Đại học J nổi tiếng với các ngành khoa học tự nhiên, trong khi ngôi trường bên cạnh lại mạnh về các ngành khoa học xã hội. Chuyên ngành của Hạ Thập thuộc khối khoa học tự nhiên, và điểm chuẩn đầu vào không hề thấp.
Điều này dẫn đến sự mất cân bằng về giới tính không chỉ trong khoa của Hạ Thập, mà cả trường đại học J cũng chung tình trạng. Trường bên cạnh cũng vậy.
Vì thế, mặc dù trên danh nghĩa, đại học J và trường bên cạnh là đối thủ cạnh tranh, mỗi năm đều có một cuộc chiến tuyển sinh khốc liệt sau kỳ thi đại học, nhưng sinh viên hai trường vẫn rất hòa hợp. Đơn giản vì trai gái kết hợp, làm việc gì cũng vui hơn.
"Hạ Thập, đừng quên tối nay đi liên hoan với trường bên cạnh nhé!" Sau giờ học, lớp trưởng đi tới nói.
"Tối nay tớ phải đi cửa hàng máy tính." Hạ Thập cúi đầu xếp sách vào cặp, từ chối.
"Xin nghỉ một ngày thôi mà!" Lớp trưởng kiên trì: "Cả lớp mình đều đi."
"Liên hoan không phải là con trai và con gái liên hoan sao? Các cậu con trai đi là được rồi." Hạ Thập không hiểu tại sao mình cũng phải đi, rõ ràng là họ chỉ muốn tìm bạn gái.
"Cái này..." Lớp trưởng bị Hạ Thập nói một câu làm cứng họng, mãi một lúc sau mới nói: "Bên đó cũng có con trai."
"Nhưng mà..." Hạ Thập vẫn muốn từ chối, nhưng Tạ Văn Vũ đã kéo cô lại.
"Tối nay đi xem thử đi, cậu chưa đi dạo trường bên cạnh bao giờ đúng không." Tạ Văn Vũ muốn Hạ Thập thả lỏng một chút, cô cứ căng thẳng suốt ngày.
Bạn cùng phòng đã lên tiếng, Hạ Thập đành đồng ý: "Để lát nữa tớ gọi điện xin nghỉ với ông chủ."
Bữa tiệc liên hoan bắt đầu vào lúc 8 giờ tối, mấy người Hạ Thập về ký túc xá trước.
Đặng Hồng Ngọc không có việc gì làm vào buổi tối, nghe thấy lớp họ đi liên hoan với trường bên cạnh thì hào hứng vô cùng.
"Thế thì các cậu không phải trang điểm đi à?" Đặng Hồng Ngọc kích động xoa xoa tay: "Để bản tiên nữ đây ra tay giúp các cậu bày mưu tính kế!"
"Sao ngày nào cậu cũng như uống thuốc lắc vậy?" Phù Tiểu Thanh cực kỳ khó hiểu: "Hưng phấn thế!"
"Cái đồ ngày nào cũng chỉ biết chơi game như cậu thì biết gì." Đặng Hồng Ngọc đảo mắt: "Tớ đây gọi là hoạt bát, cởi mở, tính tình phóng khoáng!"
"Hay là cậu trang điểm cho Tiểu Thập đi." Phù Tiểu Thanh tuy thích cãi nhau với Đặng Hồng Ngọc, nhưng cũng không thể không thừa nhận con mắt thẩm mỹ và kỹ thuật trang điểm của cô nàng.
Mắt Đặng Hồng Ngọc sáng lên, dường như nhìn thấy thứ gì đó rất thú vị, ho một tiếng, cố gắng che giấu trái tim sói của mình.
Hạ Thập hoàn toàn không thể chống lại các bạn cùng phòng, họ luôn đối xử với cô rất tốt, cô không nỡ từ chối lòng tốt của họ.
"Tớ có mấy bộ quần áo chưa mặc, vừa hay Tiểu Thập cao gần bằng tớ." Tạ Văn Vũ nói thêm.
Đặng Hồng Ngọc lập tức lật đật chạy đến tủ quần áo của cô ấy để tìm đồ.
Những bộ đồ quá ôm sát không hợp với Hạ Thập, cô gầy hơn người bình thường, mặc lên người cứ lỏng lẻo.
Đặng Hồng Ngọc phải khó khăn lắm mới tìm được một bộ phù hợp, đợi Hạ Thập mặc xong, ba người vây quanh lặng lẽ quan sát.
Một lúc lâu sau, Đặng Hồng Ngọc lên tiếng trước.
"Giá treo đồ đẹp thế này, tiếc là gầy quá."
Hạ Thập cao 1m68, không phải là thấp trong số các bạn nữ, khung xương cũng đẹp, chỉ là không có da thịt.
Hạ Thập lúng túng nắm chặt gấu áo, nhìn ba người đối diện hỏi: "Được rồi chứ?"
"Được rồi." Phù Tiểu Thanh giơ ngón cái.
"Vậy tiếp theo là trang điểm." Đặng Hồng Ngọc rục rịch.
Hạ Thập nhíu mày: “Không trang điểm có được không?”
Cô chỉ nghe lời Tạ Văn Vũ muốn đi xem trường bên cạnh, chứ không thực sự muốn liên hoan.
Đặng Hồng Ngọc không đồng ý, một tay cầm bông trang điểm, một tay tháo kính gọng đen của Hạ Thập ra, nói: "Chỉ trang điểm một lớp nhẹ thôi, với tay nghề của tớ, đảm bảo cậu không cảm thấy gì đâu."
"Cứ trang điểm đi." Tạ Văn Vũ cũng khuyên: "Chỉ lần này thôi mà."