Nhìn Thời Duật, Hạ Thập cũng dừng lại, im lặng đứng bên cạnh anh.
"Tôi thấy cây phong ở đây đẹp hơn bên Pháp." Sau một hồi ngắm nhìn, Thời Duật đột nhiên nói.
"Ừm." Hạ Thập gật đầu một cách hời hợt.
"Em có muốn chụp ảnh không? Kỹ năng chụp ảnh của tôi rất tốt." Thời Duật quay sang nói với Hạ Thập.
Không đợi Hạ Thập trả lời, Thời Duật trực tiếp kéo tay cô đi về phía cây phong lớn nhất.
Thời Duật giống như một mục tiêu sống, vừa đi tới, tất cả ánh mắt của mọi người đều bị anh thu hút.
Một cô gái đang đứng dưới gốc cây tạo dáng chuẩn bị cho bạn trai chụp ảnh, lặng lẽ thu lại tư thế khoa trương của mình, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc về phía Thời Duật.
Hạ Thập cảm thấy bối rối, rõ ràng thường ngày Thời tiên sinh là một người khá lạnh lùng, không biết hôm nay sao lại...
"Em vịn vào thân cây, tự nhiên một chút." Thời Duật hào hứng lấy điện thoại ra nói.
Hạ Thập cứng đờ đứng đó, không biết nên cử động hay đứng yên.
"Tay xuống một chút, rồi lại lên một chút." Thấy Hạ Thập không hiểu, Thời Duật dứt khoát bước lên, đưa tay kéo tay Hạ Thập đặt đúng vị trí, sau đó nhéo má cô rồi nói: "Cười nào..."
Hạ Thập kinh ngạc trước hành động của Thời Duật, nụ cười méo mó trên mặt chưa kịp biến mất, mắt trợn tròn, cứ thế bị Thời Duật chụp lại.
Thời Duật cảm thấy càng ngày càng thú vị, đặc biệt là dáng vẻ gần như ngạt thở của Hạ Thập, anh thấy rất buồn cười, chỉ chụp một tấm ảnh mà lại sợ hãi đến mức này.
Trong suốt một giờ tiếp theo, Thời Duật như tìm thấy một con búp bê sống, thỉnh thoảng lại đưa tay ra chỉnh sửa tư thế cho Hạ Thập, dạy cô cách tạo dáng.
Cô gái đứng gần đó đã chứng kiến toàn bộ quá trình, rồi nhìn sang bạn trai mình, cảm thấy thật sự "người so với người tức chết người".
Bạn trai người ta vừa đẹp trai như không phải người thật, lại còn siêu biết chụp ảnh!
Cũng là con gái, sao lại có sự khác biệt lớn đến thế chứ! Cô gái nhìn Hạ Thập với ánh mắt ghen tị, ngoại hình cũng chỉ bình thường.
"Tháo kính ra." Thời Duật tiến lên gỡ chiếc kính gọng đen của Hạ Thập, sau đó cầm trên tay lùi lại vài bước.
Thôi được rồi, đôi mắt cũng khá đẹp, cô gái thầm nghĩ trong lòng khi nhìn thấy cảnh này.
Thời Duật chỉ cảm thấy hứng thú chụp ảnh đang dâng cao, giống như cảm hứng sáng tác, có chút không kiểm soát được bản thân.
"Em qua xem này, tôi gửi ảnh cho em nhé?" Thời Duật cầm điện thoại lật ảnh cho Hạ Thập xem.
Hạ Thập chỉ đành tiến lên, dựa vào tay Thời Duật để xem những bức ảnh vừa chụp.
"Tôi thấy tấm này rất đẹp, tôi giữ lại được không?" Thời Duật muốn dùng làm hình nền, bức ảnh này được chụp lén, cả màu sắc và nhân vật đều vừa vặn.
Nếu là người khác, nghe câu nói này của Thời Duật chắc chắn sẽ suy nghĩ nhiều hơn. Nhưng Hạ Thập lại chỉ để tâm đến chiếc kính trong tay Thời Duật, cô đã quen đeo kính, tuy không bị cận thị nhưng hiếm khi tháo ra.
"Thời tiên sinh, anh có thể trả kính cho tôi được không?" Hạ Thập cụp mắt xuống, vẫn lên tiếng xin Thời Duật.
Thời Duật nhìn chiếc kính trong tay, rồi lại nhìn hàng mi dài và cong của cô nói: "Em không bị cận thì đừng đeo nữa, mắt em rất đẹp."
Hạ Thập ngước lên nhìn anh, ngạc nhiên nói: "Mắt Thời tiên sinh mới đẹp."
"Giống mắt bà ngoại tôi." Thời Duật cong môi cười, sau đó tự tay đeo kính lại cho Hạ Thập.