Chương 37

“Thực ra cũng bình thường thôi.” Althea đi bên cạnh nói: “Cậu không cảm nhận được à? Hisoka, ngoài sự nguy hiểm ra, con người anh ta lúc nào cũng tràn đầy đam mê, đúng không?”

Althea thực sự rất ghen tị với Hisoka—anh ta luôn có thể tìm thấy điều khiến bản thân hưng phấn mọi lúc, luôn tràn đầy nhiệt huyết với cuộc sống… Khụ khụ, tóm lại thì hoàn toàn khác với kiểu sống lười biếng, buông thả của cô. Nếu nói cô đang lãng phí cuộc đời mình, thì Hisoka lại là kiểu người trân trọng từng khoảnh khắc khi còn sống, sống cho chính mình, không để tâm đến ánh mắt của người khác—một cuộc đời thật sự phong phú, đầy màu sắc.

Killua: “……”

“Nhìn đi, anh ta chẳng bao giờ quan tâm đến ánh mắt người khác, cứ sống theo ý mình, muốn làm gì thì làm.” Althea bắt đầu liệt kê ưu điểm của Hisoka: “Trong mắt khán giả, họ thích nhìn anh ta tự do trình diễn trên sàn đấu, khát khao chiến đấu và đam mê của anh ta có thể làm bùng nổ bầu không khí tại đây. Hơn nữa, chiến đấu của anh ta không chỉ đơn thuần là đấm đá mà còn có cả những màn đấu trí đặc sắc, giống như một kẻ lừa đảo tinh vi giăng bẫy cẩn thận, rồi bất ngờ lật kèo KO đối thủ. Cậu nói xem, có phải rất tuyệt không? Khán giả có thích xem không?”

Killua: “???”

“Còn cậu thì sao?” Althea thở dài: “Trận đấu của cậu mấy hôm trước, vừa bước lên sàn đấu là một bầu không khí u ám. Ngầu thì có ngầu thật đấy, nhưng cậu kết liễu đối thủ nhanh quá, không đáng xem! Nếu tôi là khán giả bỏ một đống tiền mua vé, cuối cùng vừa ngồi xuống ghế chưa kịp ấm mông, cậu ‘soạt’ một phát biến mất, lại ‘soạt’ thêm phát nữa đối thủ bị KO xong trận, có tức không?”

Sau khi nghe cô liệt kê xong, mặt Killua đen như đít nồi.

“Tôi là sát thủ, sát thủ gϊếŧ người chẳng phải đều thế này sao?!”

“Đúng vậy.” Althea gật đầu, “Nên cậu đừng có so bì độ nổi tiếng với Hisoka nữa, không thắng nổi đâu.”

Killua không muốn thừa nhận, nhưng lại chẳng thể phản bác.

“Gon còn nổi tiếng hơn cậu đấy.” Althea bồi thêm một nhát dao: “Nhưng tất nhiên, nếu trận nào cậu cũng KO đối thủ trong một đòn, xây dựng hình tượng chuẩn xác thì cũng sẽ có fan trung thành thôi.”

“Hừ, tôi chẳng quan tâm đâu.” Killua bĩu môi, hừ lạnh một tiếng.

Cả hai vừa đi vào phòng nghỉ hậu trường, thì đã thấy Kurapika và Leorio đến từ trước, đang cổ vũ động viên Gon.

“Gon, có thấy căng thẳng hay sợ hãi không?” Althea hỏi.

“Ừm.” Gon thành thật gật đầu, siết chặt nắm tay, nói: “Nhưng nhiều hơn là sự phấn khích và mong đợi.”

Ánh mắt Althea lóe lên một tia tán thưởng: “Vậy đi thôi, bọn chị sẽ cổ vũ cậu dưới khán đài.”

“Ừm ừm!” Gon gật đầu: “Yên tâm đi, chị Althea, em sẽ nhớ kỹ lời hứa với chị!”

