói. “Khí của Hisoka đúng là phát ra từ chỗ đó đúng không? Đúng là tên biếи ŧɦái mà, lại còn đối với một đứa trẻ con… Này, Killua, đừng có mà học theo đấy nhé~”

“Cái đồ đàn bà đáng ghét, sao tôi có thể biếи ŧɦái như thế được chứ!!” Killua lập tức nhảy dựng lên vì tức giận, đến cả nỗi sợ cũng quên béng.

“Hắn thuộc kiểu người không phân biệt nổi ham muốn chiến đấu với… cái ham muốn kia.” Kurapika giả vờ bình tĩnh giải thích, đồng thời đưa tay bịt mắt Leorio.

“Đàn anh! Em không nhìn thấy trận đấu nữa rồi!” Leorio đỏ bừng mặt phản đối.

Kurapika lúng túng: “Trẻ nhỏ không nên xem mấy thứ này.”

Ngay lúc đó, trên võ đài, Gon đột ngột nhấc một phiến đá lên, vừa đập nát nó để tạo thành mảnh vụn ném về phía Hisoka, vừa lợi dụng đống đá vỡ làm vật che chắn để lẻn ra sau tung cú đấm mạnh vào mặt hắn.

Khán giả lập tức bùng nổ, không khí tại hiện trường càng thêm sôi động.

“Hay lắm! Tuyệt vời lắm, Gon!” Killua cũng phấn khích đứng bật dậy hét lớn.

“Thật là… tuyệt vời đấy.” Hisoka dùng ngón tay cái lau khóe môi, chậm rãi bước về phía Gon.

‘Ồ ồ ồ! Hisoka chuẩn bị phản công sao? Khoan đã, Gon cũng đang bước về phía Hisoka!’

‘Ôi trời, hai người họ đang mặt đối mặt!’

‘Mau nhìn kìa! Gon đã đưa một tấm thẻ có ghi số 44 cho Hisoka!’

‘Chuyện này là sao đây?? Thật đáng ngạc nhiên, hóa ra hai người họ đã quen biết từ trước ư?!’

Bình luận viên trên đài phát thanh hét lên đầy kích động.

Trên sàn đấu, đôi mắt Gon lấp lánh ánh sáng hưng phấn.

Tuyệt quá, cuối cùng cậu cũng làm được rồi. Cuối cùng cậu cũng trả xong món nợ ân tình trong kỳ thi Thợ Săn với Hisoka.

Trong lòng Gon chỉ còn lại cảm giác nhẹ nhõm và bình yên.

“Được rồi, tiếp theo…” Hisoka cất tấm thẻ vào tay, nheo mắt nguy hiểm. Trong đôi mắt dài hẹp của hắn lúc này là sự khao khát chiến đấu mãnh liệt hơn, cùng với sự phấn khích ngày càng khó kìm nén. “Tôi sẽ bắt đầu nghiêm túc đấy, Gon… Nhất định đừng khiến tôi thất vọng nhé…”

Ừm, tiếp theo, chính là lúc hoàn thành nhiệm vụ mà Althea đã giao phó rồi.

Gon không để ý đến Hisoka nữa, mà dưới ánh mắt ngỡ ngàng của hắn, cậu quay sang nói với trọng tài, nhờ ông mang chiếc cần câu của mình từ ngoài sàn đấu vào.

Theo lý mà nói, trọng tài chưa chắc đã đồng ý yêu cầu này. Nhưng khổ nỗi, đối diện với một đứa trẻ đáng yêu lại có năng lực như vậy, ông chẳng ngần ngại gì mà lập tức đưa cần câu cho cậu.

Trên khán đài, Althea thấy Gon lấy được cần câu thì lập tức ngồi thẳng dậy, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào màn hình lớn. Cô sắp biết được người bạn trai quen qua mạng của mình có phải Hisoka hay không rồi!!

“Cố lên, Gon! Em làm được mà!!!”

Bên cạnh, mặt Killua lập tức đen lại, trong lòng gào thét.

Đừng! Tuyệt đối đừng làm vậy! Gon, cậu không thể!!!

Cậu không hề muốn có một ngày phải gọi Hisoka là “sư nương” hay “sư công” gì đó đâu!!! Không thể nào!!!

Đừng hỏi vì sao cậu lại có linh cảm Althea sẽ không chia tay với Hisoka dù có biết hắn là bạn trai trên mạng của cô ấy. Killua có một dự cảm vô cùng tồi tệ! Và cậu luôn tin vào bản năng sắc bén của mình!

“Hm~” Trên võ đài, Hisoka siết chặt bộ bài trong tay, vẻ mặt đầy hứng thú và mong đợi. “Gon, cậu định dùng cần câu này để đối phó với tôi sao?”

“Ừm.” Gon siết chặt cần câu bằng cả hai tay, nuốt nước bọt căng thẳng.

“Nhưng… cậu là hệ Cường Hóa đúng không?” Hisoka đột nhiên nói.

“Ế? Sao anh biết…” Gon ngẩn ra, vô thức thốt lên. Ngay sau đó, cậu nghe thấy một tràng cười quỷ dị phát ra từ Hisoka.

“Thật đáng yêu~ Đương nhiên tôi đoán thôi, nhưng mà…” Khuôn mặt Hisoka, vốn đang cười, bỗng chốc trở nên cực kỳ nguy hiểm. “Tốt bụng nhắc nhở cậu một câu—Cần câu không phù hợp với hệ Cường Hóa đâu.”

Nếu Gon cũng trở thành một quả táo hỏng… tôi sẽ lập tức gϊếŧ cậu đấy. Đừng khiến tôi thất vọng nhé…

“Em biết.” Gon nắm chặt cần câu, trong đầu nhanh chóng tính toán cách móc lưỡi câu sao cho có thể trực tiếp kéo áo Hisoka lên.

Không sai, đây chính là điều mà Gon đang nghĩ đến.

Đã nhận lời làm thì phải làm cho thật hoàn hảo, đó là nguyên tắc làm người của cậu.

Dĩ nhiên, Hisoka hoàn toàn không biết chuyện này.

Lúc này, hắn vẫn còn hơi bất mãn khi một Người sử dụng Niệm hệ Cường Hóa lại chọn cần câu làm vũ khí, không hiểu Gon đang có âm mưu gì. Nhưng bất kể âm mưu đó là gì, cần câu và hệ Cường Hóa vốn không phù hợp với nhau.

Nếu Gon thực sự thối rữa thành một quả táo hỏng, vậy thì… Hisoka sẽ cực kỳ đau lòng và thất vọng đấy.