Chương 22: Bị chú ý

Hạ Thập tuy ngũ quan có thể không quá nổi bật nhưng khi kết hợp lại trông rất hài hòa, lại có làn da đẹp. Toàn bộ khuôn mặt cô rất dịu dàng, lại còn mang theo vẻ kiên cường độc đáo của chính cô.

Đặng Hồng Ngọc nhìn miếng che khuyết điểm trên tay rồi lại đặt xuống, Hạ Thập hoàn toàn không cần dùng đến, cuối cùng cũng chỉ bôi cho cô một lớp son môi nhạt.

"Như thế này trông cả người tươi tắn hẳn lên, rạng rỡ hẳn." Đặng Hồng Ngọc thu tay lại, lùi ra sau nhìn một cái rồi nói.

Hạ Thập lúng túng bặm môi, nhưng cũng không dám đưa tay lên sờ, khẽ nhíu mày, cả người toát lên một vẻ đáng thương.

"... Tớ phát hiện." Phù Tiểu Thanh nhìn Hạ Thập một lúc lâu rồi từ từ nói: "Trang điểm vẫn rất quan trọng."

Bình thường đâu thể thấy bộ dạng này của Tiểu Thập, cô ấy dám cam đoan, vừa rồi Hạ Thập nhíu mày, đàn ông sẽ không thể không rung động.

Khi ba người đã trang điểm xong cũng gần đến giờ phải đi, Đặng Hồng Ngọc tủi thân ngồi trên ghế nhìn Hạ Thập và các bạn.

"Về sớm nhé, tớ ở lại trông nhà... Đừng lo cho tớ, tớ ngoan lắm." Đặng Hồng Ngọc lau nước mắt không tồn tại.

"Đặng diễn viên xuất sắc, cậu nên đi làm trong giới giải trí." Phù Tiểu Thanh cười lớn nói.

"Đi đi đi, dẫn Tiểu Thập của chúng ta đi nghiền nát đám con gái văn nghệ bên trường bên kia." Đặng Hồng Ngọc vẫy tay, đứng dậy đẩy họ ra ngoài.

Đúng như lời lớp trưởng nói, trường bên cạnh đi liên hoan cũng có con trai, hơn nữa còn tinh tế hơn con trai lớp họ rất nhiều.

Theo lời Phù Tiểu Thanh nói, thì đó là những người đàn ông "heo tinh tế" (chỉ những người đàn ông rất chú trọng đến ngoại hình và chất lượng cuộc sống, thường xuyên chăm sóc da, tập thể dục, mua sắm quần áo, sử dụng các sản phẩm cao cấp, v.v..).

Hạ Thập không hiểu, cũng không hỏi. Có quá nhiều thứ cô không hiểu, vì thói quen được hình thành từ trước, Hạ Thập chỉ im lặng lắng nghe chứ không hỏi.

Đương nhiên buổi liên hoan phải nhảy múa cùng nhau, Hạ Thập nhìn đám đông ở giữa mà đau cả đầu, lại thêm cả Tạ Văn Vũ và Phù Tiểu Thanh sau khi nhạc nổi lên cũng chạy vào sàn nhảy.

Một mình Hạ Thập tìm một góc khuất ngồi xuống, uống Coca lạnh.

Chỉ là cô không biết ngay khi vừa bước vào cửa, cô đã bị người khác để ý.

Có người thích vẻ đẹp lộng lẫy, cũng có người thích những cô gái kiểu dịu dàng, và khi Chu La Hạo thấy Hạ Thập bước vào, mắt anh ta sáng lên.

Khoa của Chu La Hạo có rất nhiều con gái, trong lớp về cơ bản anh ta bị vây quanh bởi đủ loại con gái. Bản thân anh ta cũng có chút ưu điểm, ngoại hình khá, gia đình có tiền, thêm cả cách ăn mặc, cơ bản có thể coi là nam thần của khoa.

Nhưng anh ta chưa từng gặp kiểu con gái như Hạ Thập.

Khi Hạ Thập bước vào, cô mặc một chiếc váy dài ngang bắp chân màu xanh lá cây nhạt, lưng thẳng tắp, giống như một cây trúc xanh đứng vững giữa chốn ồn ào mà không hề lay động. Sau khi bị ánh mắt nhàn nhạt của Hạ Thập lướt qua, tim Chu La Hạo đập rất nhanh.

Anh chàng Chu La Hạo nhếch môi cười, cầm hai ly rượu vang đỏ đi tới.

"Có một mình à?" Một cách bắt chuyện quen thuộc như ở quán bar.

Nhưng Hạ Thập không biết, cô ngẩng đầu nhìn Chu La Hạo, "Ừ" một tiếng rồi không nói gì thêm.

"Sao lại uống cái này?" Chu La Hạo dùng ly rượu vang trên tay chạm vào ly Coca bên cạnh Hạ Thập rồi nói: "Những loại rượu này bọn anh chuẩn bị riêng đấy, thử một chút không?"

Hạ Thập trong lòng không thoải mái lắm, phong cách của chàng trai này không phải là kiểu cô thích, quá tự cao.

"Không đâu." Hạ Thập dịch ly Coca về phía mình, ý từ chối rất rõ ràng.

Chu La Hạo nhướn mày, không để bụng.

"Đi nhảy một bản không?" Chu La Hạo cầm ly lên uống một ngụm rượu vang, tay áo trượt xuống một chút, lộ ra một chiếc đồng hồ dây xanh.

Hạ Thập ngẩn người, vì trước đây Thời tiên sinh cũng từng đeo một chiếc đồng hồ tương tự, lúc đó cô còn nghĩ trong lòng rằng chiếc đồng hồ này rất hợp với Thời tiên sinh.

Chu La Hạo nhận thấy ánh mắt Hạ Thập dừng lại, trong lòng cười thầm nhưng vẻ mặt lại không biểu lộ: "Đây là phiên bản giới hạn, toàn cầu chỉ có 5.000 chiếc thôi."

"Ừ." Hạ Thập đem so sánh với Thời tiên sinh, càng ngày càng cảm thấy người đàn ông đối diện này nhìn thế nào cũng không thể thích nổi.

Chu La Hạo không hề bị thái độ lạnh nhạt của Hạ Thập làm cho nản lòng, thực ra ngay từ lúc nãy anh ta đã nhận định Hạ Thập cũng chẳng khác gì những cô gái khác, chỉ là chơi bời một chút thì được.