Chương 30: Cùng ăn cơm

Hạ Thập giật mình vì Thời Duật bất ngờ tiến đến gần, ngửi thấy mùi nước hoa nam thoang thoảng, tim cô không hiểu sao bỗng đập mạnh hai nhịp.

"Hơi đói rồi." Thời Duật lùi lại một bước nói: "Đưa tôi đến căng tin trường em ăn đi."

Đối diện với ánh mắt sâu thẳm và trong trẻo của Thời Duật, Hạ Thập không thể thốt ra lời từ chối, chỉ đành gật đầu đồng ý.

Trên đường đi, Tạ Văn Vũ gửi một tin nhắn hỏi Hạ Thập có phải đang ở cùng Thời Duật không.

Hạ Thập nhìn sang Thời Duật bên cạnh, trả lời "ừ", rồi gửi thêm một tin nữa cho Tạ Văn Vũ.

[Sao cậu biết thế?]

[Ảnh hai người lan truyền đầy trên diễn đàn trường rồi. Mọi người đều hỏi "bạn trai" cậu có phải là nghệ sĩ trên mạng kia không. Tiểu Thập này, cậu đừng bị vẻ ngoài của Thời Duật lừa nhé, tính anh ấy tệ lắm đấy.]

Hạ Thập nhìn bức ảnh Tạ Văn Vũ gửi, là hình ảnh hai người lúc nãy đứng dưới gốc phong xem ảnh, đầu kề rất gần, quả thật rất dễ gây hiểu lầm.

[Tớ biết rồi.] Hạ Thập nhắn lại, thực ra cô cũng không biết mình đã biết được điều gì.

Ở căng tin trường, thường thì mọi người sẽ chọn hai món, nhưng Hạ Thập tính tiết kiệm nên hay chỉ gọi một món, lại còn là món chay, cả tháng cô gọi món mặn chưa tới năm lần.

Hạ Thập đưa thẻ cho Thời Duật để anh gọi trước. Thời Duật không biết thói quen ở căng tin, thấy món nào cũng khá ngon nên cứ gọi, cô bán hàng múc ba món, đĩa đã đầy không còn chỗ.

Hạ Thập thì vẫn như mọi khi, chỉ gọi một phần rau xào.

Hai người tìm một bàn trống ngồi xuống.

Thời Duật nhìn đĩa đồ ăn toàn màu xanh của Hạ Thập, cau mày nói: "Ăn thế này mất cân bằng dinh dưỡng."

"Tôi có ăn thịt mà." Hạ Thập hơi lúng túng giải thích, tính ra đây là lần thứ hai hai người ngồi ăn đối diện nhau.

Thời Duật luôn biết gia cảnh Hạ Thập không tốt, nếu không cô đã chẳng phải đi làm thêm khắp nơi, chỉ là anh không ngờ cô lại sống... tằn tiện đến vậy.

Nhìn Hạ Thập đang cúi đầu im lặng ăn cơm, Thời Duật hiếm hoi tự kiểm điểm lại thói quen kén ăn của mình.

“Hình như tôi lấy hơi nhiều đồ ăn, em ăn giúp tôi một ít, không thì tôi ăn không hết.” Thời Duật dường như tạm quên đi chứng sạch sẽ của mình, dùng đũa gắp một nửa số thức ăn trong đĩa sang đĩa của Hạ Thập.

Tuy đĩa của Thời Duật có nhiều món thật, nhưng cái cớ vụng về này thì ai không ngốc đều có thể nghe ra.

"Tính tình tệ, lạnh lùng." Đến giờ Hạ Thập vẫn chưa cảm nhận được điều đó từ Thời tiên sinh. Ngoài sự lạnh nhạt ban đầu với người lạ, Thời tiên sinh mà cô tiếp xúc không có gì khác biệt so với người bình thường.

"Cảm ơn." Hạ Thập nói khẽ.

"Cuối tuần, sau khi nấu bữa trưa cho tôi xong, em về trường ăn à?" Thời Duật lơ đãng nhìn quanh căng tin, vừa ăn vừa nói một cách chậm rãi.

“Vâng.”

Lúc đó cô về căng tin thì chỉ còn lại chút đồ ăn thừa, nhưng Hạ Thập cũng chẳng bận tâm, miễn là no bụng là được.

"Lần tới em đến thì làm thêm vài món, ở lại ăn cùng đi." Thời Duật không thích đồ ăn căng tin lắm, ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống nói.

"Thôi ạ, tôi..." Phản ứng đầu tiên của Hạ Thập là từ chối.

"Cứ quyết định vậy đi, cuối tuần em nấu ăn thì làm thêm vài món nữa nhé, tôi vẫn thấy hai món hơi ít."

Hạ Thập sững người: "Thời tiên sinh, anh ăn không đủ no ạ?"

Cô lập tức tự kiểm điểm, chỉ nghĩ từ góc độ của mình mà hoàn toàn quên mất cuộc sống của Thời tiên sinh không hề cần phải tính toán chi li như cô.

"Cũng gần đủ." Thời Duật nói mơ hồ, hôm nay anh có thiện cảm với Hạ Thập hơn bao giờ hết và không muốn làm cô khó xử.

“Vậy tuần này tôi sẽ mua thêm vài món.” Hạ Thập có chút nản lòng, ánh mắt thoáng buồn bã, tự trách mình cứ tưởng công việc đang làm rất tốt.

Cuối cùng, Hạ Thập tiễn Thời Duật lên taxi, đứng phía sau nhìn chiếc xe rời đi cho đến khi khuất bóng, lòng cô thấy thật phức tạp.