Chương 25: Không sao

Hành động bất ngờ của Hạ Thập khiến cả khu ký túc xá đang ồn ào bỗng chốc im lặng. Nhiều người đã quay về phòng, không dám tiếp tục hò reo. Chỉ còn một số ít người vẫn kiên quyết đứng trên lầu, cầm điện thoại quay phim.

"Thôi, bọn tôi đi trước đây, thật ngại quá vì đã làm phiền mọi người." Thấy tình hình diễn biến không đúng, bạn của Chu La Hạo lập tức dựng loa lên, định kéo Chu La Hạo đi.

"Không có lời giải thích nào à?" Chu La Hạo hất tay bạn ra, sắc mặt cũng trở nên khó chịu: "Cứ thế đá đổ loa của bọn tôi à."

Tạ Văn Vũ tuy bị Hạ Thập dọa sợ, nhưng không hề sợ Chu La Hạo. Cô ấy lập tức tiến lên nói: "Chỉ là một cái loa thôi, bao nhiêu tiền tôi cũng đền được."

"Nói thế thì chán lắm." Chu La Hạo tuy nói chuyện với Tạ Văn Vũ nhưng mắt lại dán chặt vào Hạ Thập: "Tôi thiếu tiền đấy à? Bạn của cô làm vậy không hay chút nào. Nếu không thích tôi thì cứ nói chuyện đàng hoàng, tại sao lại đá đồ của tôi?"

"Thế anh muốn sao?" Hạ Thập lạnh lùng đáp: "Hay là anh báo cảnh sát để cảnh sát giải quyết?"

Tối nay Hạ Thập tỏ ra rất khó chịu, Chu La Hạo cũng không thể nào thực sự báo cảnh sát, vì vốn dĩ anh ta mang một đống đồ đến làm ầm ĩ dưới khu ký túc xá nữ, lý lẽ không đứng về phía anh ta.

"Được rồi, được rồi, mọi người nhường nhau một bước, về thôi." Bạn của Chu La Hạo nhìn thấy vẻ mặt của Hạ Thập, cảm thấy nếu ở lại mọi chuyện sẽ càng tệ hơn, cùng với vài người bạn khác kéo Chu La Hạo đi. Những đóa hoa hồng bị vứt lại trên đất, bị người qua lại giẫm nát.

Hạ Thập đứng một lúc rồi cúi đầu, không nói gì, chầm chậm đi lên lầu.

Tạ Văn Vũ và Phù Tiểu Thanh đi phía sau nhìn nhau, thật sự không thể ngờ Hạ Thập lại phản ứng mạnh mẽ với Chu La Hạo đến vậy.

"Không, không sao chứ?" Đặng Hồng Ngọc đứng ở cửa lắp bắp hỏi, những chuyện vừa xảy ra cô ấy đứng trên lầu nhìn thấy rất rõ, nhưng không hiểu tại sao Hạ Thập lại tức giận đến thế.

"Không sao." Hạ Thập nghiêng người vào phòng, để lại ba người bạn đứng ngoài cửa cảm thấy lo lắng.

Hạ Thập không tiếp tục viết code nữa, mà đi vệ sinh cá nhân rồi lên giường nằm.

Ba người bạn trong phòng ai cũng im lặng.

Hạ Thập mở mắt nhìn trần nhà màu trắng, ngẩn ngơ nhìn vài vết bẩn trên đó. Cô thực sự rất ghét Chu La Hạo, anh ta khiến cô nhớ lại những chuyện trong quá khứ. Nhưng cô đã không kiểm soát được cảm xúc của mình, khiến Tạ Văn Vũ và những người bạn khác lo lắng rồi.

Hạ Thập nhắm mắt lại, khóe miệng trĩu xuống.

"Sắp tắt đèn rồi, đi ngủ sớm đi, mai còn có tiết học." Phù Tiểu Thanh đứng ở chỗ mình nói, không biết là nói cho Đặng Hồng Ngọc hay Hạ Thập nghe.

*

Trong hành lang tối đen như mực, vang lên tiếng "bộp bộp" của những bước chân.

Hạ Thập cảm thấy mình sắp không thở nổi, co mình trong một góc, ôm chặt đầu gối.

Ông ta sắp đến rồi, dì Lương đã về nhà, không có ai trong sân cả.

Hạ Thập cắn chặt môi, không để mình phát ra tiếng động nào, nước mắt lớn từng giọt từng giọt lăn dài, làm ướt chiếc quần cũ kỹ đã phai màu.

"Aaa..." Một tiếng hét chói tai như nổ tung bên tai Hạ Thập, cô lập tức ngẩng đầu, mở to mắt: là Tiếu Tiếu!

Không còn sợ hãi, Hạ Thập đột ngột đứng dậy, chạy về phía nơi phát ra tiếng hét, ngay cả nước mắt cũng chưa kịp lau.

Đi đến trước một cánh cửa đang hé mở, Hạ Thập lợi dụng thân hình nhỏ bé của mình lén lút chui vào. Trên chiếc giường gỗ đơn sơ chỉ có một bóng người nhỏ bé đang cuộn tròn, không có ai khác. Hạ Thập theo bản năng thở phào nhẹ nhõm, đi đến trước giường gỗ, muốn lay người kia dậy.

Người trên giường từ từ ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt của một người đàn ông trung niên, đôi mắt đυ.c ngầu đầy vẻ xấu xa.

"!" Hạ Thập đột ngột hít một hơi, mở choàng mắt.

Không chút biểu cảm, cô ngồi dậy trên giường, dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán, ngẩn người ngồi trên giường.