“Nhóc không cần quan tâm đến cô ấy đâu.” Killua nhếch mép, “Dù sao cô ta cũng chẳng làm gì được cậu.”

Althea lập tức đen mặt. Lời này nghe thì đúng là thế, nhưng tại sao lại khó chịu đến vậy?!

“Tớ biết mà, Killua.” Gon cười khổ: “Chị Althea cũng bảo tớ cứ hoàn thành mục tiêu của mình trước, nếu có cơ hội thì mới giúp chị ấy thử nghiệm. Cậu đừng lo lắng cho tớ.”

“Ai thèm lo chứ!” Killua ‘hừ’ một tiếng, mặt đỏ lên rồi quay ngoắt người bỏ đi.

“Thưa quý vị khán giả! Trận đấu mà tất cả chúng ta mong chờ sắp bắt đầu!”

Tại sàn đấu đang sôi sục bởi tiếng hò reo của khán giả, nữ MC lại một lần nữa bắt đầu phần bình luận đầy nhiệt huyết.

Ngay khi Althea và những người khác vừa ổn định chỗ ngồi, hai tuyển thủ từ đường hầm tiến vào đã xuất hiện.

“Trận đấu giữa Hisoka và Gon chính thức bắt đầu!”

“Chúng ta có thể thấy Gon vẫn mang theo vũ khí đặc trưng của mình—cần câu cá!”

“Ồ khoan đã, Gon đặt cần câu xuống bên ngoài sàn đấu rồi! Hôm nay cậu ấy định đấu tay không sao?!”

Trên sàn đấu, Gon lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Hisoka, đôi mắt sáng lấp lánh như bầu trời sao.

“Đừng nhìn ta như thế chứ~” Hisoka giơ tay lên, một lá bài poker đột nhiên xuất hiện trên đầu ngón tay. Hắn nheo mắt lại đầy nguy hiểm, phát ra luồng khí sắc bén và đầy đe dọa. “Ta sẽ hưng phấn quá mức mất~”

Một luồng sát khí mạnh mẽ và áp lực đáng sợ bao trùm toàn trường.

Trên khán đài, Killua và Kurapika đồng loạt rùng mình, bắt đầu lo lắng cho Gon.

Với hiệu lệnh của trọng tài, Gon là người ra đòn trước. Tuy rằng trong mắt người ngoài, cú đấm của cậu đã nhanh đến mức gần như không nhìn thấy, nhưng tất cả các đòn tấn công đều bị Hisoka nhẹ nhàng né tránh, thậm chí hắn còn chưa phải di chuyển bước nào.

“Thế này thì không ổn đâu, Gon…” Hisoka chỉ vào chân mình, tỏ vẻ không hài lòng: “Chỉ đến mức này thì cậu còn chưa khiến ta dịch chuyển nổi một bước đấy.”

“Ái chà, quên mất.” Gon le lưỡi, đột nhiên dừng lại và bắt đầu cởi bỏ các thiết bị trên người.

“Gon đang làm gì vậy?”

“Ồ, thì ra cậu ấy đeo tạ!”

Dưới sự bình luận sôi nổi của MC, chỉ nghe vài tiếng ‘cạch cạch’, Gon tháo tạ ở cổ tay, eo và chân. Ngay khi rơi xuống đất, chúng lập tức tạo ra mấy vết nứt nhỏ trên sàn đấu.

“Thế này thì thoải mái hơn rồi!” Gon xoay cổ tay, nhảy nhẹ hai cái, cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng như chim yến.

Đúng vậy, đây là kế hoạch huấn luyện đặc biệt do Althea và Kurapika thiết lập để bổ sung thiếu sót cho Gon. Ban đầu, khi luyện tập với tạ, các động tác của cậu rất cứng nhắc và khó khăn. Nhưng đến giai đoạn sau, dù trọng lượng tăng gấp đôi, Gon vẫn có thể di chuyển mà không lộ ra chút chậm chạp nào.

Nhìn tình hình này, xem ra kết quả đã bắt đầu phát huy tác dụng.