Nghe cha mẹ nói chuyện về nhà họ Chu trên bàn ăn, Tạ Văn Vũ cười khẩy trong lòng. Trước đây cô ấy không chú ý đến Chu La Hạo, nhưng bây giờ đã để tâm thì đương nhiên mọi tin đồn về anh ta đều lọt vào tai, và cô ấy càng ngày càng ghét Chu La Hạo hơn.
Cái gì thế chứ? Anh ta tưởng anh ta là ai? Nhà Thời Duật quyền thế như vậy, người lại đẹp trai hơn Chu La Hạo rất nhiều, mà anh còn không trêu ghẹo phụ nữ. Chu La Hạo thì chẳng ra sao, nhưng lại rất giỏi trong việc đùa giỡn con gái.
Nghĩ đến đây, Tạ Văn Vũ đột nhiên có thiện cảm với Thời Duật. Anh vừa có tiền, có tài, lại có nhan sắc, vậy mà không hề tiếp xúc với con gái. Nếu sau này anh có người mình thích, chắc chắn sẽ cưng chiều bạn gái đến tận trời.
*
Trong phòng vẽ.
Thời Duật ngẩn người nhìn bức tranh đang vẽ dở. Anh vẫn bị mắc kẹt trong bế tắc, cảm hứng cứ lảng vảng trong đầu mà không thể nắm bắt được. Hơn một năm nay, anh không vẽ được một bức tranh hoàn chỉnh nào.
Hay là, đi ra ngoài thư giãn một chút?
Thời Duật đi ra phòng khách, liếc nhìn chiếc máy tính trên bàn, trong lòng nảy ra một ý tưởng.
Anh là người Bắc Kinh mà còn chưa từng đến đại học J, hôm nay thời tiết đẹp, chi bằng đi dạo một chút. Nghe nói rừng phong ở đại học J rất đẹp, hơn nữa... Hạ sư phụ còn học ở đó, nghĩ đến đã thấy thú vị rồi.
Thời Duật tìm một bộ quần áo thường ngày thay vào, tiện tay buộc gọn mái tóc dài của mình lại, rồi cứ thế ra ngoài.
Đường đi không quá xa, Thời Duật đi bộ đến. Dọc đường, anh thu hút mọi ánh nhìn, một vài cô gái dũng cảm còn chạy đến hỏi anh có phải là diễn viên chưa ra mắt không.
Thời Duật không thường xuyên xuất hiện ở những con phố như thế này, cho dù có ra ngoài cũng thường đội mũ, đeo khẩu trang và kính râm để tránh những rắc rối tương tự. Nhưng hôm nay anh chỉ muốn tận hưởng làn gió thu trong lành thổi trên phố.
Đại học J xứng đáng là một ngôi trường trăm năm tuổi, diện tích rất lớn.
Thời Duật vừa vào đã không tìm thấy đường, lại không biết xem bản đồ trên điện thoại, mới vào mười phút đã hoàn toàn mất phương hướng. Đừng nói là tìm thấy rừng phong, ngay cả đường về cũng không nhớ nổi.
Đứng bên một hồ nước, Thời Duật bặm môi, cuối cùng quyết định gọi điện cho Hạ sư phụ.
Mặc dù bây giờ không phải giờ làm việc, bọn họ cũng không được coi là bạn bè, nhưng Hạ sư phụ tính tình tốt, chắc chắn sẽ đến.
Trước khi điện thoại được kết nối, Thời Duật tự tin nghĩ.
"Thời tiên sinh?" Vừa đúng lúc giải lao, Hạ Thập lập tức nghe điện thoại.
"Hạ sư phụ có thể dẫn tôi đi không?" Thời Duật không chút khách sáo nói rõ ý định của mình.
"..." Hạ Thập im lặng một lúc lâu, vẫn chưa thể thoát khỏi cú sốc của câu nói đó.
Một lúc sau, những ngón tay cầm điện thoại của Hạ Thập bất giác cử động, rồi cô hỏi một cách khô khan: "Đi đâu ạ?"
"Tôi muốn đến trường em ngắm lá phong, nhưng giờ tôi bị lạc rồi." Thời Duật không hề biết câu nói vừa rồi của mình có thể gây hiểu nhầm, tiếp tục nói: "Em đến đón tôi được không?"
À, ra là ý này.
Hạ Thập bỗng thở phào nhẹ nhõm, nói: "Bây giờ anh đang ở đâu? Tôi sẽ đến tìm anh."
"Bên cạnh một cái hồ."
"Gần đó có dấu hiệu đặc trưng nào khác không?" Hạ Thập hỏi, đại học J có khá nhiều hồ, mà hướng cũng hoàn toàn khác nhau, nếu đi nhầm sẽ mất rất nhiều thời gian để quay lại.
"Không có." Thời Duật lúc đó chỉ nghĩ đi đến nơi ít người, kết quả càng đi càng lạc.
Giờ giải lao sắp hết, Hạ Thập còn một tiết học. Suy nghĩ một lúc, cô lấy tay che điện thoại lại, xin phép giáo viên nghỉ một buổi.
Ra khỏi phòng học, Hạ Thập tiếp tục nói: "Vậy anh gửi định vị qua Wechat cho tôi được không?"
"Được." Thời Duật vừa định tắt điện thoại, đột nhiên phát hiện mình không có Wechat của Hạ Thập: "Tôi không có Wechat của em."
Hạ Thập xoa trán: "Vậy anh kết bạn với tôi đi, số Wechat là số điện thoại của tôi."
"Được."
Sau một hồi loay hoay, Hạ Thập mới biết Thời Duật đang ở vị trí nào.
Đi nhanh đến đó, Hạ Thập nhìn thấy một người đàn ông cao ráo ngồi trên ghế bên hồ, mái tóc dài buộc đuôi ngựa rất nổi bật.
"Thời tiên sinh?" Hạ Thập gọi từ phía sau.
Thời Duật vui mừng quay đầu lại, cảm thấy cuối cùng cũng có người đến đón mình. Đôi mắt màu xanh thẳm của anh dưới ánh nước hồ lấp lánh rực rỡ.